Nash
Ngày 6 - 5:37 sáng
Khi Nash tỉnh dậy, cơn đau xé toạc đầu anh như một mảnh kính nham nhở. Anh đang nằm trên sàn nhà, cánh tay khoanh lại dưới người. Tay anh vẫn cầm súng; anh có thể cảm thấy nó đang ép vào bụng mình.
Vẫn ở tiền sảnh à?
Anh không chắc, xung quanh tối quá. Nhưng anh cảm thấy như thế. Anh không biết mình đã nằm đó bao lâu.
Khi anh cố gắng ngồi dậy, căn phòng xoay mòng mòng và dạ dày anh quặn lên.
Điện thoại của anh không nằm trong túi, rồi anh nhớ lại vừa rồi lúc anh đang cố gắng lấy nó ra…
Tôi rất xin lỗi, Nash.
Kloz?
Kloz đánh anh sao?
Không, không, không, không. Không thể là Kloz được.
Đoạn phim bị thay đổi tại nhà tù ở New Orleans, các Phòng Thí nghiệm Montehugh, Bệnh viện Stroger. Vụ hỗn loạn tại Sở cho phép Bishop và Porter có cơ hội thoát ra ngoài. Đó là những chiến tích phi thường đối với một người bình thường, tuy nhiên với người như Klozowski, cậu ta có thể làm thế chỉ cần ngồi lướt phím.
Hai người chết tại bệnh viện.
Clair.
Không thể là Kloz được. Cậu ta sẽ không làm tổn thương Clair, đúng không?
Nash rà rà bàn tay trên mặt sàn xung quanh mình, tìm kiếm điện thoại trong đám đất và bụi bẩn, nhưng không tìm thấy gì. Hoặc nó nằm quá xa tầm với hoặc bị lấy đi rồi.
Ai đó rên rỉ.
Một tiếng rên rỉ nghe nức nở, sền sệt. “Warnick?”
Chắc chắn chỉ ở tiền sảnh. Tiếng rên rỉ lại vang lên, lần này khẩn thiết hơn, khá xa nơi Nash nằm. Nash vươn tay chạm vào bức tường sau lưng ép mình đừng dậy, cố chịu đựng cơn chóng mặt và đau đớn. Khi anh đứng dậy được, bàn tay kia của anh sờ lên đầu mình. Khi kéo tay ra, những ngón tay của anh ươn ướt. Anh biết mình đang chảy máu, nhưng không rõ nó tệ đến mức nào.
Anh có thể nghe thấy Warnick đang thở. Những tiếng thở gấp gáp, rời rạc.
Nash tựa người vào tường, di chuyển về phía âm thanh, rút súng ra.
Khi đến gần Warnick, anh suýt nữa vấp vào người anh ta. Người đàn ông nằm thành một đống trên sàn, hai vai anh ta tựa vào tường. Áo sơ mi và áo khoác của anh ta đẫm máu, khi Nash tìm thấy đôi bàn tay người đàn ông, chúng đang rịt lên vết thương do đạn bắn trên ngực anh ta ngay phía trên và nằm bên phải trái tim anh ta. Xét theo âm thanh nghe được, viên đạn đã xuyên qua phổi anh ta. Ai mà biết còn chấn thương gì nữa. “Anh nói chuyện được không?”
Warnick nói gì đó, nhưng không nghe ra được từ nào hết. Máu phun ra từ đôi môi anh ta. Nash cảm thấy những giọt nhỏ đọng lại trên má anh ta.
Nash rướn người sang gần hơn. “Anh vẫn còn giữ điện thoại chứ?”
Người đàn ông gật đầu, yếu ớt.
Nash sờ nắn các túi quần túi áo anh ta và tìm thấy điện thoại trong áo khoác. Khi màn hình sáng lên, thiết bị thông báo không có sóng. Anh cũng biết thế, ở dưới này thì hẳn không có sóng, nhưng vẫn nuôi hy vọng.
Cơ thể Warnick co thắt. Ngày càng co cứng, rồi đổ sụp.
Tiền sảnh rơi vào tĩnh lặng.
Nash lóng ngóng với cái điện thoại, tìm nút đèn pin rồi bật lên. Đôi mắt chết chóc của Warnick nhìn anh trừng trừng.
Còn ra nhiều máu hơn cả Nash hình dung. Không chỉ lá phổi, viên đạn có thể còn cắt đứt động mạch phổi, thậm chí cả trái tim anh ta. Chỉ có nhờ adrenaline đơn thuần anh ta mới gắng gượng được tới lúc này. Giờ thì chẳng còn gì quan trọng nữa - anh ta chết rồi.
Thứ gì đó kêu kẽo kẹt phía cuối tiền sảnh, Nash hướng đèn về phía đó.
Đứng trên ngưỡng cửa dẫn đến bệnh viện cũ là một người đàn ông đeo mặt nạ đen, đôi mắt y bị che giấu đằng sau cặp kính tối màu dưới lớp vải. Một kiểu thiết bị nào đó nằm trên trán y, được cố định ở trên và thòi ra ngoài bằng sợi dây da, có thể là cặp kính hồng ngoại. Y bước qua cánh cửa xoay kéo theo một chiếc băng ca.
Cho dù gương mặt y bị che kín, nhưng Nash vẫn nhận ra quần áo của y. Anh giơ súng lên. “Mẹ kiếp Kloz, đứng yên đó!”