Đứa Trẻ Thứ Sáu

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 221 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 122

❊ ❊ ❊

Nhật ký

Tôi muốn con dao của mình, nhưng tôi chẳng có con dao nào, Oglesby đã lấy mất con dao của tôi. Cha hẳn sẽ bảo tôi phải sử dụng cái cờ lê đó, thế nên tôi nhặt nó lên rồi đi theo Vincent.

Một lúc sau tôi nhận ra nó gần chân cầu thang, thế rồi nó chạy vòng quanh góc phòng tiến đến phòng khách riêng khi một phát súng nữa vang lên. Viên đạn đập mạnh vào lớp vữa gần cửa ra vào, làm bụi bắn tung ra.

Ai đó thét lên trên đầu cầu thang, tôi nghĩ đó là Kristina.

Vincent cúi rạp người ngoài phòng khách khi một phát súng nữa vang lên. Nó chỉ nhanh tay ra phía cửa trước. Tôi hiểu ý - chỉ có hai lối duy nhất vào ra khỏi căn nhà này và Welderman đang di chuyển về phía cửa sau trong bếp.

Một phát đạn nữa. Lần này gần hơn, tôi nghe thấy nó vút qua đầu mình. Vincent bắn về hướng phòng khách riêng.

Tôi nằm rạp xuống sàn, hét lên khi cẳng tay tôi đau điếng người. Tôi bò lổm ngổm đến cánh cửa trước, mở cửa ra rồi lăn qua hàng hiên, lăn xuống các bậc thềm ra bãi cỏ. Vào lúc tôi ngừng di chuyển, tôi đau đớn đến nỗi mắt tôi như nhòa đi. Có thể tôi đã lại gãy tay nữa rồi, vẫn còn bị bó bột nên tôi không thể biết được.

Tôi tự ép mình phải đứng dậy và chạy vòng sang bên hông nhà ra cửa sau.

Tôi thấy cô Finicky trong bếp, trong tay bà ta là con dao thái thịt. “Con chuột nhỏ kia.”

Bà ta chạy về phía tôi, nhanh hơn tôi tưởng nhiều. Cách bà ta sử dụng dao là sự pha trộn giữa kỹ năng và nỗi sợ hãi - những cú chém tới lui nhanh thoăn thoắt cách tôi chừng một sải tay, cố gắng ép tôi lùi lại. Nhưng thay vào đó, tôi lao vào bà ta với tất cả sức mạnh. Thấy con dao phóng về phía mình, tôi giơ cánh tay bị bó bột lên, đánh thẳng vào con dao. Cánh tay tôi va phải lưỡi dao, hất văng nó đi, lớp thạch cao trên tay tôi đập thẳng vào dưới cằm bà ta. Đầu cô Finicky bị giật về phía sau, đập vào quầy bếp rồi bà ta ngã gục xuống sàn nhà.

Cú đánh không giết được bà ta, nhưng bà ta nấc lên, hơi thở ngắt quãng. Cánh tay phải của bà ta giật giật và co thắt.

Tôi vứt cái cờ lê rồi nhặt con dao của bà ta lên. Không phải dao của tôi, nhưng vẫn là một con dao, và con dao nằm trong tay tôi rất vừa vặn.

Từ phòng khách riêng, tôi nghe thấy một tiếng súng nữa. Tôi không chắc là của Vincent hay Welderman.

Giọt mồ hôi lạnh chảy xuống một bên mặt tôi. Cánh tay tôi nhức nhối cùng nhịp tim tôi, cảm tưởng như những tiếng thình thịch nặng nề có thể làm vỡ tan lớp thạch cao từ bên trong. Tôi cố gắng tảng lờ cơn đau, cắn răng gạt nó sang một bên như cha đã dạy tôi.

Tôi băng qua bếp.

Cánh cửa giữa nhà bếp và phòng khách riêng đóng chặt. Mỏng manh và bản lề kép, được thiết kế mở cả theo hai hướng. Nó không đủ dày để chặn được một viên đạn, nhưng một khi đã đóng lại, tôi không biết chuyện gì đang xảy ra phía bên kia.

Một phát súng nữa.

Tiếng nổ nghe trầm hơn tiếng nổ tôi nghe thấy khi Vincent nổ súng - chắc là Welderman đang bắn. Vincent có một khẩu súng lục. Mặc dù tôi chưa từng bắn ai cả, tôi đã đọc về chúng trong rất nhiều cuốn truyện tranh. Hầu hết các khẩu đều có sáu viên. Tôi đã bắn ba viên trên gác và trông thấy Vincent bắn thêm phát nữa. Nhiều nhất nó chỉ còn hai viên đạn. Có thể ít hơn nếu bất kỳ phát súng nào tôi vừa nghe là của nó. Cha hẳn sẽ lục soát người Stocks để lấy thêm đạn trước khi chạy xuống nhà. Tôi không phải là cha tôi.

Thêm hai phát súng nữa.

Nhất định là Welderman, chứ không phải Vincent. Nếu Welderman vẫn đang nổ súng, thì có nghĩa là Vincent vẫn còn sống. Có thể nó đang ở trong tiền sảnh ngay ngoài phòng khách riêng.

Tôi đá chân vào cửa. Nó mở bung ra vào trong phòng. Với adrenaline trong người, mọi thứ như ở tốc độ quay chậm. Tôi thu nhận tất cả - Vincent gần như hiện rõ mồn một trước mặt tôi trong tiền sảnh. Welderman cúi rạp mình sau chiếc sô pha, đang nghiêng người sang bên, súng giơ lên. Khi trông thấy tôi hắn xoay người sang phía tôi, bắn liên mấy phát khi hắn đứng dậy. Vincent lao thốc vào phòng, nằm rạp xuống mặt sàn bằng gỗ cứng bắn trả hai phát dưới sô pha, có thể cách mặt sàn một phân. Viên đầu tiên xuyên qua tấm ván ốp chân tường phía bên trái tôi, viên thứ hai bắn trúng chân phải của Welderman.

Welderman ngã gục xuống sô pha, hắn đang cố gắng ngồi dậy thì tôi chạy đến chỗ hắn và nhảy lên.

Hắn lại bóp cò lần nữa và thứ gì đó bỏng rát trên hông tôi.

Con dao thái thịt cứa một đường qua cổ hắn khoảng một phân dưới yết hầu. Tôi nắm chắc con dao như mẹ đã dạy tôi - với lòng bàn tay cầm chắc cán dao để không bị trượt - và tôi cảm thấy sức ép khi mũi dao lần đầu tiên cắt qua da và cơ bắp, sau đó là lực cản khi nó đâm thủng khí quản của hắn. Lưỡi dao cắt vào đến tận xương sau cuống họng hắn và máu phun ra, những dòng nóng bỏng bắn thẳng vào mặt tôi.

Tôi gục xuống bên cạnh hắn, lăn xuống khỏi sô pha, và thẩy mình nằm trên sàn.

Tôi tiếp đất bằng cánh tay gãy và lần này cơn đau đã thắng. Tôi không nhớ mình ngất đi thế nào. Không còn nhớ nổi cụ thể mình nói với ai, nhưng tôi chỉ nhớ mình nói rằng: Weasel vẫn đang trong xe tải.

kín trong giấy bóng, hai cuốn đã long bìa và mấy chồng giấy đánh máy buộc chặt vào với nhau bằng các kẹp ghim nặng. Poole bước đến cầm lên một trong những cuốn vở bài tập. Trên bìa có kẹp một chiếc bút chì, vài trang giấy rời ra được gấp lạ
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.