Porter
Ngày 199 - 11:39 sáng
Vị ủy viên công tố không chịu tháo còng chân cho Porter, và mặc dù Porter chẳng quan tâm nhiều, khi lê bước qua các hành lang Sở Cảnh sát Chicago anh đã thu hút bao ánh nhìn chằm chằm. Hầu hết đều ngoảnh đi chỗ khác vào lúc anh nhìn vào mắt họ, nhưng nhiều người khác vẫn nhìn theo anh, đôi mắt họ chứa đầy sự khinh miệt. Tất cả họ đều nhìn anh như thể anh đang bị hạ gục.
Báo chí đã đóng đinh câu rút anh - anh không chỉ phải chịu trách nhiệm cho cuộc trốn thoát ban đầu của Bishop, mà họ còn nhấn mạnh khoảnh khắc Bishop bước ra ngoài ánh sáng. Khi thông tin Klozowski để lại được công khai, các ý kiến còn đi xa hơn và tung hô Bishop như thể người hùng. Những kẻ mù quáng này đi rêu rao khắp thành phố, và mọi người chia thành hai phe - một phe đứng về phía Bishop và cảm thấy Porter đổ tội cho hắn, số ít còn lại tin tưởng Porter vô tội. Vài người đứng về phía Porter nhiều khả năng chỉ do không tin tưởng vào phán quyết cho rằng Bishop vô tội. Porter chắc chắn lời oán trách sẽ đổ thẳng xuống đầu mình, và cả hầu hết đồng nghiệp của anh nữa. Anh đã phá tung vụ án. Anh đã để mất dấu và bị Bishop dắt mũi.
Những gì báo chí nói không có liên quan, nhưng là cảnh sát anh đã phạm sai lầm.
Khi cửa thang máy mở, Porter vụng về bước vào trong cùng Poole, ủy viên công tố, Dalton và Hessling.
Cánh cửa mở ra ở tầng hầm, Nash đang đứng trong tiền sảnh.
Porter chưa hề gặp anh ta, cả hai không hề nói chuyện với nhau hơn một tháng qua rồi.
“Brian.”
“Chào.”
Đôi mắt Nash quét khắp người Porter - bộ áo liền quần màu vàng, những còng tay và còng chân. “Anh nghĩ liệu có cần đeo một trong những chiếc mặt nạ của Hannibal Lecter cùng một chiếc xe đẩy để hoàn thiện vẻ ngoài của mình không?”
Cả nhóm bước ra khỏi thang máy tiến vào tiền sảnh, cánh cửa đóng lại sau lưng họ. Nash nhìn xuống đôi giày của mình, ngọ nguậy đôi chân rồi lại nhìn Porter. “Đêm qua Poole gọi cho tôi kể tôi nghe tất tần tật những gì anh ta tìm thấy. Tôi muốn anh biết rằng Clair và tôi luôn tin rằng anh vô tội. Chúng tôi muốn nói chuyện với anh nhưng…”
Dalton hắng giọng. “Tôi đã ra lệnh cho họ không được làm vậy. Không chỉ họ, mà toàn bộ Sở này. Cho đến khi chúng tôi thu thập đầy đủ thông tin. Anh chỉ còn ba ngày nữa trước khi phải thụ án vì tội vượt ngục tại New Orleans.” Ông ta liếc nhìn tay ủy viên công tố. “Giờ có thêm bằng chứng mới này, tôi nghĩ anh sẽ không bị buộc tội nữa. Chúng ta sẽ hợp tác cùng ra tuyên bố chung, tôi sẽ lo cánh báo chí…”
Porter tảng lờ ông ta và mỉm cười với Nash. “Anh và Clair hả?”
“Vâng, tôi và Clair.”
Có điều gì đó đã chết trong lòng Nash vào cái ngày Klozowski tự sát. Có điều gì đó đã chết trong lòng tất cả bọn họ. Porter thấy mừng khi hai người họ bằng cách nào đó đã cùng nhau tìm được niềm vui. Rốt cuộc đó chính là thứ đã mang họ vượt khỏi hố sâu tuyệt vọng.
“Cô ấy có đây không?”
Nash hất đầu xuống hành lang. “Cô ấy đang ở trong Phòng Tác chiến để dọn dẹp. Không còn đội đặc nhiệm nữa, chẳng còn lý do gì xuống tầng hầm nữa. Chúng tôi quay lại với bàn làm việc của mình trong khu văn phòng. Cô ấy đã đi lên gác gặp gỡ với một người không hẹn trước: ai đó muốn hỏi về anh. Dạo này chúng tôi gặp nhiều người lắm, toàn những kẻ lập dị.”
“Cậu sẽ muốn xem thứ này đấy.” Porter nhìn trừng trừng về phía hành lang.
“Xem gì cơ?”
Poole phải mở khóa cửa. Đám đặc vụ liên bang đã thay ổ khóa vào văn phòng tạm thời của họ đối diện Phòng Tác chiến bên kia hành lang, ngay sau khi Porter đánh cắp hồ sơ của Mclnley. Cho dù hầu hết tài liệu liên quan đến vụ án đã được chuyển đến văn phòng chi nhánh của FBI ở Chicago, thế nhưng họ không hoàn toàn bỏ trống không gian này.
Khoảnh khắc Poole mở cửa, thứ đón chào họ chính là cái mùi. Nhẹ thôi nhưng nó ở đó. Hessling nhăn mũi. Poole bước vào trong phòng và bật đèn lên.
Porter lê bước tiến đến góc bên trái, xích dưới chân anh kêu leng keng. Anh gật đầu với Nash. “Giúp tôi dịch cái bàn này ra.”
“Dấu vết bí ẩn à?”
Porter gật đầu.
Cùng nhau, mỗi người nâng một góc chiếc bàn làm việc cũ bằng kim loại rồi mang nó ra chỗ khác cách vài bước chân, rồi đặt xuống.
Dấu vết trên tấm thảm Berber màu nâu nhạt có đường kính khoảng một mét và nó đã xuất hiện ở đó được vài năm. Chắc chắn nó không phải là dấu vết duy nhất trên sàn nhà Sở Cảnh sát Chicago. Chi phí sửa chữa không phải thứ được ưu tiên trong danh mục ngân sách thành phố. Cái mùi đến rồi lại đi, thời điểm mùi nặng nhất là trong những tháng hè. Thực sự không có cách nào mô tả nó, như sự giao thoa nào đó giữa mùi chồn hôi, mùi len ẩm và sữa ôi thiu. Từng có lần bản thân Porter còn phải dùng đến máy làm sạch thảm, không khí có vẻ trong trẻo được vài ngày nhưng rồi đâu lại hoàn đấy. Họ di chuyển cái bàn làm việc đến che nó đi, bổ sung thêm mấy cái thùng nữa, rồi tiếp tục làm việc. Khi nhóm FBI đến nơi, chắc chắn họ chẳng có lý do gì phản đối chuyện đó.
Quỳ cả bốn tay bốn chân xuống, Porter xem xét dấu vết. “Tấm thảm này đã được dọn đi và thay mới.”
Nash có vẻ bối rối. “Ai lại làm thế?”
“Ai có dao không?”
Poole chìa ra một con dao hiệu Ranger Buck, không khác gì con dao Bishop từng dùng.
Porter mở dao ra, dùng mũi dao rạch góc tấm thảm và bóc nó ra từ phía dưới tấm ván sàn. Một tấm hình vuông bị cắt ra khỏi lớp lót làm lộ ra một ngăn nhỏ, bên trong không gian ấy là một chiếc hộp trắng buộc bằng sợi dây đen, không to hơn cái hộp bút là mấy.