Porter
Ngày 6 - 5:39 sáng
Một chiếc áo bành tô len màu chì than, một khăn quàng cổ màu xám hợp tông với cái mũ cùng một đôi găng tay da màu đen. Porter đã tìm thấy bộ quần áo này trong chiếc Cadillac Escalade đang đợi anh tại sân bay. Khẩu 38 đang nằm trong túi áo bành tô bên phải. Cứ mỗi lần rút tay ra khỏi bên túi áo này, cũng chính bàn tay ấy lại thọc vào túi trong khao khát vô thức muốn cảm nhận bề mặt thép của khẩu súng từ lòng bàn tay. Khẩu súng mang lại cảm giác thân thuộc như từ lâu lắm.
Trong bàn tay trái của Porter là điện thoại di động. Đám đông ken đặc bên ngoài Khách sạn Guyon và vẫn còn đang tăng lên - anh đỗ xe cách ba khối phố rồi vất vả lội qua lớp tuyết, vì không thể lái xe lại gần hơn. Tỷ lệ anh tìm ra Bishop rất mong manh, nhưng điều gì đó mách bảo anh rằng Bishop có thể tìm ra anh bằng chiếc điện thoại kia.
Một chiếc trực thăng lượn vòng trên đầu.
Nhân viên thực thi pháp luật từ rất nhiều cơ quan có mặt ở khắp nơi - các sĩ quan xung quanh vòng ngoài, các sĩ quan ngầm lẫn trong đám đông. Anh nhận ra họ không quá khó khăn - hầu hết mọi khán giả đều đang nói chuyện, cười đùa, háo hức kiểm tra từng chiếc xe đến gần, trong khi các sĩ quan có nhiệm vụ trà trộn vào đám đông thì lại im lặng, quan sát các gương mặt.
Tìm kiếm anh.
Anh biết họ muốn tóm anh cũng nhiều như muốn tóm Bishop, thế nên Porter không ngừng kéo sụp chiếc mũ trên đầu, chiếc khăn quàng cổ che mặt được bao nhiêu tốt bấy nhiêu, khi quét mắt qua đám đông.
Nếu Bishop âm mưu phát tán virus tại đây, hắn sẽ cần một phương pháp chuyển giao nào đó. Suy nghĩ đầu tiên của Porter đó là hệ thống phun nước tại Khách sạn Guyon, đặc biệt là sau những gì đã xảy ra tại Sở, nhưng mọi người đều đang ở ngoài.
Điện thoại anh rung lên.
Người gọi nặc danh.
“Đông ra phết nhỉ, anh không nghĩ thế à ?” Không phải Sarah, lần này đúng là Bishop.
Porter ngước mắt lên một lúc, dò xét gương mặt mọi người xung quanh. Anh biết kẻ kia ở rất gần - làn da anh nhức nhối như kiểu giác quan thứ sáu. Nhưng anh không thấy Bishop. “Cho tôi biết chuyện gì đã xảy ra với Libby.”
“Anh biết chuyện gì đã xảy ra với Libby mà.”
“Tôi biết giờ cô bé chết rồi.” Porter trả lời cộc cằn. “Nhưng nhật ký của cậu không nói chuyện gì đã xảy ra với cô bé sau chuyện ở ngôi nhà trang trại. Sau khi cậu đã giết Stocks. Cuối cùng cậu đã tìm thấy cô bé, đúng không?”
“Đa cảm vậy Sam?”
Porter nhòm qua đám đông - hắn phải có mặt ở đây. “Tôi đang kết nối những mảnh ghép. Poole đã tìm thấy tóc của Franklin Kirby giấu trong một ngăn kéo trong căn nhà cô bé thuê ở Chicago này. Làm sao cô bé có được nó? Cô bé cũng có ảnh chụp mẹ cậu cùng cô Carter nữa. Một khẩu súng. Nhân dạng giả. Chuyện gì đã xảy ra với cô bé sau chuyện ở ngôi nhà trang trại?”
Bishop thở dài. “Ngài Franklin Kirby luôn có một chỗ đặc biệt trong trái tim của cả cô ấy và tôi.”
“Cậu đã nói ông ta đã bỏ trốn cùng mẹ cậu.”
“Và chính tôi cũng rất muốn cảm ơn ông ta vì điều đó. Mẹ tôi có tính xa lánh như anh cũng biết rõ. Nhưng Franklin Kirby lại để lại chút manh mối trên con đường trốn chạy. Tìm ra ông ta không khó. Tôi đã theo dõi ông ta suốt mấy năm trời, thế nên hãy tưởng tượng tôi ngạc nhiên thế nào khi Libby nói rằng cô ấy nhận ra ông ta sau từng đấy năm.” Bishop ngừng lại vài giây. “Tại sao anh lại giết hại bạn bè tôi hả Sam? Tại sao anh không thể buông tha cho chúng tôi? Chúng tôi đã trải qua quá nhiều chuyện rồi. Chẳng lẽ chúng tôi chỉ thực sự là những đồng đô la đối với anh thôi sao? Bầy gia súc anh nuôi để anh mang ra chợ bán à?”
Rồi Porter đã nhìn thấy hắn, Bishop - một nét mặt nghiêng rất thoáng qua, rồi hắn quay đi nhìn sang hướng khác. Cách khoảng sáu mét trong đám đông, một chiếc điện thoại dính chặt vào tai hắn. Porter rẽ đám đông tiến đến nắm chặt lấy áo hắn từ phía sau.
Không phải Bishop.
“Giờ nếu anh muốn để chính mình bị bắt, Sam, anh sẽ bỏ lỡ hết những trò vui đấy.”
Porter ném sang người đàn ông kia cái nhìn hối lỗi, rồi chậm rãi xoay tròn. “Cậu đang ở chỗ quái nào thế?”
“Gần lắm.”