Đứa Trẻ Thứ Sáu

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 221 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Sáu Tháng Sau - Chương 127

❊ ❊ ❊

Porter

Ngày 198 - 3:18 chiều

Porter chuyển trọng lực trên ghế, nhờ làm thế anh có thêm khoảng ba mươi giây nhẹ nhõm trước khi mặt gỗ cứng của chiếc ghế dài hành hạ bên mông còn lại của anh - nó đang rất vui vì có thêm một thứ để ngấu nghiến. Sau gần ba tháng hầu tòa, anh đã hiểu biết hơn nhiều. Lẽ ra anh nên mang theo cái gối.

Phòng 209 của tòa nhà Tòa Hình sự George N. Leighton tại 2600 đại lộ Nam California ở Chicago là tòa nhà pháp đình to nhất, có thể chứa được gần hai trăm người trong khán phòng. Hôm nay nó đã không còn một chỗ trống, cũng như trong suốt thời gian diễn ra phiên xử.

Trước đó, đã từng có kiến nghị xét xử vụ án này ở nơi khác trong nước - luật sư chính của Bishop, một người có tên là Curtis Ruhland, nói rằng Bishop sẽ không bao giờ được đối xử công bằng tại Chicago, và mặc dù có thể ông ta nói đúng, nhóm bào chữa của hắn, các công tố viên và thẩm phán đều không tìm ra một nơi nào khác để hắn có thể được đối xử công bằng. Bishop và các vụ án mạng 4MK đã nổi tiếng từ lâu trước ngày mười bảy tháng Hai năm 2015, nhưng các sự kiện của cái ngày đặc biệt ấy mới thực sự nổi tiếng toàn cầu. Cho dù là trên báo chí, truyền hình hay trên trang Facebook của các bà ngoại, ai ai cũng đều nói về vụ bắt giữ 4MK, chủ đề trên khắp cõi mạng thế giới.

Vào ngày mười bảy tháng Hai, gần một tá xác chết được phát hiện trong Khách sạn Guyon, tất cả đều đang trong các giai đoạn thối rữa. Mỗi cái xác đều bị mất tai, mắt và lưỡi, dòng chữ Tôi là quỷ được khắc vào da thịt họ, và câu nói Cha hãy tha thứ cho con được viết ở nơi khác gần đó. Mỗi cái xác được tìm thấy đều khớp với một cái tên trong cuốn nhật ký cuối cùng của 4MK, cuốn nhật ký mà Klozowski đã đưa cho Nash. Từng kẻ phải chịu trách nhiệm về vai trò nào đó trong đường dây buôn người khổng lồ được nêu rõ trong cuốn nhật ký. FBI đã tìm ra thêm ba cái xác nữa bị chôn vùi trong nhà chứa muối phía sau bệnh viện, đúng nơi Klozowski nói rằng họ sẽ được tìm thấy.

Trong một đoạn phim để lại trong máy tính của y tại Sở, Edwin Klozowski đã thừa nhận gây ra tất cả những vụ án mạng gần đây. Y đã cung cấp bằng chứng về tội ác của họ, thông tin chi tiết về cách y tìm ra họ và tuyên bố rằng từng cái chết của họ chính là cái giá phải trả do những sai lầm chồng chất. Klozowski còn thừa nhận đã giết chết Stanford Pentz và Christie Albee. Là “Thằng Nhóc,” sau khi giữ được mạng sống dù bị thương tích đầy mình dưới bàn tay của Welderman và Stocks, y được đưa đến cơ sở y tế hoạt động trái phép của Stanford Pentz. Cùng Christie Albee, Pentz giúp tình trạng Klozowski ổn định lại trước khi nhét y vào cốp xe mình rồi thả y ở phòng cấp cứu gần nhất.

Klozowski không phải là người có thể quên được một chuyện như vậy.

Thị trưởng Milton đã chết.

Đặc vụ Toàn quyền Foster Hurless cũng đã chết. Bị hạ độc. Cho dù Poole có thể thích một miêu tả chi tiết hơn, nhưng cả FBI cũng như Sở Cảnh sát Chicago (cuối cùng hai bên đã tìm được tiếng nói chung) đều chẳng có đầu mối nào về người đàn ông đã chuyển cà phê đến vào ngày hôm đó. Hắn biết rất rõ Hurless uống cà phê đường nên đã giới thiệu. Hắn còn sẵn sàng đánh cược với may rủi nếu có ai trong số những người kia vươn tay ra lấy cốc cà phê đó trước.

Cả Thị trưởng Milton lẫn Đặc vụ Toàn quyền Hurless đều có liên kết tới ổ buôn người theo nhiều cách, như được chứng minh trong gần hai mươi trang trong cuốn vở nhỏ ấy. Chúng đã dùng cả quyền lực lẫn tầm ảnh hưởng của mình như tấm khiên, như một thứ vũ khí để dễ bề gây tội ác. Ngay sau cái chết của cấp trên của mình, Đặc vụ Frank Poole đã phát hiện ra một tài khoản ở nước ngoài thuộc về Hurless với số tiền gần ba triệu đô la. Những khoản tiền này cùng với hầu hết các tài sản của ngài thị trưởng đều bị tịch biên.

Edwin Klozowski đã chết.

Quả bom gắn vào lồng ngực y đã thổi tung cái nơi trước kia từng là Bệnh viện hạt Cook. Ngọn lửa chẳng để lại gì ngoài cái khung tòa nhà ở phía sau. Một phần thi thể của ngài thị trưởng đã được tìm thấy, vẫn bị trói vào bức tượng từng có tên là Bảo vệ.

Báo cáo của Nash nêu rõ những giây phút cuối cùng của Klozowski, lời thú tội của y và những lời buộc tội của y. Nash miêu tả Anthony Warnick với một vết tử thương do đạn bắn trong đường hầm dẫn ra từ Bệnh viện Stroger đến tòa nhà Bệnh viện hạt Cook trước kia. Một ngày sau, khi cả FBI lẫn Sở Cảnh sát Chicago lục soát căn hộ của Warnick, họ đã tìm thấy đầy đủ bằng chứng chứng minh rõ ràng các hành động của hắn - theo mệnh lệnh của ngài thị trưởng, Warnick đã săn tìm một cách có hệ thống Kristina Niven và Tegan Savala, giết chết họ rồi vứt xác họ ở nghĩa trang và tại nhà ga xe điện ngầm. Ngoài ra còn các tệp tài liệu chứa thông tin về Vincent Weidner, Paul Upchurch và Anson Bishop. Mặc dù không có bằng chứng, người ta đều tin rằng hắn đã giết Weidner rồi vứt xác vào trong căn hộ của Porter.

Warnick được những tên quản trị của trang web BackPage giao nhiệm vụ đi tìm tất cả những đứa trẻ từ trại trẻ của mụ Finicky, hắn còn được dặn phải ngụy trang các vụ án mạng này trông như thể do 4MK gây ra.

Khi Porter tỉnh dậy lần đầu tiên trong bệnh viện sau cơn hôn mê, ba đợt phẫu thuật và gần một tuần sau khi bị bắn, Nash đã có mặt ở đó. Anh kể cho Porter nghe Klozowski đã khăng khăng cho rằng Porter đang hợp tác với Warnick, cố gắng đi săn tìm tất cả những đứa trẻ từ trại trẻ của mụ Finicky để khiến chúng câm lặng mãi mãi. Nash bảo Porter rằng mình không muốn bổ sung thêm điều này vào báo cáo của anh, nhưng Porter ép anh phải bổ sung vào.

“Không còn bí mật gì nữa.” Anh nói với người đồng đội của mình bằng giọng thì thầm, gần như không thể nghe thấy. “Đừng bỏ sót bất kỳ cái gì.”

Nash miễn cưỡng đồng ý.

Mọi thứ đều có trong báo cáo.

Cho dù Porter đã đọc những báo cáo ấy, nhưng anh thấy mình không thể nhận thức được hoặc phủ nhận những cáo buộc này - anh đơn giản là không nhớ được. Có những ánh chớp hồi ức, nhưng chẳng có nội dung nào tạo nên một bức tranh hoàn chỉnh. Anh không hề nhớ rằng mình từng gặp Warnick.

Nhanh lên, chúng sắp tới rồi!

Poole nhắc anh nhớ câu mình từng nói về Weasel sau khi bị bắn, nhưng ngay cả điều ấy anh cũng đã quên. Một cái liếc vào quá khứ bị giấu sau cánh cửa đóng kín.

Poole cũng cho anh biết họ đã tìm thấy một cái lọ chứa virus SARS rỗng trong phòng khách sạn của Porter dưới New Orleans, hai lọ nữa vẫn đang mất tích. Porter nói rằng anh không hề biết làm thế nào nó ở đó hay những lọ khác mất tiêu đâu rồi.

Porter không bị nhiễm virus.

Khi đến bệnh viện ngay lập tức anh bị cách ly. Những biện pháp đề phòng bổ sung được triển khai trong những lần phẫu thuật, sau đó anh được chăm sóc chu đáo cho đến khi các kết quả xét nghiệm cho thấy trong cơ thể anh không có virus. Khi cuối cùng anh đã hồi phục hoàn toàn để tham gia buổi thẩm vấn, Porter khai với FBI những gì Bishop đã nói với anh - con virus nằm trong bữa sáng anh đã ăn trên máy bay. Khi chiếc máy bay được lục soát, không phát hiện ra dấu vết nào của virus, cũng như không tìm ra được bằng chứng nào cho thấy Bishop từng đặt chân lên chiếc máy bay tư nhân này. Thức ăn đã được dọn đi từ lâu. Poole không tham gia phiên thẩm vấn. Tay đặc vụ chịu trách nhiệm thẩm vấn chỉ đơn giản lấy lời khai của anh với gương mặt lạnh như tiền rồi bỏ đi. Porter biết họ không tin mình.

Từ ngưỡng cửa phía mặt tiền bên trái của phòng xử, một thừa phát lại bước vào, rồi quay xuống đám đông chật ních. “Tất cả đứng dậy chào đón Thẩm phán Henry Schmitt.”

Cùng với Đặc vụ Frank Poole bên tay trái và tất cả những người khác trong phòng xử, Porter đứng dậy, những sợi xích trên hai cổ tay và hai cổ chân ép anh phải hơi cúi về phía trước một chút.

kín trong giấy bóng, hai cuốn đã long bìa và mấy chồng giấy đánh máy buộc chặt vào với nhau bằng các kẹp ghim nặng. Poole bước đến cầm lên một trong những cuốn vở bài tập. Trên bìa có kẹp một chiếc bút chì, vài trang giấy rời ra được gấp lạ
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.