Porter
Ngày 199 - 11:42 sáng
Ai đó lầm bầm gì đấy về bằng chứng, nhưng ở mức độ nào đó, tất cả bọn họ đều biết chúng còn quan trọng hơn thế. Porter lôi cái hộp ra, tháo sợi dây buộc rồi mở nắp hộp. Bên trong là hai cái ống nghiệm thủy tinh, cả hai đều dán nhãn PHÒNG THÍ NGHIỆM MONTEHUGH - VIRUS CORONA - HỘI CHỨNG HÔ HẤP CẤP TÍNH.
“Chết tiệt.” Nash nói.
“Đừng chạm vào nó.” Poole nói. “Tôi sẽ gọi thêm người xuống đây. Đó là hai lọ còn thiếu của chúng ta.”
Porter nhìn trừng trừng vào mấy cái lọ thủy tinh bé xíu. “Chắc chắn Klozowski đã để lại chúng ở đây, y là người duy nhất được tiếp cận nơi này. Nhưng thế này có nghĩa là y đã giấu chúng ở đây trước khi bị cách ly ở Bệnh viện Stroger. Chúng đã đổ một lọ vào đầy cái kim tiêm mà Clair tìm thấy trong tủ bệnh viện, sau đó để cái lọ rỗng trong phòng khách sạn ở New Orleans, còn hai lọ khác thì giấu ở đây. Chúng không hề có ý định sẽ phát tán virus.”
Poole đang gọi điện thoại nhưng một tai vẫn nghe Porter.
Nash nói. “Có thể nào y sử dụng các đường hầm để mang chúng đến đây từ bệnh viện không?”
“Không thể nào.” Dalton đáp. “Tòa nhà này được xây mới xong nên không thể là một phần trong mạng lưới đó. Hơn nữa y rất có thể bị ai đó nhận ra và nếu thế thì họ đã lên tiếng. Toàn bộ nhân viên tại Sở này đều biết y bị mắc kẹt trong bệnh viện cùng những người khác.”
Không ai nghe thấy Clair đã vào phòng. Cô đang đứng cạnh cửa, đôi mắt đẫm lệ. Cô hắng giọng. “Tôi vừa gặp Robin Hillbum.” Trước tiên cô nhìn Nash, rồi nhìn Dalton rồi Poole, bước ngang phòng rồi quỳ xuống bên cạnh Porter, trong tay cô cầm một phong bì. “Bà ấy… bà ấy trao cho tôi cái này, bảo đưa cho anh. Bà ấy nói Derrick đã để lại nó dưới gối bà ấy vào cái ngày ông ta… chết. Cùng với một bức thư cho bà ấy. Bà ấy nói sẽ không chia sẻ nó vì quá riêng tư. Nhưng bà ấy muốn tôi trao cho anh cái này. Bà ấy nói xin lỗi vì đã để anh chờ lâu đến thế. Bà ấy đã cất nó đi rồi, che giấu nó suốt bấy nhiêu năm qua. Không quyết được có nên chia sẻ nó hay không. Bà ấy lo lắng những ảnh hưởng có thể có của nó lên hồi ức về chồng bà ấy. Khi Poole đến gặp, cùng với tất cả nội dung trên những bản tin, bà ấy mới nhận ra không nên giữ thông tin này, không thể giữ kín nữa.”
Ai đó đã mở phong bì ra từ trước, lớp keo dính không còn chắc nữa. Bên trong có một lá thư, vài trang giấy viết tay. Porter nhìn lướt qua đoạn văn bản. “Lạy Chúa tôi.”
Clair đặt một tay lên vai Porter. “Tôi đã đọc rồi, Sam. Tôi biết làm thế là không nên nhưng… tôi rất xin lỗi.” Cô dừng lại một giây. “Robin nghĩ rằng Welderman và Stocks đã ép buộc Derrick viết bức thư mà chúng tìm thấy cạnh xác ông ấy. Điều ấy cũng khiến bà ấy khiếp sợ. Bà ấy không biết bọn chúng sẽ làm gì mình nếu thông tin này lộ ra ngoài.”
Vào lúc Porter đọc xong, bàn tay anh run rẩy. Những trang thư rớt xuống đất và anh thấy mình đang ngồi, lưng tựa vào một bên bàn làm việc. Anh ngước nhìn lên Poole, nhìn Nash cùng những người khác.
Clair quàng tay quanh cổ anh. “Anh không hề có lỗi gì cả, Sam ạ. Anh nghe tôi nói không? Anh cần phải buông bỏ tất cả đi. Chúng tôi sẽ giúp anh, tôi hứa. Hãy quên Bishop, quên những gì hắn đã làm đi, quên tất cả đi.”
Sam trả lời cô rằng anh sẽ quên. Khi những hồi ức bắt đầu tràn về, như những lỗ hổng trong quá khứ anh bắt đầu xâu chuỗi lại với nhau, anh đã thề rằng mình sẽ quên đi. Anh thề với tất cả bọn họ rằng mình sẽ quên đi. Những lời dối trá nhỏ bé nhất được tạo ra mới hài hước làm sao.