Đứa Trẻ Thứ Sáu

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 221 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 112

❊ ❊ ❊

Porter

Ngày 6 - 5:51 sáng

“Thằng Nhóc.” Porter nhẹ nhàng nói.

“Đúng, Thằng Nhóc.” Bishop trả lời với tiếng cười thầm lặng lẽ. “Cái ngày hôm ấy trong Phòng Tác chiến, khi anh thuật lại vụ án cho tôi nghe, tôi phải vận đến từng sức mạnh lý trí để không nhìn anh và phá lên cười. Chúng ta nhẩm lại vụ án, xem xét kĩ lưỡng cách chúng ta muốn vụ án diễn ra, nhưng đúng vào lúc đó… đấy có thể là một trong những việc khó khăn nhất tôi từng làm. Ồ và sau đó, khi cậu ấy gọi điện cho anh ở căn hộ của anh và cho anh biết tôi thật ra là ai! Sam, giá mà anh có thể thấy tôi trong căn bếp khi chuông điện thoại anh vang lên.”

Porter nghe thấy tiếng còi xe cảnh sát ở đằng xa, ngày càng gần hơn, tiến tới từ phía tây. Anh xoay người theo hướng đó.

Trên điện thoại, Bishop tiếp tục nói. “Đứng đó trong căn hộ của anh khi anh nói chuyện với Thằng Nhóc, Klozowski, tôi nghĩ về mọi thứ anh đã làm với chúng tôi - anh, Welderman, Stocks và Hillburn - tất cả bọn anh, và tôi biết nếu tôi cắt cổ anh ngay trong căn hộ của anh, thế thì dễ dàng cho anh quá. Anh cần điều này, Sam. Anh cần tất cả những thứ này để chuộc lại đầy đủ tội lỗi của mình.”

Giờ đây mọi thứ có ý nghĩa rồi. Tại sao trước đây Porter lại không nhìn ra nhỉ? “Những trò đánh tráo nhận dạng của cậu thành Paul Watson, vụ đào thoát khỏi Sở, tất cả những rắc rối với các hệ thống an ninh và các cảnh phim, có phải đều do Kloz làm không?”

“Cậu ấy cho tất cả chúng tôi biết rằng lực lượng thực thi pháp luật phụ thuộc vào công nghệ đến thế nào. Rằng anh đã mù quáng đi theo những chỉ dẫn và thông tin từ đội IT như thế nào, như thể họ mới là người nắm giữ chén thánh, và tôi từng không cho rằng điều ấy có thể đúng. Nhưng cậu ấy đã đúng - trong suốt cả cuộc điều tra, cậu bé chỉ cần quăng một mẩu thịt ra bàn thì tất cả các anh sẽ lập tức vồ lấy nó như lũ chó đói. Dễ dàng với anh quá phải không Sam? Hôm nay, chúng ta sẽ dọn dẹp mọi thứ. Hôm nay chúng ta chỉnh lại mọi thứ. Con virus sẽ mang lại khẩu vị mới.”

Porter nghĩ đến người đàn ông trong bức ảnh anh đã cung cấp cho Poole. Anh liếc nhìn qua đám đông về phía chiếc xe tải thông tin liên lạc của FBI.

“Giờ sao? Cậu không thể mong mình sẽ nhẹ nhàng thoát khỏi mọi chuyện được.”

“Anh lẽ ra không nên cướp Libby khỏi tay tôi, Sam. Không được khi chúng tôi còn bé, không được ở trong căn nhà đó. Không bao giờ. Tất cả những món nợ máu này, tất cả là lỗi của anh.”

Porter gõ lên tấm danh thiếp dính chặt vào điện thoại.

Nhanh lên, chúng sắp tới rồi.

“Thực sự tại sao Weasel lại chạy vào con ngõ đó?”

“Anh biết tại sao mà Sam. Sự thật bị chôn vùi phía sau đầu anh đó. Nếu anh muốn có câu trả lời, anh cần phải đào bới nó.”

Porter để ý thấy sự dịch chuyển trong đám đông. Dường như mọi người đang tiến về phía tây của bãi đỗ xe Khách sạn Guyon. Anh di chuyển theo họ. “Những bức ảnh chụp cậu và tôi ở Khách sạn Guyon là sao? Phải chăng tất cả chỉ là để đánh lạc hướng hay có phải cậu mong sẽ kích hoạt vùng hồi ức nào đó?”

Bishop không trả lời.

“Cậu vẫn còn đấy chứ?”

“Vẫn còn.”

“Đối với cậu thì tôi là ai?”

Bishop gác máy.

Phía góc xa của bãi đỗ xe, những giọng nói biến thành những tiếng thét và reo hò, một bản hòa âm đinh tai nhức óc.

Porter chen lên phía trước, nỗ lực tiến về phía có âm thanh.

kín trong giấy bóng, hai cuốn đã long bìa và mấy chồng giấy đánh máy buộc chặt vào với nhau bằng các kẹp ghim nặng. Poole bước đến cầm lên một trong những cuốn vở bài tập. Trên bìa có kẹp một chiếc bút chì, vài trang giấy rời ra được gấp lạ
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

Truyện bạn đang đọc dở dang

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.