Porter
Ngày 198 - 3:21 chiều
Cùng với luật sư, Anson Bishop đứng tại chiếc bàn phía trước phòng xử. Mái tóc hắn giờ đã cắt ngắn gọn gàng để chuẩn bị cho phiên xử. Hắn mặc bộ trang phục màu xanh sẫm. Porter nhìn trừng trừng sau đầu hắn từ chỗ anh ngồi ở hàng thứ ba, thầm mong Bishop xoay người lại. Nhưng hắn không làm thế.
“Xin mời tất cả ngồi xuống.” Viên thừa phát lại tuyên bố.
Porter chắc đã đứng im hơi lâu. Anh cảm thấy bàn tay của Poole trên tay áo mình, giật giật kéo anh ngồi xuống chiếc ghế dài. Vết thương do đạn bắn trên ngực anh đã đỡ nhiều, và mặc dù không phải lúc nào nó cũng đau, những cơn nhức nhối thi thoảng nhắc nhở anh đã từng cận kề cái chết như thế nào - cứ mỗi ngày nó bớt đau đi một chút, nhưng nó vẫn ở đó để nhắc anh nhớ cái ngày mười bảy tháng Hai.
Suốt phiên xử, Bishop một mực tuyên bố hắn không phạm bất kỳ tội ác nào. Khi tự khai trước tòa, câu chuyện của hắn không hề ngập ngừng - đúng, tôi đã đổi tên nhưng tôi chẳng giết ai cả. Thanh tra Porter bảo tôi rằng tôi là một phần trong một hoạt động ngầm giúp bắt giữ 4MK thật. Trong phiên kết luận, nhóm bào chữa cho Bishop đưa ra lời thú tội của Klozowski rồi kết thúc bằng một suy nghĩ đơn giản - y đã thừa nhận giết chết rất nhiều người, nên chuyện y thực sự cũng là kẻ đã giết chết Calli Tremell và những người khác có quá khó tin không? Liệu có hoàn toàn công bằng khi thân chủ của họ, Anson Bishop, bị buộc tội giết người không? Rốt cuộc, Klozowski đã thừa nhận can thiệp vào đoạn phim bằng chứng, định hướng lại cuộc điều tra, giết chết những người khác để trả thù tội ác của họ… nên có thật sự khó tin rằng chính Edwin Klozowski, chứ không phải thân chủ của họ, mới là kẻ thực sự chịu trách nhiệm?
Từ phía góc xa bên phải phòng xử, bồi thẩm đoàn bước vào. Bảy nam, năm nữ, đủ các lứa tuổi từ chớm hai mươi đến người già nhất là bảy mươi ba. Bốn da màu, năm da trắng, hai người Mỹ gốc Tây Ban Nha và một phụ nữ châu Á. Trong ba tháng qua, họ đã thực hiện cách ly trong một khách sạn gần đó không được tiếp cận Internet hoặc truyền hình. Các thành viên gia đình đều bị lục soát trước các cuộc gặp gỡ nhằm đảm bảo không có sự ảnh hưởng nào từ bên ngoài tác động đến những quyết định của họ. Mỗi ngày diễn ra phiên xử Bishop, Thẩm phán Schmitt đều nhắc nhở họ chỉ có bằng chứng duy nhất hiện diện tại tòa mới được xem xét. Không lâu sau khi phiên xử Bishop bắt đầu, tất cả đều hiểu rõ rằng bằng chứng còn giới hạn hơn nhiều so với những gì công tố viên trưởng hy vọng.
Từ trên ghế dài, Porter rút cuốn sổ tay của anh ra. Anh đã bắt đầu đọc cuốn sổ tay từ khi còn nằm trong bệnh viện và có ý định trao nó cho công tố viên, tuy nhiên Văn phòng ủy viên Công tố lại không muốn xem những ghi chép của anh.
Cuốn vở bài tập đen trắng có dòng chữ bằng chứng được viết ngoài bìa.
Trên đầu trang nhất, được viết bằng những chữ viết hoa to là dòng chữ: Thú tội tại 314 phố West Belmont.
Khi Porter tìm thấy Bishop trên tầng mười một của tòa nhà văn phòng Talbot, vào thời đấy đang được xây dựng, Arthur Talbot đã thập tử nhất sinh, bị trói chặt vào một cái ghế văn phòng, trong khi Anson Bishop xác nhận các tội ác của hắn. Emory Connors thì bị giam ở vị trí thấp hơn nhiều, dưới đáy lồng thang máy. Trong những khoảnh khắc dẫn đến thời điểm Talbot bị sát hại, Bishop đã nói cho Porter nghe hắn oán trách vị đại gia bất động sản này vì đã hủy hoại gia đình hắn như thế nào, rằng người đàn ông này nhúng tay vào rất nhiều các tập đoàn tội phạm. Porter đã cố gắng chặn hắn lại khi hắn xô Talbot lăn qua sàn xuống lồng thang máy mở dẫn đến cái chết.
Một tháng trước phiên xử, tờ Chicago’s Examiner đã đăng một bài báo lên trang nhất chỉ rõ những hành động và chứng mất trí nhớ tạm thời của Porter. Cho dù họ từ chối tiết lộ nguồn tin, nhưng họ có bao gồm biên bản các buổi nói chuyện được xem là riêng tư, giữa Porter và các bác sĩ của anh. Những cuộc nói chuyện chết tiệt nêu chi tiết rõ ràng khoảng thời gian gián đoạn của anh. Theo lệnh tòa, nhóm luật sư bào chữa cho Bishop đã có được các bản sao hồ sơ y tế của Porter. Hậu quả là anh được lệnh phải nói chuyện với một bác sĩ tâm lý do tòa án chỉ định để xác định trạng thái tinh thần của anh trước kia cũng như bây giờ.
Cuối cùng vì được xem là không đáng tin cậy, Porter không được phép ra trước tòa làm chứng. Bởi vì chỉ mình Porter là người chứng kiến lời thú tội của Bishop trong tòa nhà văn phòng Talbot, nên báo cáo viết tay của anh cũng không được xem là bằng chứng.
Trong cuốn sổ tay, Porter đã gạch xóa dòng chữ Thú tội tại 314 phố West Belmont.
Cho dù Porter cũng nêu chi tiết Bishop đã đâm anh trong căn hộ của mình như thế nào, sự kiện ấy cũng không được xem là bằng chứng.
Những cuộc điện thoại.
Những màn đối thoại.
Không đáng tin cậy.
Nếu không có một bên thứ ba làm chứng xác thực thông tin này, toàn bộ những quan hệ tương hỗ giữa Bishop với Porter đều không được xem là bằng chứng.
Trong cuốn sổ tay, Porter đã tìm thấy tất cả những dòng khác và gạch xóa chúng:
Thú tội tại Khách sạn Guyon
Vụ giết Jane DoeRose Finicky
Từng cuộc gọi điện thoại.
Trọng tâm của phiên xử chuyển sang bằng chứng hữu hình, trước hết là dấu vân tay của Bishop được tìm thấy trên toa xe được dùng để chuyển xác Gunther Herbert trong các đường hầm dưới tòa nhà Mulifax Publications. Trong lời khai của mình, Bishop khăng khăng cho rằng hắn chưa bao giờ xuống dưới đó. Dấu vân tay tố cáo hắn có mặt tại hiện trường tội ác. Nhóm luật sư bào chữa nhanh chóng lên tiếng - dấu vân tay ấy là do Mark Thomas, một thành viên của đội SWAT thu thập rồi trao cho Thanh tra Porter. Porter đã sở hữu duy nhất bằng chứng ấy trong bao lâu? Hàng giờ liền. Sau đó anh ta trao nó cho Thanh tra Nash để mang đến phòng thí nghiệm - chẳng phải Thanh tra Nash là người đã đá vào người thân chủ của tôi trong đoạn phim đó sao?
Porter không còn hy vọng vào bằng chứng dấu vân tay. Anh cũng xóa câu này đi.
Vài người ở Công viên A. Montgomery Ward đã trông thấy Bishop khi Emory Connors bị bắt đi lúc đầu. Nhưng không ai trong số họ đủ tự tin nhận diện hắn trong hàng.
Bạn trai của Emory, Tyler Mathers, không thể nhận diện được Bishop.
Emory bị giam cầm dưới đáy một lồng thang máy, chưa từng nhìn thấy mặt kẻ bắt giữ mình.
Nguồn gốc của tất cả các cuốn nhật ký 4MK bị đặt dấu hỏi và cho dù Porter một mực khẳng định anh không hề thỏa thuận với Upchurch tạo ra chúng, anh chưa bao giờ gặp gỡ Upchurch, nhưng anh vẫn phải đối mặt với sự e sợ và nghi ngờ. Và nó lại đến từ các công tố viên của văn phòng ủy viên công tố.
Không dám mạo hiểm, họ không thừa nhận bằng chứng.
Lời đồn đại.
Suy đoán.
Suy diễn.
Từng người một, nhóm luật sư bào chữa xé tanh bành vụ án. Khi Porter đọc lại hết cuốn sổ tay, gạch xóa hết dòng này đến dòng kia, cuối cùng anh gấp sổ lại vứt sang một bên.
Bồi thẩm đoàn đã cân nhắc quá sáu giờ đồng hồ.
Thẩm phán Henry Schmitt gõ búa. “Đề nghị trật tự.”
Larissa Biel và Kati Quigley ngồi bên nhau ở hàng ghế thứ hai.
Clair và Nash ngồi chung hàng ghế với Porter, ở phía bên kia Poole. Khi Porter liếc sang, anh nhận thấy hai người họ đang nắm tay nhau.
Thẩm phán hướng sự chú ý sang bồi thẩm đoàn. “Thưa bà chủ tịch, bồi thẩm đoàn đã có kết luận chưa?”
Người phụ nữ châu Á đứng dậy. “Chúng tôi đã có kết luận, thưa quý tòa.”
Quay sang Bishop, ông ta nói. “Làm ơn đứng dậy đối mặt bồi thẩm đoàn.”
Anson Bishop đứng dậy, cài cúc áo khoác, rồi quay mặt về phía nhóm mười hai người.
Thẩm phán dò xét mọi người trong khán phòng bằng ánh mắt nghiêm khắc. “Khi bản án được tuyên đọc, tôi đề nghị tất cả mọi người giữ trật tự và tôn trọng thực tế rằng đây là tòa án. Tôi sẽ không dung thứ cho bất cứ hành động quấy rối nào.” Nói rồi ông quay sang người phụ nữ chủ tịch bồi thẩm đoàn. “Và kết luận của bà là gì?”
Bà ta nhìn về phía đám đông trong khán phòng, liếc nhìn Bishop nhưng lại nhanh chóng quay đi, không dám nhìn thẳng vào mắt hắn. Hắng giọng, bà ta đọc thẻ phụ lục trên tay mình. “Trong vụ kiện số 15-85201008, giữa Hạt Cook với Anson Bishop, chúng tôi thấy rằng bên bị đơn, Anson Bishop, không vi phạm bộ Luật Hình sự Mục 187(a), trọng tội với Calli Tremell, một thể nhân. Không vi phạm bộ Luật Hình sự Mục 187(a), trọng tội với Elle Borton. Không vi phạm bộ Luật Hình sự Mục 187(a), trọng tội với Missy Lumax. Không vi phạm bộ Luật Hình sự Mục 187(a), trọng tội với Barbara…”
Porter không nghe nốt phần còn lại nữa. Máu chạy rần rật trong đầu, nhịp tim anh đập thình thịch trong tai, át hết lời bà ta nói. Khán phòng bị ngắt quãng bởi những tiếng thở gấp to tiếng, những tiếng hò hét - vài người vui mừng trong khi những người khác òa lên khóc.
Poole vỗ vai anh, hất đầu về phía cánh cửa phía góc xa bên phải căn phòng. “Chúng ta phải đi thôi.”
GHI CHÉP CỦA PORTER
CÁC NẠN NHÂN CỦA ANSON BISHOP
Calli Tremell
Elle Borton
Missy Lumax
Susan Devoro
Barbara Mclnley
Allison Crammer
Jodi Blumington
Emory Connors (còn sống)
Gunther Herbert
Arthur Talbot
Rose Finicky
Thanh tra Freddy Welderman
Thanh tra Ezra Stocks
Bác sĩ Joseph Oglesby
CÁC NẠN NHÂN CỦA PAUL UPCHURCH
Floyd Reynolds
Ella Reynolds
Randal Davies
Lili Davies
Darlene Biel (còn sống)
Larissa Biel (còn sống)
Kati Quigley (còn sống)
Wesley Hartzler
CÁC NẠN NHÂN CỦA EDWIN KLOZOWSKI
Thị trưởng Barry Milton
Anthony Warnick
Stanford Pentz - Bệnh viện Stroger
Christie Albee - Bệnh viện Stroger
Mười hai người nữa bị bỏ lại ở Khách sạn Guyon
CÁC NẠN NHÂN CỦA ANTHONY WARNICK (THEO CHỈ ĐẠO CỦA TRANG WEB BACKPAGE) (Bọn trẻ ở trại trẻ Finicky)
Libby Mclnley
Tegan Savala - Nghĩa trang Rose Hill
Kristina Niven - Đường ray tuyến tàu điện ngầm Red Line - Nhà ga Clark
Vincent Weidner - Bị bỏ lại trong căn hộ của Porter
NẠN NHÂN CỦA WELDERMAN, STOCKS VÀ HILLBURN
Weasel
CHƯA XÁC ĐỊNH
Tom Langlin - Bậc thềm Tòa án ở Simpsonville Jane Doe - Nhà Finicky dành cho những đứa trẻ bất kham