Porter
Ngày 199 - 3:18 chiều
“Tôi không muốn nghe thêm lời nào về mấy cuốn nhật ký chó chết đó nữa!” Đại úy Henry Dalton đấm tay xuống bàn đánh sầm một cái, mặt ông ta đỏ tía lên. Ông ta nhìn trừng trừng Porter. “Cậu và mấy cuốn vở chết tiệt đó! Tôi không chắc cái nào tệ hơn cái nào: sự thật rằng trông cứ như thể chính cậu đã viết nó ra hay khả năng rằng cậu không viết nhưng đã để mặc cho mấy lời rỗng tuếch của một thằng điên nào đấy dẫn dắt cuộc điều tra này đi vào ngõ cụt.”
“Tôi không…”
Dalton chỉ tay vào anh, ngón tay ông ta run rẩy. “Đủ rồi.”
“Tôi có cần nhắc ông nhớ rằng thân chủ của tôi đã đồng ý sẵn sàng tham dự cuộc họp ngày hôm nay, trong khi ông ấy không hề có nghĩa vụ phải có mặt ở đây?”
Người nói câu này là người đàn ông ngồi phía bên trái Porter. Đại diện pháp lý do liên đoàn chỉ định cho anh: Bob Hessling, cuối bốn mươi, mái tóc thưa màu đen nhuộm sơ sài. Ông ta quay sang phía ủy viên công tố: “Văn phòng của các anh vội vã mở phiên xử. Các anh đã để cho truyền thông gây sức ép lên mình. Ngay lập tức các anh xử Bishop về tất cả các vụ án mạng, thay vì lần lượt từng vụ một. Hắn ta vô tội là vì mấy bước đi tắt của các anh, chứ không phải là do những hành động của thân chủ tôi.”
Đôi mắt của ủy viên công tố nheo lại. “Bên thực thi pháp luật không cung cấp bằng chứng, và vài thứ ít ỏi họ đưa cho chúng tôi thì lại không dừng được. Chúng tôi phải kết hợp các vụ lại với nhau - khi đứng riêng lẻ chúng càng không thể xử được.”
“Và giờ Bishop được tự do rồi, bất khả trùng tố[1], các anh không thể xử hắn lần nữa. Các anh giỏi thật.”
“Nếu thân chủ của ngài muốn quay lại xà lim, thì tốt quá. Tôi nghĩ anh ta đã ở ngoài này quá lâu rồi đấy.”
“Tôi có thể giúp.” Porter khẽ nói.
“Im đi.” Dalton đáp.
Từ góc bàn bên kia, Đặc vụ Frank Poole thở dài. “Anh cần phải nói cho chúng tôi biết về người phụ nữ, Sam. Cái người chúng tôi tìm thấy trong căn nhà trang trại ấy.”
“Mà căn nhà trang trại ấy cũng thuộc sở hữu của anh.” Ủy viên công tố nói thêm.
“Đó không phải nhà của tôi, tôi không sở hữu nó cũng như không sở hữu căn nhà ở Simpsonville.”
“Nhưng anh không phủ nhận đã có mặt trong nhà cùng người phụ nữ đó?”
Hessling đặt một bàn tay lên cánh tay Porter. “Đừng trả lời câu hỏi này.”
Porter xua ông ta đi. “Tôi đã ở đó cùng mẹ của Bishop, người phụ nữ mà tôi biết là Sarah Werner. Bà ta đã cùng tôi rời khỏi nhà. Chúng ta đã nói về chuyện này rồi. Tôi không biết người anh đã tìm thấy là ai.”
Ủy viên công tố đẩy vài bức ảnh qua bàn về phía anh. “Đó là người họ đã tìm thấy.”
Porter đã từng thấy những hình ảnh này, nhưng chúng vẫn khiến dạ dày anh quặn lên. Bằng con dao lam hay một dụng cụ sắc bén nào đó khác, kẻ nào đã không ngừng khắc dòng chữ Tôi là Quỷ trên từng milimét phần da để trần. Con mắt, cái tai và lưỡi của cô ta đã bị móc ra và đặt vào trong những cái hộp màu trắng, giống như tất cả các nạn nhân khác của 4MK. Những dấu vân tay của cô ta không có trong hệ thống và gương mặt cô ta bị biến dạng rất nặng, không còn cơ hội để nhận diện. Không còn ai nuôi hy vọng sẽ lấy được ADN thích hợp.
Porter ngước nhìn lên từ các bức ảnh. “Tôi đã rời nhà cùng Sarah Werner. Tôi không biết người này là ai.”
Poole hỏi: “Có thể nào đây là người đàn bà anh biết là Sarah Werner?”
Porter nhún vai. “Cùng kiểu tóc, cùng vóc dáng nhưng không phải bà ta. Lúc chúng tôi rời nhà bà ta vẫn còn sống.”
“Vậy thì đây là ai?” Công tố viên dồn ép.
“Tôi không biết.”
Căn phòng chìm trong im lặng một lúc, rồi Poole quay sang ủy viên công tố. “Ông sẽ nói với anh ấy chứ?”
Người đàn ông xua tay trong không khí. “Anh nói đi.”
“Nói với tôi cái gì cơ?”
Poole đáp: “Sarah Werner thật, cái người mà tôi phát hiện đã bị giết trong căn hộ của cô ta ở New Orleans, có mối liên kết chặt chẽ đến những kẻ đứng đằng sau trang web BackPagecom. Cô ta đã giới thiệu và cung cấp vài vụ pháp lý cho những người khác. Klozowski đã nêu chi tiết các tội ác của cô ta trong những ghi chép y để lại.”
“Vậy là cô ta nhúng chàm.”
“Đúng.”
Porter quay sang tay ủy viên công tố. “Vậy là nếu có thể nhận diện người phụ nữ trong căn nhà trang trại, tôi nghĩ ông sẽ thấy cô ta cũng nhúng chàm. Người phụ nữ tôi biết là Sarah Werner vẫn đang ở đâu đó ngoài kia.” Anh gõ tay lên tấm ảnh trên cùng. “Đây không phải là bà ta.”
“Anh không thể chắc chắn thế được.”
“Tôi lạc mất bà ta ở sân bay.”
“Anh để lạc mất bà ta ở sân bay.” Ủy viên công tố nhắc lại. “Người đàn bà mà chẳng ai thấy trừ anh.”
“Đúng vậy.”
Từ trong va li của mình Poole lấy ra một tập hồ sơ dày, Porter nhận ra ngay. Hồ sơ điều trị của anh tại Camden. Poole đẩy tập hồ sơ qua bàn sang cho Porter. “Hồ sơ này nói rằng anh đã tưởng tượng ra bà ta.”
“Hồ sơ này là nhảm nhí.”
Poole nhìn vị ủy viên công tố, rồi nhìn Dalton và Hessling, trước khi quay lại nhìn Porter. “Tôi biết.”
Porter vừa định há miệng ra để tranh luận nhưng rồi lại thôi.
“Tôi không nghĩ anh từng được điều trị tại Camden.” Poole nói. “Chúng tôi nghĩ Upchurch có thể đã bịa ra chuyện này, có thể cùng với Klozowski. Nó không có thật. Trung tâm Điều trị Camden đã đóng cửa gần ba năm rồi.”
Porter bối rối. “Tôi… Tôi đã gặp bác sĩ. Tôi đã ở đó, vừa mới…”
Ánh mắt Poole nhìn xoáy vào anh. “Anh đã gặp gỡ một người đàn ông tự xưng là bác sĩ có tên là Victor Whittenberg.
Một người cho rằng mình đã điều trị vết thương do đạn bắn của anh. Không hề có ghi chép nào cho thấy Whittenberg từng làm nhân viên ở Camden. Khi anh có mặt ở đó vào tháng Hai, có vài kẻ đã cố gắng hết sức làm cho nó có vẻ như Camden vẫn đang còn hoạt động, nhưng thực ra không phải thế. Chúng đã đột nhập vào rồi bỏ đi ngay sau khi anh rời đi, chúng biết anh sẽ tới. Máu được tìm thấy, bằng chứng về một tội ác diễn ra sau khi anh đến thăm, tất cả đều là giả. Thậm chí máu còn chẳng phải là máu người, mà là máu của động vật.”
“Động vật?”
“Một con mèo.”
Mèo của Bishop.
Poole cũng đã hiểu. “Bishop đã gài bẫy anh. Tôi đã biết điều đó sau khi tìm kiếm Oglesby.”
❀ ❀ ❀
[1] Nguyên văn double jeopardy: Quyền không bị truy tố hai lần cho cùng một tội, tức là nếu lần thứ nhất ra tòa, bị đơn được tuyên vô tội thì sẽ không bị xét xử lần nữa vì cùng một tội danh.