Nash
Ngày 6 - 5:07 sáng
“Căn cứ theo Stout, Clair nhiều khả năng đã đi cầu thang bộ. Cô ấy xuống quán cà phê giải quyết chuyện gì đó, sau đó anh ta gọi cho cô ấy và đề nghị cô ấy quay lên văn phòng mình. CDC đã khóa hết tất cả thang máy thế nên cô ấy phải đi cầu thang bộ. Đây là những cầu thang bộ gần nhất.” Kloz nói, giọng cậu ta vang vọng trong lồng cầu thang.
Nash nhìn lên nhìn xuống. “Vậy Stout muốn cái gì?”
Kloz thở dài. “Tôi xin lỗi, lẽ ra tôi nên hỏi. Tôi đã không nghĩ ra.”
Bằng đèn pin điện thoại, Nash nghiên cứu khung cửa và sàn nhà, chiếu tia sáng đan khắp các bề mặt như hình lưới, nhưng chẳng tìm thấy gì.
Warnick rảo bước trên bề mặt lát sàn sau lưng họ. “Anh đang phí thời gian đấy.”
“Còn anh chỉ là thằng tay sai.”
“Tuyệt.” Warnick phun phì phì. “Với cái đoạn phim anh đá vào người Bishop đang luân phiên được phát, anh sẽ cần một thằng bạn như tôi đấy. Tôi không phải là người để anh miệt thị đâu.”
“Tôi chẳng để ý đến cái đó, thế nên đừng có nhắc đến nữa, khốn nạn.” Nash ngửa đầu lên, rồi hỏi Kloz. “Cậu nghĩ thằng cha Stout này thế nào? Cậu nghĩ liệu anh ta có dính líu không?”
“Gì chừ, như kiểu dụ cô ấy lên cầu thang bộ để hại cô ấy à?”
“Ừ.”
Kloz cắn môi khi suy nghĩ về chuyện này. “Anh ta từng là cựu cảnh sát ở Sở, có vẻ như anh ta là cảnh sát giỏi, nhưng theo tôi thì chuyện đó cũng…” Giọng cậu ta nhỏ dần. “Lẽ ra tôi nên kiểm tra anh ta, xem xét chặt chẽ lý lịch của anh ta, nhưng chỉ là tôi không nghĩ ra. Rõ ràng anh ta hiểu biết bệnh viện này. Anh ta là kẻ có thể đã bắt cô ấy rồi mang cô ấy đi giấu ở nơi khác. Anh ta biết về các nạn nhân của bệnh viện, nhưng phân nửa nhân viên đều thế. Nhưng động cơ của anh ta là gì? Tôi không hiểu lý do để anh ta bắt cô ấy.”
“Có thể cô ấy đã trông thấy cái gì đó. Đã đến hơi quá gần.”
Câu này dường như đánh động Kloz. “Đến giờ phút này thì tôi biết về vụ án nhiều hơn cô ấy. Có lẽ sẽ đến lượt tôi bị bắt.”
“Chúng ta chỉ có thể hy vọng thôi.”
“Tôi cần một khẩu súng.” Kloz nói.
“Tôi đã thấy cậu bắn rồi, cậu có vẻ không hợp với súng.” Nash ngừng lại một lúc, rồi quay sang Warnick. “Anh có mang súng không?”
Warnick lùi lại vài bước. “Cậu ta sẽ không được dùng súng của tôi.”
“Anh có khẩu nào?”
“Khẩu 380.”
“Anh được cấp phép chưa? Cho tôi xem giấy phép của anh.”
“Tất nhiên.”
Đúng lúc Warnick thò tay vào túi quần sau, Nash lao đến. Khuỷu tay giơ ra, anh huých thẳng vào dạ dày Warnick, khiến anh ta nghẹt thở. Anh lấy tay kia thọc vào túi áo khoác của anh ta lấy súng ra, rồi gí nòng súng vào dưới cằm Warnick.
Anh ta buông rơi ví tiền, đưa cả hai tay ra nắm lấy cánh tay Nash. Anh gí mạnh nòng súng sâu hơn nữa vào làn da anh ta. “Đừng.”
Hai bàn tay Warnick buông xuôi hai bên sườn, anh ta cố gắng nói nhưng không từ ngữ nào bật ra.
Đôi mắt Klozowski trợn tròn. “Tôi không cần súng, Nash. Không sao đâu. Cứ để anh ta giữ súng đi.”
Nash áp sát người vào gần Warnick hơn, vặn xoáy khẩu 380. “203. WF15 3k LM. Câu này có ý nghĩa gì với anh không?”
Warnick không nói gì.
Nash bật chốt an toàn. “Khi tôi hỏi người phụ nữ tại tiệm pizza Carmine về nó, bà ta bảo tôi phải hỏi anh, thế nên giờ tôi hỏi anh đây. Nó có nghĩa là gì?”
Warnick chậm rãi nín thở. Nếu anh ta có khiếp sợ chút nào, anh ta cũng không thể hiện nó ra. “Anh nghĩ nó nghĩa là gì?”
“Nữ da trắng, mười lăm tuổi, ba nghìn đô la, với các chữ tên họ viết tắt LM, có thể là Libby Mclnley.” Nash nói với anh ta. “Kẻ nào đó đang bán trẻ em.”
“Làm sao anh biết được ý nghĩa của nó?” Warnick bình tĩnh nói.
“Bởi vì tôi làm việc trong ngành thực thi pháp luật, và tôi từng chứng kiến những thứ tương tự thế này lâu hơn bất kỳ ai.”
Warnick cố gắng gật đầu, nhưng khẩu súng dưới cằm khiến cử động trở nên khó khăn. “Còn tôi biết vì tôi làm việc trong văn phòng thị trưởng, chúng tôi theo dõi tất cả mọi việc mà bên thực thi pháp luật làm. Tôi hiểu các báo cáo tương tự như anh vậy. Thực ra là còn hơn thế. Trong thành phố này, buôn người là một vấn đề.”
“Tôi nghĩ anh là một phần của vấn đề. Tôi nghĩ anh đang hưởng lợi từ nó.”
“Về chuyện này thì anh sai rồi.”
“Tôi nghĩ ngài thị trưởng cũng đang hưởng lợi từ nó, đó là lý do tại sao Bishop bắt ông ấy rồi để lại những bức ảnh.”
“Bishop không để lại những bức ảnh, mà là người phụ nữ làm việc cùng Porter. Nếu ngài thị trưởng là một phần của một chuyện như thế, hẳn tôi đã biết. Không phải ông ta đâu.”
“Vậy tại sao con mụ điều hành đường dây gái điếm rẻ tiền kia lại bảo tôi anh là một phần của nó?”
Warnick xua tay phản đối, hít vào thêm chút dưỡng khí. “Bởi vì mụ ta là kẻ điều hành đường dây đó. Mụ ta biết tên tôi, biết rằng anh sẽ biết tên tôi, thế nên mụ ta quẳng ra cục xương theo hướng của anh để anh buông tha cho mụ. Đây là một kẻ đã dành cả đời để chơi đùa với đàn ông. Mụ ta rất giỏi việc đó. Mụ ta chơi anh rồi, Thanh tra ạ. Mụ ta đã chơi đùa với sự ngu ngốc và phán xét sai lầm của anh, chỉ là anh không thấy mà thôi.”
Hai người đàn ông nhìn nhau trừng trừng gần một phút, gần như không ai muốn nhìn đi nơi khác. Cuối cùng Nash hạ súng xuống. “Tôi sẽ trao khẩu súng này cho Kloz bởi tôi không tin tưởng anh. Tôi sẽ tìm hiểu anh dính líu như thế nào tới chuyện này và tôi sẽ tóm anh. Anh mà cố làm chuyện gì ngu ngốc, đích thân tôi sẽ bắn anh. Tôi sẽ cực kỳ thích được bắn anh đấy, thế nên làm ơn cho tôi một lý do đi.”
Warnick rướn người vào gần hơn và duỗi thẳng áo khoác. “Anh nói xong chưa?”
Nash khóa lại chốt an toàn rồi trao súng cho Kloz.
Kloz kẹp nó giữa hai ngón tay. “Thật luôn hả?”
“Nhét nó vào trong quần cậu đi và cố đừng có tự bắn mình đấy. Có thể cậu sẽ cần nó.”
Kloz nhìn chằm chằm vũ khí này một lúc, đầu tiên đưa nó ra đằng trước quần dài, vụng về xoay xở rồi đưa súng ra đằng sau, giắt trên thắt lưng cho đỡ rơi. “Không được thoải mái lắm.”
Nash tảng lờ cậu ta rồi quay nhìn lồng cầu thang. “Liệu Stout có thể rời khỏi bệnh viện rồi lại quay vào mà không ai nhận ra không? Liệu có ai có thể làm thế không?”
Kloz không nghịch ngợm khẩu súng nữa và cố gắng đứng thẳng dậy. “Đó cũng là suy nghĩ đầu tiên của Clair. Cô ấy đã nhắc đến những đường hầm thắt cổ chai cũ dưới thành phố này, nói rằng Bishop đã dùng các đường hầm này để đi lại suốt nhiều năm mà không ai phát hiện ra. Cô ấy đã khám xét cả tầng hầm nhưng chẳng tìm thấy gì.”
“Cô ấy khám xét cả tầng hầm sao? Một mình à?”
“À không, đi cùng với cả Stout, hai hoặc ba nhân viên an ninh và một người làm bảo trì mà cô ấy nói đã làm việc dưới đó. Ernest Skow, tôi nghĩ đó là tên ông ta. Tất cả bọn họ cùng xem xét.”
“Nếu Stout hoặc một trong các nhân viên an ninh có dính líu, có thể họ đã giả vờ đi xem xét. Có thể thậm chí dẫn cô ấy đi khắp tầng hầm cho đến khi cô ấy bỏ cuộc.”
“Tôi nghĩ vậy.”
Nash gật đầu với Warnick rồi chỉ xuống cầu thang. “Anh đi trước đi.”
Warnick nhíu mày. “Thế thì trả tôi súng đây.”
“Hoặc anh bước xuống hoặc tôi có thể đẩy anh xuống, chọn đi.”
“Làm sao tôi biết anh không hợp tác với Porter và lên kế hoạch giết tôi dưới đó?”
Nash mỉm cười. “Đúng là một gợi ý tuyệt vời. Tôi thích suy nghĩ của anh lắm. Hoặc có thể chúng tôi sẽ tìm thấy ngài thị trưởng của anh. Dù sao anh cũng phải đi trước. Không bao giờ bọn tôi để anh đi sau lưng mình đâu.”
“Sự nghiệp của anh đi tong rồi đấy.” Cuối cùng Warnick nói trước khi quay lưng, bắt đầu bước xuống cầu thang.