Đứa Trẻ Thứ Sáu

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 221 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 130

❊ ❊ ❊

Porter

Ngày 199 -10:21 sáng

“Anh đã tìm được Oglesby?”

“Tôi đã tìm được hồ sơ của bác sĩ Oglesby.” Poole chữa lại. “Ông ta từng là nhân viên tại Camden trong gần mười một năm, nhưng không có nhiều giấy tờ về ông ta. Vì chuyên ngành của Camden liên quan đến chăm sóc y tế, nên hầu hết hồ sơ của Camden đều tuyệt mật. Tôi có thể khẳng định ông ta đã ký một số báo cáo, nhưng tôi không tiếp cận được các nội dung. Chúng tôi nghĩ ông ta đã biến mất vào cuối năm 95, nhưng không có báo cáo cảnh sát nào hết. Camden đã ghi rõ nghỉ việc là nguyên nhân họ chấm dứt tuyển dụng, nhưng phần còn lại trong hồ sơ tuyển dụng của ông ta rất sơ sài.”

“Anh sẽ tìm thấy ông ta dưới hồ ở Simpsonville.” Porter nhẹ nhàng nói.

“Chính anh để ông ta dưới đó à?” Ủy viên công tố hỏi thẳng thừng.

“Đó là nơi Bishop hẳn sẽ vứt ông ta xuống sau khi lấy lại con dao của hắn.”

Poole và vị ủy viên công tố liếc nhìn nhau, rồi vị ủy viên công tố hỏi. “Anh có giết Tom Langlin ở Simpsonville không?”

Những ngón tay của Porter bấu chặt mép bàn nhưng anh cố ghìm cơn giận dữ. “Tôi chẳng giết ai hết.”

Ủy viên công tố thở ra một hơi tức giận, gật đầu với Poole. “Nói với anh ta đi.”

Poole rà các ngón tay lên mặt bàn rồi quay sang Porter. “Người phụ nữ được phát hiện tại ngôi nhà trang trại đã chết được ít nhất hai tuần rồi, có thể lâu hơn. Xác cô ta được bảo quản trong muối, giống như những người khác. Chúng tôi không nghĩ anh đã giết cô ta. Chúng tôi không tin anh đã giết Langlin hay bất kỳ người nào khác. Tôi nghĩ là do Bishop, Klozowski hay có thể là những người khác làm. Nếu chúng ta nhận diện được cô ta, tôi khá tự tin rằng cô ta sẽ liên quan đến trang web BackPage và đường dây buôn người, như những xác chết chúng ta phát hiện tại Guyon.”

“Vậy thì mẹ của Bishop vẫn đang ở đâu đó ngoài kia.” Porter nói như thể với chính mình nhiều hơn là với cả nhóm.

“Nếu bà ta có thật.” Ủy viên công tố móc máy.

Porter ngẩng phắt đầu lên. “Họ đã chụp ảnh bà ta trong nhà tù New Orleans, khi họ cho phép chúng tôi bước qua cửa an ninh. Các người cần phải lấy được bức ảnh đó.”

Poole vừa nghe vừa lắc đầu. Anh ta lấy một tấm ảnh từ trong va li ra rồi trao cho Porter. Hình ảnh là một người đàn bà da đen tuổi trung niên.

“Cái gì đây?” Porter nhíu mày.

“Đó là bức ảnh được lưu trong máy chủ trung tâm của nhà tù.” Porter quẳng bức ảnh sang bên. “Klozowski. Chắc chắn là y.” Dalton, vốn vẫn giữ im lặng gần như suốt từ nãy, lên tiếng: “Tom Langlin là kẻ chịu trách nhiệm để tên anh dính dáng đến ngôi nhà Simpsonville. Cảnh sát trưởng Banister có thể xác nhận ông ta đã truy cập hòng thay đổi giấy tờ khám bệnh được lập thành hồ sơ với hạt. Chúng tôi nghĩ Klozowski có thể đã tấn công vào các hồ sơ điện tử về ngôi nhà trang trại. Y đã xóa hết tất cả các cơ sở dữ liệu này. Có khả năng chúng đã giết Langlin như một…”

“Mắt xích yếu.” Porter ngắt lời bằng giọng điềm tĩnh. Cha đã dạy tôi về tầm quan trọng của dọn dẹp mọi thứ.

“Có khả năng.” Dalton gật đầu. “Có vẻ như y còn tạo ra mối liên kết giữa anh và Upchurch nữa. Chúng tôi vẫn đang chắp nối các mảnh ghép với nhau.”

Vị ủy viên công tố lấy ra một cái bưu thiếp màu vàng, vỗ nhẹ nó lên mép bàn vài lần rồi đẩy nó qua bàn.

Tấm bưu thiếp được đề gửi cho Porter.

“Cái gì đấy?”

“Chúng tôi tìm thấy nó trong hòm thư của anh.”

“Các người xem trộm thư của tôi à?”

“Anh là một nghi phạm trong rất nhiều cuộc điều tra mở. Chúng tôi không chỉ xem hết thư từ của anh, mà chúng tôi còn lập hẳn danh mục như là một phần của lệnh bắt.”

Porter đọc tấm bưu thiếp và nhíu mày. Đó là một thẻ sách thư viện đã hết hạn. “Tôi không sử dụng thư viện.”

Poole đặt bốn miếng vữa lên bàn, mỗi miếng đều được niêm phong trong túi nhựa trong suốt. Porter biết mấy thứ này, anh biết rằng Nash đã tìm thấy chúng bên trong chiếc ghế tại căn hộ của anh. “Có phải đây là những bài thơ được lôi ra từ bức tường tại căn nhà số 41 không? Nơi đồng đội của anh bị giết?”

Poole gật đầu rồi chỉ vào tấm thẻ quá hạn. “Cuốn sách được tham khảo ở đây có tên là Vẻ Đẹp của Cái Chết, Cái Chết của Vẻ Đẹp. Một cuốn sách thơ của tác giả Francisco Penafiel. Người cuối cùng mượn cuốn sách đó là Barbara Mclnley.” Anh ta vươn tay qua bàn đặt lòng bàn tay lên một trong các tấm vữa. “Chúng tôi đã đối chiếu chữ viết tay ở đây với các mẫu chữ viết tay của cô ta mà chúng tôi có trong hồ sơ.”

Porter không hiểu. “Barbara Mclnley, em gái của Libby, nạn nhân thứ năm của Bishop là người viết ra những vần thơ này sao?”

Poole gật đầu.

“Trên bức tường trong ngôi nhà nơi Diener bị giết à?”

Poole lại gật đầu.

“Bao giờ?”

Câu này Poole không có câu trả lời.

“Ý anh muốn nói rằng cô ta vẫn còn sống?”

Căn phòng lại chìm trong yên lặng khi mọi người cân nhắc điều này.

Từ trong va li của mình Poole lôi ra một cuốn sách thư viện. Sách mỏng, không dài quá một trăm trang. Anh ta đẩy cuốn sách qua bàn sang chỗ Porter. “Chúng tôi tìm thấy nó trong căn hộ của anh trên giá sách cùng vài cuốn bìa cứng khác.”

Porter kéo quyển sách lại gần hơn. “Đó là sách của Heather, cô ấy siêng đọc lắm. Nhưng riêng cuốn này thì tôi chưa từng thấy.” Anh hất đầu về phía mấy miếng vữa. “Mấy vần thơ đó là trích trong cuốn này à?”

Poole gật đầu. “Tất cả. Tôi đã gập đánh dấu mấy trang đó rồi. Mở sách ra đi.”

Porter làm theo. Một lần nữa anh lại không hiểu. Anh lật sang trang đầu với góc trang bị gấp, bài thơ của Emily Dickinson có tựa đề là Chiếc Xe Ngựa. Ai đó đã vẽ một con số tám to đùng lên trang này bằng mực đen. Khi Porter lật trang xem hết cuốn sách, anh nhận ra trang nào cũng có biểu tượng tương tự. “Biểu tượng vô cực.” Porter nói. “Hình xăm.” Anh ngước lên nhìn Poole. “Ý anh là sao?”

Poole nhún vai. “Chúng tôi không biết.”

Bishop đã xăm biểu tượng này lên cổ tay trái của Emory Connors. Họ đã tìm thấy nó trên người Jacob Kittner, người phụ nữ mà Porter đã nghĩ là Sarah Werner. Cả những người khác cũng thế.

Một lúc lâu không ai nói lời nào.

“Còn nữa.” Cuối cùng Poole lên tiếng. Anh ta thò tay vào trong va li lấy ra chiếc điện thoại di động với tấm danh thiếp cũ của Porter vẫn còn ốp chặt vào lưng điện thoại. Chiếc di động mà Bishop đã để lại cho Porter trong bàn làm việc có ngăn cũ ở ngôi nhà trang trại. Cả hai đều bọc trong một túi nhựa bằng chứng.

“Đây là điện thoại của tôi. Bishop đã lấy nó đi khi hắn đánh gục tôi.”

Poole ngập ngừng một lúc, rồi nói. “Sáng nay khi tôi bật nguồn, có một tin nhắn văn bản. Một tin nhắn mới, cho anh đấy.”

Porter rướn người sang. “Tôi xem được không?”

Poole liếc nhìn tay ủy viên công tố, anh ta gật đầu.

Lấy điện thoại ra khỏi túi, anh ta trao nó cho Porter. Hơi thở của anh tắc nghẹn trong cuống họng.

Tin nhắn viết: Em nhớ những cuộc gọi của anh, Sam.

Porter khó khăn cất lời. “Đó… đó là số điện thoại của Heather.”

“Vợ cậu à?” Dalton hỏi.

Porter gật đầu. “Sau khi cô ấy mất, tôi thường gọi và lắng nghe hộp thư thoại của cô ấy, lắng nghe giọng nói của cô ấy. Tôi… tôi đã đóng tài khoản này lại vài tháng trước. Tôi cần…” Anh chạm vào con số trên màn hình rồi bật loa ngoài trước khi có ai đó kịp ngăn lại. Cuộc gọi được chuyển vào hộp thư thoại. Nhưng đầu dây bên kia không phải là giọng nói quen thuộc của Heather, mà lần này là giọng của Bishop.

“Chào Sam. Tôi chưa bao giờ có cơ hội nói lời tạm biệt và tôi muốn xin lỗi về việc đó. Thật là thô lỗ, bất lịch sự, cha mẹ tôi đã dạy dỗ tôi mọi thứ ngoài việc trở nên thô lỗ, bất lịch sự như thế. Anh đã hỏi tôi một câu về bãi đỗ xe của Khách sạn Guyon, một chuyện mà tôi thực sự cảm thấy chúng ta cần phải giải quyết khi thời gian cho phép - sáng hôm ấy tôi có hơi vội, nhưng giờ khi tất cả những chuyện đó đã ở sau lưng chúng ta rồi, cả sự khó chịu lúc ở phiên tòa nữa, nên giờ chúng ta có thể tự do nói chuyện, và tôi rất mong mỏi được nói chuyện với anh. Anh đã hỏi đối với tôi thì anh là ai. Tôi hình dung sau tất cả những gì đã xảy ra với chúng ta gần đây, anh mong đợi một câu trả lời phức tạp cho câu hỏi cơ bản đó, nhưng sự thật thì câu trả lời rất đơn giản thôi. Với tôi anh là ai ư? Anh chẳng là gì cả, Sam ạ. Anh chẳng là ai cả. Anh chỉ là tấm danh thiếp bẩn thỉu đã phai màu mà Tegan tìm thấy trên sàn xe tải của đồng đội anh. Anh là một kẻ đã có thể chìa tay giúp đỡ nhưng đã không làm thế. Anh là kẻ ngoảnh nhìn đi nơi khác khi mà lẽ ra phải nhìn thẳng về phía trước. Anh chẳng là gì ngoài một công cụ cho đến phút cuối. Hình phạt dành cho anh đó là dành nốt phần đời còn lại của mình để biết những ảnh hưởng người khác phải gánh chịu, khi anh không chịu hành động là như thế nào. Mỗi lần anh đến thăm mộ Heather, tôi muốn anh chỉ cần nhớ một điều đơn giản thôi. Anh là kẻ đã đưa cô ấy xuống đó.”

Porter cảm thấy mình như lún sâu thêm một chút vào ghế, một cục u ngày càng lớn trong cổ họng anh đến nỗi không thể nuốt trôi được. Mọi con mắt trong phòng đều đổ dồn vào chiếc điện thoại khi Bishop nói tiếp.

“Điều quan trọng là anh phải hiểu về mất mát, Sam ạ. Điều quan trọng là anh hiểu về mất mát cũng như tôi. Cha mẹ tôi qua đời hết rồi. Libby Mclnley, người duy nhất tôi từng thực sự quan tâm đến cũng chết rồi. Weasel, Vincent, Paul, Tegan, Kristina… tất cả chết hết rồi. Thằng Nhóc, Klozowski, nó đã hy sinh mạng sống cho hồi ức của lũ trẻ - không thể có sự hy sinh nào lớn lao hơn thế. Nó cũng chết rồi. Anh có thể không tin rằng tôi cảm thấy đau đớn, Sam ạ, nhưng tôi biết đau đấy. Mỗi khi nhắm mắt lại, tôi vẫn có thể nghe thấy tiếng Libby khóc. Tôi vẫn có thể ngửi thấy vị muối trong những giọt nước mắt của nàng trên đầu ngón tay mình. Tôi thức giấc giữa đêm và cảm thấy bàn tay nàng trong bàn tay tôi trong giây phút ngắn ngủi ấy, giữa lúc chập chờn nửa thức nửa ngủ, thế rồi nàng lại tan biến đi và tôi chỉ còn lại một mình. Anh thật may mắn khi được Chúa ban phước cho khả năng lãng quên, nhưng tôi thì không may mắn như vậy. Quãng thời gian đã mất của anh chính là hồi ức đen tối nhất của tôi và trong hồi ức ấy, tôi không muốn phải chịu đựng một mình. Tôi muốn anh nhớ lại, tôi cần anh nhớ lại. Anh sẽ làm điều đó vì tôi, Sam. Anh sẽ nhớ lại vì tất cả những người mà chúng ta đã mất. Sau đó chúng ta có thể chịu đựng cùng nhau.”

“Tôi có để lại một thứ cho anh, Sam ạ. Một mảnh ghép bị mất. Cái hộp màu trắng có buộc sợi dây đen của chính anh. Tôi thực sự ngạc nhiên khi nó không được tìm thấy. Tôi cho rằng nói bông đùa về cái mùi hôi thối thì dễ hơn là xắn tay vào dọn. Làm ngơ những điều xấu xa trong cuộc sống thì tốt hơn là đối mặt với chúng. Không phải lần đầu tiên anh ngoảnh mặt đi, và có lẽ không phải là lần cuối cùng. Có lẽ lần tới anh sẽ dừng lại trước khi bỏ đi.”

Khi Bishop nói xong có một tiếng bíp vang lên. Trong một lúc tất cả mọi người dường như quên mất mình đang nghe tin nhắn trong hộp thư thoại.

Porter vươn tay ra lấy điện thoại ấn vào nút kết thúc. “Đưa tôi quay về Sở, ngay bây giờ.”

kín trong giấy bóng, hai cuốn đã long bìa và mấy chồng giấy đánh máy buộc chặt vào với nhau bằng các kẹp ghim nặng. Poole bước đến cầm lên một trong những cuốn vở bài tập. Trên bìa có kẹp một chiếc bút chì, vài trang giấy rời ra được gấp lạ
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.