Poole
Ngày 6 - 5:35 sáng
“Tôi đã cho mấy tay bắn tỉa vào vị trí trên bốn trong số các mái nhà xung quanh, các sĩ quan mặc đồng phục dưới mặt đất, và hơn hai mươi sĩ quan mật vụ.” Dalton nói với họ. “Không có cách nào anh ta lẻn vào đây mà không thấy.”
“Porter đã làm việc với Sở bao lâu rồi?” Hurless nói. “Anh không nghĩ anh ta sẽ không nhận ra đồng nghiệp của mình à? Anh ta biết hết các mánh lới, các chiến dịch của anh rồi. Ngay bây giờ tôi có mười hai đặc vụ ở ngoài kia và thêm hai tá đặc vụ nữa đang trên đường tới. Người của anh sẽ chỉ tổ vướng chân bọn tôi thôi.”
“Tôi nghĩ chúng ta có thể lợi dụng sự quen biết của anh ta với nhân lực và phương pháp của Sở chống lại mình.” Poole nói. “Lợi dụng điều ấy để hướng anh ta sang chỗ khác, có thể dụ anh ta đi qua đám đông đến nơi nào đó chúng ta có thể an toàn bắt giữ anh ta.”
Hurless lắc đầu. “Nếu anh ta có mang theo virus, chúng ta cần phải đưa anh ta ra ngoài ngay vào lúc vừa thấy anh ta. Chúng ta không thể để anh ta tới gần đám đông này được.”
“Chuyện gì sẽ xảy ra nếu anh ta không mang theo virus? Ông giết anh ta và chúng ta mất luôn đầu mối tốt nhất của chúng ta giúp tìm con virus. Nếu bệnh viện chỉ là một chiêu đánh lạc hướng, thì làm sao chúng ta biết đây cũng không phải là một chiêu như thế?”
“Thậm chí tôi còn chẳng rõ chúng ta đang nói về ai đây này.” Dalton nói. “Ai là trọng tâm của chúng ta? Bishop hay Porter?”
“Có thể chúng đang làm việc cùng nhau và kế hoạch của chúng là cầm chân lực lượng thực thi pháp luật ở đây trong khi chúng phát tán virus ở nhà ga, hoặc một trường học ở đâu đó.”
“Chúng ta cần bắt sống cả hai bọn chúng, rồi cách ly.”
Ngoài cửa xe tải vang lên tiếng gõ.
Dalton vươn tay ra mở chốt. Một người đàn ông ở Sở Cảnh sát Chicago đội mũ bóng chày và áo khoác dày màu đen đứng đó, cùng bốn cốc cà phê được giữ cân bằng hoàn hảo trên đôi bàn tay đeo găng. “Tôi nghĩ có thể mọi người cần uống cà phê, thưa ngài.” Anh ta lấy cằm chỉ vào từng cái cốc. “Cốc này nhiều đường hơn, cốc này có kem còn hai cốc này là cà phê đen.”
Hurless vươn người qua Dalton lấy một cốc. “Đường là của tôi.”
Tay nhân viên kỹ thuật nói. “Làm ơn cho tôi cốc đen.”
Dalton trao một cốc cà phê cho nhân viên kỹ thuật FBI, chuyển cốc cà phê đen cho Poole, rồi lấy cho mình một cốc kem.
Vài phóng viên để ý thấy cửa mở bèn dợm bước về phía họ.
Dalton nhanh nhẹn cảm ơn người đàn ông rồi đóng cửa lại. “Chúng ta cần đưa họ tránh xa khỏi các máy quay nữa. Không thể để vở kịch này phát trực tiếp trên ti vi được.”
Poole đặt cốc cà phê xuống mặt bàn làm việc bên cạnh anh rồi nhìn ra cửa xe. Anh có thể thấy ba chảo vệ tinh trên các tháp truyền hình di động gắn trên xe tải tin tức ở bên trái. Anh biết có ít nhất hai xe nữa ở đầu kia bãi đỗ xe.
Do trời đang lạnh giá buốt, ai ai cũng mặc áo khoác dày, đi găng tay, đội mũ và đeo khăn quàng - nhiều người còn đeo mặt nạ trượt tuyết. Trên gương mặt mọi người đang bu xung quanh ngoài đó chẳng lộ ra cái gì ngoài đôi mắt. Đến cả mẹ anh mà có tới đây anh còn chưa chắc đã nhận ra, huống gì Porter hay Bishop. “Có thể truy dấu lại được không?” Anh hỏi người đàn ông phụ trách thiết bị đầu cuối.
Tay đặc vụ lắc đầu. “Anh ta biến mất luôn ngay sau khi ngắt máy với anh. Có lẽ tháo pin ra luôn rồi.”
Trên bàn làm việc bên cạnh, Hurless nhấn vào nút micro. “Carmichael, đã vào vị trí chưa?”
“Xác nhận. Chúng tôi phát hiện một lối vào đường hầm dưới tầng hầm Khách sạn Guyon. Tôi đã cắt hai người ở đây. Có những dấu hiệu rõ ràng lối này mới được sử dụng, nhưng hôm nay không thấy dấu hiệu nào của Bishop hoặc vị thanh tra đó. Vẫn chưa thấy. Tôi đã cử sáu đặc vụ khác lục soát từng phòng một, nhưng tòa nhà có vẻ bị bỏ hoang.”
“Liên tục cập nhật cho tôi.”
“Rõ.”
“Tôi không nghĩ hắn sẽ sử dụng các đường hầm.” Poole nói. “Bishop muốn vụ này được công khai.”
“Porter thì có thể.” Dalton nói.
“Tôi cũng không nghĩ anh ta sẽ sử dụng nó.” Hurless nói. “Anh ta phải đoán ra chúng ta đang theo dõi và anh ta biết thoát ra khỏi tòa nhà đó gần như là không thể. Nếu anh ta mang theo virus, anh ta sẽ muốn lây nhiễm bằng hết cho tất cả mọi người.”
Một giọng nói khác lạo xạo trên hệ thống thông tin liên lạc. “Sếp, Chen đây. Tôi có một xác chết, nam giới, trong một căn phòng trên tầng ba. Tai, mắt và lưỡi đều bị móc mất, tất cả đựng trong những chiếc hộp trắng. Kẻ nào đó đã khắc dòng chữ Tôi là quỷ lên khắp người ông ta bằng dao lam hoặc bằng hung khí tương tự. Ông ta chết rồi - chờ chút.”
Khi anh ta không kết nối lại ngay, Hurless nói: “Chen?”
“Thưa sếp, chúng tôi có thêm hai xác nữa, trong tình trạng tương tự. Một nam và một nữ. Dòng chữ Cha hãy tha thứ cho con được viết trên tường trong căn phòng thứ hai. Tôi không nghĩ họ bị giết ở đây - lượng máu ở đây không đủ. Còn có thứ gì đó che phủ khắp người họ như bột trắng. Tôi nghĩ đó là muối.” Hurless quay sang Dalton. “Người của anh đã lục soát toàn bộ căn nhà này khi Bishop được tìm thấy ở đây, đúng không?”
Dalton gật đầu. “Những thứ này mới được đặt ở đây.”
“Đây là Capshaw, trên tầng năm. Trên này cũng có một xác chết. Nam giới, ngoài sáu mươi đầu bảy mươi tuổi. Trong tình trạng tương tự.”
“Thưa sếp? Tôi lại thấy Porter rồi.” Câu này là của tay nhân viên kỹ thuật FBI.
“Ở đâu?” Poole hỏi.
“Tôi đang lập lưới tam giác các tiếng ting ting trên các tháp 191390B, 191391A và 191392B. Là ở đây. Anh ta đang ở đâu đó bên ngoài.”
Hurless quay lại phía chiếc micro và bắt đầu ra lệnh. Dalton quay lại với điện thoại cũng làm tương tự.
“Tôi sẽ ra ngoài đó.” Poole đẩy cửa sau xe tải bước vào đám đông trước khi hai người kia kịp phản đối. Anh đang tới cửa sau Khách sạn Guyon thì một thằng nhóc khoảng mười hai hoặc mười ba tuổi túm lấy góc áo khoác của anh.
“Ông có phải là Đặc vụ Frank Poole không?”
“Đúng.”
Thằng bé dúi thứ gì đó vào tay anh rồi biến mất giữa biển người khi Poole chưa kịp nói gì.
Một bức ảnh gấp đôi.
Cho dù đã chụp vài năm rồi, nhưng Poole ngay lập tức nhận ra người đàn ông trong ảnh. Ánh mắt anh quay về phía chiếc xe tải, nhìn nó một lúc, rồi lại nhìn bức ảnh. Ở mặt sau, Porter đã viết: Không chỉ có Kloz đâu - cả hắn nữa.
Poole nhìn chằm chằm qua đám đông về phía tòa nhà. Anh phải tìm ra Porter trước họ.