Đứa Trẻ Thứ Sáu

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 221 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 134

❊ ❊ ❊

Bishop

Ngày 203 - 9:58 sáng

“Cắt trọc luôn à?”

Klozowski rà tay lên mái đầu trọc lóc, mái tóc dài của y đã biến mất. “Đây là vẻ ngoài Breaking Bad của em. Em vẫn đang nuôi râu dê.”

“Chẳng ai tìm mày nữa đâu. Không tìm nữa. Đó là một vụ nổ lớn đấy.”

Kloz có vẻ ngượng ngùng. “Có thể em đã đánh giá quá cao C4. Bọn họ vẫn còn chưa tìm thấy xác của em trong cái đống hỗn độn ấy. Em đã phải rất tốn công mới đổi được ADN lẫn các dấu vân tay, thậm chí họ còn chẳng có lấy một ngón cái để mà đối chiếu.”

“Họ sẽ tìm ra cái gì đó; cứ cho họ thời gian.”

“Em nghi ngờ điều đó.”

Vincent tiến đến từ sau lưng y và siết mạnh hai vai Klozowski. “Tao cực kỳ mê cái trò vờ như chết rồi ấy. Khoản nợ sinh viên ấy hả, tiêu tùng. Nợ tín dụng ấy hả, tiêu tùng. Bạn gái cũ ấy hả, tiêu tùng nốt.”

Mẹ bước đến, sau lưng là cha. Bà ta đang dò xét mái đầu nhẵn thín của Klozowski. “Con có chắc về chuyện này không đấy?”

Kloz gật đầu. “Con đã lùng sục từng cơ sở dữ liệu nhận dạng có thể lùng sục rồi thay đổi hết từng tí thông tin về tất cả chúng con, tới tận các bức ảnh bằng lái xe cũ còn lưu trong hồ sơ tại DMV. Các xác chết bọn con để lại phù hợp với từng cuộc sống đã thành quá khứ của tất cả bọn con trên mọi hồ sơ. Chừng nào thế giới còn quan tâm, tất cả bọn con đã chết hết. Tất cả ngoại trừ Anson nhưng anh ấy tự do, không bị truy tố thêm lần nào nữa.”

“Với việc tất cả mọi người có liên quan đến trang web BackPage hoặc chết hoặc đang lẩn trốn, sẽ chẳng còn ai nhớ đến vài nhân viên cũ chúng ta đang sử dụng ở đây, những người con đã tráo đổi giúp chúng ta.” Cha nói. “Vấn đề này cảnh sát lẫn FBI đều rất tệ, họ sẽ làm tất cả những gì có thể hòng xóa sổ nó đi. Không còn ai đào mộ vụ này đâu, không còn nữa.”

Trèo vào trong chiếc Mustang, Klozowski lấy ra mấy cái gói bọc da, mỗi gói dán nhãn một cái tên. Y đặt hai gói lên mui xe rồi chìa những gói khác ra. “Đây là nhân dạng và thẻ tín dụng mới của mọi người. Các tài khoản ngân hàng và lịch sử tín dụng, tất cả đều được thiết lập xong rồi. Với mỗi người em đặt tài khoản ở rất nhiều ngân hàng khác nhau. Các khoản tiền này đều từ trang BackPage mà có. Em đã tẩy trắng chúng rồi.” Y nhìn mẹ. “Cộng thêm cả số tiền mẹ lẫn Lisa Carter nhận được từ Talbot ngày xưa, tổng cộng mỗi người có gần bốn triệu đô la.”

Vì lý do nào đó, nụ cười trên gương mặt Vincent ngày càng rạng rỡ.

Cha lấy ra một chai whisky Jameson nhỏ xíu từ túi áo khoác. “Ta muốn chúng ta cùng uống mừng.”

“Con không uống rượu.” Bishop nói.

“Hôm nay con phải uống, con trai.”

Cha mở nút chai rồi giơ lên giữa bọn họ. Khóe miệng ông nở ra thành nụ cười khi ông nhìn con trai mình. “Con đã dọn dẹp nhà cửa đâu vào đó, Nhà Vô Địch. Mắt trả mắt.” Ông ta dò xét gương mặt của Klozowski, Vincent và mẹ. “Tất cả mọi người. Ta không thể tự hào hơn thế nữa.” Ông ta nâng chai rượu lên môi và uống một ngụm lớn, rồi trao cho Bishop.

Bishop nhìn xuống cái chai một lúc, nhìn vào rượu whisky đang lấp lánh trên miệng chai. Hắn trả chai rượu lại cho cha mình. “Cha cầm giúp con một lúc.”

Hắn thò tay vào túi lấy ra một tờ giấy gấp lại rồi mở nó ra, giơ bản vẽ lên để mọi người cùng thấy. Bức tranh vẽ một bé gái nhỏ khoảng mười bốn tuổi đang mặc áo len dài tay màu đỏ, một nụ cười mỉm tinh quái, đôi mắt con bé lấp lánh. “Bản gốc Paul Upchurch vẽ. Maybelle Markel.”

“Cậu biết đó chính là Tegan, đúng không?” Vincent nói, mỉm cười nhìn xuống bức tranh. “Paul luôn luôn để ý tới con bé mà.”

Bishop gật đầu. Hắn lấy ra một chiếc bật lửa và trong khi mọi người đang nhìn, hắn châm lửa vào góc trang giấy. Hắn giơ thật cao tờ giấy lên hết sức có thể, tất cả cùng nhìn theo khi ngọn lửa liếm qua trang giấy, hình ảnh dần dần chuyển thành màu đen và bay theo gió. Hắn buông rơi mảnh giấy cuối cùng, để mặc nó tiếp tục cháy dưới đất. Gần một phút trôi qua hắn mới lại nói tiếp. Hắn cầm lấy chai rượu từ tay cha mình, ấp nó vào gần ngực hắn. “Vì những người chúng ta đã mất trước đây, Paul Upchurch và Lisa Carter. Hồi ức về họ sẽ sống mãi trong tất cả chúng ta.” Hắn uống một ngụm rồi chia sẻ chai rượu sang cho người khác. Trong những khoảnh khắc vụt lướt qua, hắn nghĩ rằng mẹ có thể khóc khi nghĩ tới cô Carter. Nhưng không, bà không bao giờ khóc. Thay vào đó, bà mỉm cười với hắn. “Giờ con có kế hoạch làm gì chưa, Anson? Giờ thì mọi chuyện kết thúc rồi đúng không?”

Hắn suy nghĩ một lúc. “Con nghĩ mình sẽ viết sách. Con luôn thấy thật khôi hài làm sao, chỉ cần ta đóng một cái bìa lòe loẹt bọc ngoài đống văn bản và nói rằng đó là tiểu thuyết, sẽ có khối đứa tin.”

Một chiếc Volkswagen Bug màu vàng tiến lên sau lưng họ rồi dừng lại cạnh chiếc Mustang của Vincent.

Bishop liếc nhìn về phía đó và mỉm cười. “Các cô gái của tôi.”

kín trong giấy bóng, hai cuốn đã long bìa và mấy chồng giấy đánh máy buộc chặt vào với nhau bằng các kẹp ghim nặng. Poole bước đến cầm lên một trong những cuốn vở bài tập. Trên bìa có kẹp một chiếc bút chì, vài trang giấy rời ra được gấp lạ
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.