“Nếu tình yêu của ngươi là thật,” Tình Yêu nói, “vậy đừng chần chừ thêm nữa. Hãy trao cho nàng những món trang sức này, thứ sẽ làm vấy bẩn danh dự của nàng, và rồi cũng sẽ vấy bẩn chính ngươi vì đã yêu một kẻ chẳng còn vẹn nguyên. Nếu tình yêu của ngươi là thật,” Tình Yêu lặp lại, “vậy đừng chần chừ thêm nữa.”
Ta cầm lấy những món trang sức ấy rồi tìm đến nàng, nhưng nàng giẫm nát chúng dưới chân, nức nở: “Hãy dạy ta cách chờ đợi—ta yêu người!”
“Vậy thì hãy chờ đợi, nếu tình yêu đó là thật,” Tình Yêu đáp.