Hiệp Ẩn

Lượt đọc: 304 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
4. Yến Kinh Họa Báo

❊ ❊ ❊

Lý Thiên Nhiên từ sáng sớm đã nghe Mã đại phu sai lão Lưu ra đầu ngõ mua đồ ăn. Anh nhìn đồng hồ, còn chưa tới chín giờ, bèn nằm nướng thêm một lúc mới tới phòng tắm.

Ra đến sân trước, anh thấy Mã đại phu đang ngồi uống cà phê, đọc báo. Anh đứng trên bậc thềm, ngước mắt nhìn trời. Bầu trời trông đặc biệt xa xăm, màu xanh thẫm, lững lờ những cụm mây trắng. Ánh mặt trời xuyên qua mấy cây táo, chiếu xiên vào sân. Anh hít sâu mấy hơi không khí mát mẻ trong lành, "Morning."

"Morning. Beautiful day." Mã đại phu chỉ bình cà phê trên bàn, "Tự lấy đi."

Lý Thiên Nhiên lại gần ngồi xuống, tự rót cho mình một tách.

"Tôi định tới Tây Sơn ở vài hôm," Mã đại phu đặt tờ báo xuống, "Một người bạn ở Bệnh viện Đức thuê một cái trang viên ở đó, nói là Lisa không có nhà, mời tôi qua đó đón Trung thu... Nếu cậu muốn đi, tôi sẽ bảo với họ một tiếng."

"Không đi nữa... ngày mai bắt đầu đi làm rồi."

"Vậy cậu đón lễ một mình?"

"Đón lễ? Tôi đã mấy năm không đón lễ rồi."

"Được rồi... Tôi ăn xong sẽ đi, chủ nhật về."

Lưu má bưng ra bánh nướng Mã Đề, quẩy và thịt kho. Mã đại phu ăn hai chiếc, Lý Thiên Nhiên ba chiếc. Còn sót lại một chiếc, cả hai chia nhau nốt. Lý Thiên Nhiên rót thêm cà phê, châm một điếu thuốc, "Mã đại phu, có lẽ tôi đã nhìn thấy gã Nhật Bản đó rồi."

Mã đại phu kinh ngạc, "Ý cậu là..."

"Hôm thứ hai sau khi về nước, lúc đi dạo phố, ngay gần khu Tây Tứ Bài Lâu... chắc chắn là hắn... khuôn mặt tròn đó tôi không quên được..."

"Rồi sao nữa?"

"Không còn rồi sao nữa... chỉ lần đó thôi, chỉ liếc nhìn đúng một cái..." Anh ngừng lại một chút, "Là mệnh cũng được, là vận cũng được, dù sao cũng đã đụng mặt."

Mã đại phu cau mày, "Năm đó tôi về, cũng từng thay cậu nghe ngóng, nhưng không tên không tuổi, chỉ biết là người Nhật, cũng chẳng biết đường nào mà lần... Nhưng tôi có hỏi qua Chu Tiềm Long."

Lý Thiên Nhiên đột ngột ngẩng đầu nhìn Mã đại phu, không nói lời nào.

"Hắn cũng chưa từng nghe qua cái tên này."

Lý Thiên Nhiên im lặng một hồi, "Không vội, sáu năm đã qua rồi... ít nhất có một tên đang ở Bắc Bình, vẫn còn sống."

"Thiên Nhiên," Mã đại phu đứng dậy, "Đừng quên đây là Bắc Bình, cũng đừng quên đây là thời điểm nào... khắp nơi đều là đặc vụ Nhật, đừng có hành động thiếu suy nghĩ," nói đoạn ông gọi lão Lưu ra đầu ngõ gọi xe kéo, rồi quay lại dặn dò Lý Thiên Nhiên, "Tuyệt đối đừng hành động thiếu suy nghĩ... Tôi phải đi thay quần áo đây."

Lý Thiên Nhiên mỉm cười, "Yên tâm." Đây là lần đầu tiên sau hơn sáu năm, anh nghe thấy cái tên đại sư huynh Chu Tiềm Long một cách rõ ràng như vậy.

Anh tiễn Mã đại phu lên xe, trở vào nội viện dặn Lưu má hôm nay ăn cơm ở nhà, không cần bày vẽ, có gì ăn nấy, lại bảo vẫn cứ ngồi ở sân, pha cho anh ấm trà.

Ngoài vệt bóng râm hẹp từ mái hiên phòng Đông đổ xuống, cả cái sân được nắng chiếu đến trắng xóa, phơi nắng trên người rất dễ chịu. Lý Thiên Nhiên vừa uống trà, vừa chậm rãi lật xem "Yến Kinh Họa Báo".

Tờ báo được xếp theo ngày tháng. Mỗi kỳ gồm hai tờ giấy lớn như báo thường, gập đôi lại, tổng cộng bốn trang. Số báo đầu tiên xuất bản vào ngày 4 tháng 1 năm Dân quốc năm thứ 25, thứ Bảy. Trang bìa số đầu tiên, ngoài một đống lời chúc mừng năm mới của các công ty thương hiệu và lời chúc khai trương, chính giữa phía trên là một tấm ảnh toàn thân mỹ nữ mặc kỳ bào. Hai dòng chú thích bên dưới: "Ảnh mới của tiểu thư Đường Phượng Nghi - Đóa hoa Bắc Bình", "Do Yến Kinh Chiếu Tướng Quán - Bắc Bình chụp tặng".

Quảng cáo quả thực rất nhiều, chiếm không dưới một phần ba. Hình như quảng cáo gì cũng có, mà lại còn của cả hai nơi Bình - Tân. Nào là "Dầu gan cá Mỹ, Vitamin Đức", "Thần dược trị đau đầu - Bột trị đau đầu Hổ Bảng", "Len cừu cá voi", "Máy ảnh Kodak 616/620", "Vị Chi Tố", "Bột ngọt Thiên Trù", "Radio hiệu 'Kỳ Dị'", "Điện khí Siemens", "Thuốc lá Đại Trường Thành"... Điều thú vị là, ngay bên cạnh lại có quảng cáo "Tặng phương pháp cai thuốc lá khoa học"... Lại còn có "Phòng khám bệnh hoa liễu Bắc Bình", rồi "Công ty Trung Nguyên đại hạ giá, ba cửa hàng tại Bình - Tân đồng loạt tổ chức", rồi "Kem dưỡng da, phấn thơm, nước hoa nhài, nước hoa hồng thương hiệu cũ 'Song Muội'", rồi "Ngân hàng Giao thông", còn giới thiệu "Vốn điều lệ thu đủ một ngàn vạn đồng, thành lập từ năm Quang Tự thứ 33 đời Thanh"...

Nội dung khá phong phú, có bài viết, ảnh chụp, tranh vẽ, tất cả đều mang tính chất giải trí tiêu khiển. Ngay cả khi có liên quan đến tin tức thời sự, cũng đều dính dáng đến các danh lưu xã hội, như "Cự thương Hán Khẩu - Trần Tiên Lão quyên tặng hơn hai ngàn món cổ vật, trị giá hơn bốn mươi vạn đồng cho Hội Hỗ trợ Cứu trợ Thư họa tỉnh Hồ Bắc...", tất nhiên có kèm theo ảnh của Trần Tiên Lão. Không thì là dùng ảnh đưa tin các buổi tiệc xã giao, hoặc nghi lễ, kiểu như "Hội đồng ca Hội Nữ Thanh niên biểu diễn", "Tiệc trà từ thiện Câu lạc bộ Rotary", "Chín ủy viên thường trực Hội Du học sinh Âu Mỹ", "Hiệp hội Văn hóa Trung - Xô, Hội Mỹ thuật Trung Quốc, Xã Văn nghệ Trung Quốc đồng tổ chức 'Triển lãm Nghệ thuật khắc bản Liên Xô' tại kinh thành". Ngay cả việc Chủ tịch tỉnh Hà Bắc nhậm chức cũng chỉ dùng ba tấm ảnh làm chủ đạo, văn bản chỉ vỏn vẹn một dòng chú thích: "Tống Triết Nguyên nhậm chức Chủ tịch tỉnh Hà Bắc tại Bảo Định. Ông Tống bắt tay chào đón người đến hoan nghênh khi xuống xe tại Bảo Định (phải), triệu tập thuộc hạ huấn thị (giữa), diễn thuyết trước các đoàn thể quần chúng trên thao trường (trái). Dấu → trong hình chỉ ông Tống." Quả nhiên, trên đầu Tống Triết Nguyên ở ảnh bên phải có một mũi tên đen xì...

Có quốc họa: "Vua Càn Long đề tựa, Đinh Quán Bằng đời Thanh mô phỏng bức 'Ngư phụ lạc' của người đời Tống" (tác phẩm Trung Quốc cho Triển lãm Nghệ thuật Trung Quốc tại London mượn),

Có minh tinh: "Ảnh tinh Hồ Điệp đọc báo trên tàu hỏa",

Có kinh kịch: "Ảnh chụp vở 'Đắc ý duyên' của khôn linh Hồng Vân Hà", thậm chí còn có một tấm ảnh "Ảnh chụp khi mặc trang phục diễn vở 'Tọa cung' của nữ diễn viên nghiệp dư người Đức tên Ung Trúc Quân",

Có vũ đạo: "Hai ngôi sao múa của Đoàn Ca vũ thiếu nữ Bảo Trủng Nhật Bản",

Có nhiếp ảnh: "Khỏa nữ" (Mỹ, Paul Seaton),

Có nghệ thuật: "Thiếu nữ xuất dục" (tranh sơn dầu, Tôn Bỉnh Nam),

Có phác họa nhân vật thời sự: "Đại sứ tại Pháp sắp nhậm chức trở lại - Cố Duy Quân",

Có thể thao: "Kiện tướng trượt băng Bắc Bình - Đinh Diệc Minh và bà Chu Quốc Thục",

Có nhân vật phong vân: "Ảnh chụp chung của nữ phi công nước ta - Lý Hà Khanh với Tổng lãnh sự nước ta tại Honolulu - Mai Tổng lãnh sự và Tư lệnh Không quân Mỹ - Mac Danlu... khi bà tham quan sân bay quân dụng Mỹ tại Honolulu"...

Thỉnh thoảng lại xuất hiện một hai mẩu tin về làng điện ảnh nước ngoài, cũng chỉ một hai câu thôi: "Công ty điện ảnh Warner hiện đã hủy hợp đồng với Delia". Lý Thiên Nhiên đọc một lúc lâu vẫn không hiểu nổi vị "Delia" này rốt cuộc là nữ minh tinh nào của Hollywood.

Thế nhưng điều khiến anh thấy khó tin và kỳ quặc nhất là mục "Tin tức đường cong" trong mỗi kỳ, kiểu như: "(Tân) Một tiểu thư họ X nào đó, nghe tin người yêu sắp tới Tân đua ngựa, cả ngày mặt mày hớn hở"; "(Bình) Một tứ gia nào đó có ý định nạp vũ nữ nổi tiếng - Sa Phỉ làm thiếp"; "(Bình) Tiểu di nương của một nhị gia nào đó gần đây đánh rơi một chiếc túi xách tại một vũ trường, trong túi có mấy trăm đồng và một chiếc khăn tay thêu tên, nghe nói bị một kẻ tiểu C nào đó cướp mất để làm kỷ niệm"... Mẹ kiếp! Chắc chỉ có những kẻ nào đó khác mới biết "những kẻ nào đó" này là ai thôi...

"Nghe lão Lưu nói ông vẫn chưa ăn cơm kìa!" Một câu nói của Lưu má bất chợt kéo Lý Thiên Nhiên ra khỏi thế giới của tờ họa báo.

"Chưa đói, thôi thì để muộn chút nữa, ăn cơm chiều sớm luôn." Anh phát hiện trên cánh tay Lưu má đang vắt một chiếc áo khoác vải xanh.

"Trên phố Nam Tiểu nhác thấy bà Quan, nói cái này cũng xong rồi."

"Chỉ có mỗi cái áo khoác này thôi à?" Tim anh hình như đập nhanh hơn một nhịp.

"Chỉ có mỗi cái này... Áo lót bông vẫn còn lâu mới xong... Để tôi treo vào phòng cho ông."

Lý Thiên Nhiên bình tâm trở lại. Rất tốt, không nhắc đến kính râm, không giao cho Lưu má mang về cùng.

Đêm đó anh ngủ khá sớm, hôm sau dậy cũng sớm. Ăn sáng xong, anh lấy trong tủ ra một chiếc quần âu màu xám, một chiếc áo sơ mi xanh, khoác thêm chiếc áo vải xanh bên ngoài. Mặt trời trong sân đã lên rất cao, vẫn chưa tới chín giờ. Anh rời nhà đi về hướng Đông về phía phố Nam Tiểu.

Anh không còn do dự nữa, đứng trước cánh cửa gỗ khép hờ gọi: "Bà Quan." Một lát sau lại gọi thêm tiếng nữa.

"Úi, là ông Lý." Giọng nói trong trẻo truyền tới từ phía sau. Anh quay người lại, thấy Quan Xảo Hồng vừa rẽ từ ngõ nhỏ kia ra, đang đi về phía anh. Vẫn vẻ sạch sẽ gọn gàng ấy, khăn trùm đầu màu xanh, áo kỳ bào vải xanh giặt đến sắp bạc màu, tất trắng giày vải đen, cánh tay trái đeo một cái giỏ đi chợ nhỏ.

Lý Thiên Nhiên hơi cúi người, "Cặp kính đen của tôi có phải để quên ở chỗ cô không?"

"Hình như là có..." Cô bước lên, nghiêng người đẩy cửa gỗ ra, bước vào trong. Lý Thiên Nhiên theo sau, trong sân không có ai, lại theo vào phòng phía Tây.

Quan Xảo Hồng đặt giỏ lên bàn vuông, nhặt cặp kính đen từ trên khay trà đưa cho anh, "Phải cái này không?"

Anh nói đúng rồi, nhận lấy, "Áo kép thì sao?"

"Thiếu lớp lót nhung, ngày mai đi Long Phúc Tự xem sao, tôi chọn cho ông một miếng."

"Không vội... Phải rồi, tiện thể tìm mấy cái khuy đồng."

"Cái đó lại phải chờ Long Phúc Tự... ở đây không có sẵn."

"Phiền cô rồi." Anh cáo biệt, vừa định xoay người ra khỏi phòng, Quan Xảo Hồng vươn tay lấy trong giỏ ra một quả đào mật, nhét vào tay anh, "Vừa mua về, ông nếm thử xem..." Rồi lại theo sau tiễn anh ra tận cửa lớn.

Lúc rẽ qua khúc cua đó, anh đeo kính râm lên, khóe mắt liếc thấy Xảo Hồng vẫn đang đứng ở cửa.

Anh ra khỏi ngõ Yên Đại, cắn một miếng đào. Rất ngọt, chín vừa tới, nước cũng nhiều, chảy đầy cả tay. Anh men theo phố Nam Tiểu đi về phía Bắc, chưa đến phố lớn Triều Dương Môn đã ăn xong, tay hơi dính. Ở đầu ngõ Tam Điều, thấy một hiệu thuốc đặt một thùng trà trước cửa. Một người kéo xe vừa uống xong. Anh lấy chiếc bát lớn, rót chút trà, uống hai ngụm rồi rửa tay.

Trên phố không ít người. Có người vội vã mua đồ lễ, có người ngồi xổm phơi nắng. Dãy nhà ngói thấp xám xịt hai bên, dưới ánh nắng gay gắt chiếu vào, trông hơi cũ kỹ. Bắc Bình hình như vĩnh viễn là dáng vẻ này, vĩnh viễn giống như một người đã có tuổi, ung dung tự tại sống qua ngày.

Lý Thiên Nhiên tới phủ họ Lam ở ngõ Cửu Điều lúc gần mười giờ. Ban ngày nhìn rất rõ. Một cánh cửa lớn kiểu nhà cổ màu đỏ sẫm. Ngoài cửa có mấy cây đại thụ. Bên trong cũng nhìn thấy cây cối. Tường xây bằng gạch xám, còn có chút hoa văn trang trí. Phía Tây cửa lớn có một cửa gara. Anh bước lên ba bậc thềm, trên cửa đỏ đóng một đôi vòng sắt lớn, nhưng khung cửa bên cạnh lại gắn chuông điện. Anh nhấn một cái.

Người mở cửa là tên nô bộc trông chừng năm mươi tuổi, vẫn bộ áo vải xám đó, "Ông Lý, mời bên này..." Hắn hơi nghiêng người dẫn đường phía trước, đi qua sân trước, bước vào hành lang. Cửa phòng sương phía Tây mở hé, tên nô bộc gõ nhẹ hai cái.

Một giọng con gái nói, "Tới ngay."

"Cô Tô, ông Lý tới rồi."

Một cô bé mặt tròn xoe mở cửa, "Chào ông Lý." Áo sơ mi trắng, váy đen, cách nói năng cử chỉ không chút e dè.

Lý Thiên Nhiên được mời vào phòng. Phòng sương không nhỏ. Vừa vào cửa, hai bên trái phải mỗi bên có một tấm bình phong. Họ đi xuyên qua ở giữa. Người ngồi sau cái bàn cuối phòng đứng dậy đi về phía này.

"Tổng biên tập Kim của chúng ta... Ồ! Ông là ông Lý Thiên Nhiên, ông Lý đúng không?" Cô Tô đột nhiên mới hỏi.

Lý Thiên Nhiên nói phải. Anh tháo kính râm.

"Thất lễ, thất lễ, ông Lý, lẽ ra chúng tôi nên ra tận cửa lớn đón ông... Mời ngồi bên này..." Hai người bắt tay. Tổng biên tập Kim dẫn anh vòng ra sau tấm bình phong phía Bắc, "Phòng khách của chúng tôi... mời..." Hai người ngồi vào chiếc sô pha nhỏ. Cô Tô bưng hai chén trà lên.

Kim Sĩ Di trông cũng tầm bốn mươi, mặt trắng trẻo, hơi thanh tú, trên môi có hàng ria ngắn. Bộ tây phục xanh chỉnh tề, cà vạt màu xám trắng, thấp hơn Thiên Nhiên một cái đầu.

"Nghe nói ông mới về nước?"

"Mới được một tuần."

"Chủ tịch hội đồng quản trị của chúng tôi nói là xem trước đã..."

"Họa báo chỉ có hai người các ông thôi à?"

"Chỉ có hai chúng tôi... giờ thành ba người rồi." Kim Sĩ Di cầm hộp thuốc lá trên bàn trà mời. Lý Thiên Nhiên lấy một điếu, Tổng biên tập Kim quẹt diêm châm cho anh, "Hút xong, tôi dẫn ông đi một vòng..."

Phòng sương phía Tây vốn dành cho khách của phủ họ Lam ở, giờ cải tạo thành văn phòng. Trong đó tổng cộng có bốn bàn làm việc. Cái bàn trong cùng là của Tổng biên tập. Hai cái ở giữa cạnh cửa sổ để trống, bên này là cái bàn sát bình phong của cô Tô. Phía Bắc phòng có một cánh cửa nhỏ là phòng vệ sinh, có bồn tắm. Bên trái cửa nhỏ sát tường là mấy giá sách và một tủ hồ sơ, bên phải là một cái bàn gỗ hình chữ nhật, trên bày một đống báo chí tạp chí, từng chồng ảnh. Trên tường phía sau treo một tấm bản đồ toàn quốc và năm tấm ảnh bìa mỹ nữ, đều không nhận ra là ai. Một tấm bình phong chắn ngang phòng tiếp khách. Tấm khác phía sau chất đầy văn phòng phẩm, còn có một cái bếp điện nhỏ. Trên bàn đều có điện thoại, nhưng Tổng biên tập Kim nói, họa báo chỉ có một số, có điện thoại thì tất cả đều reo, thường thường là cô Tô bắt máy trước.

Đi một vòng xong, Kim Sĩ Di nói, "Đây chính là tòa soạn Yến Kinh Họa Báo, vừa là tổng bộ vừa là ban biên tập." Lại chỉ hai cái bàn trống, "Ông cứ tự nhiên dùng cái nào tùy ý, di chuyển tùy ý, miễn là không cản đường... Còn nữa, cần gì thì tìm cô Tô... Ài chà, vẫn chưa giới thiệu với ông... vị này là cô Tô Tĩnh Nghi, cô Tô..."

Cô Tô đứng dậy cúi chào.

"Phó quản lý nghiệp vụ của chúng tôi."

"Phó quản lý nghiệp vụ gì chứ! Chạy việc vặt thôi!"

"Tiểu Tô, làm phiền em đặt một bàn ở 'Lai Kim Vũ Hiên', đúng mười hai giờ nhé... Em cũng đi cùng luôn."

"Em không đi đâu... Lát nữa phải tới xưởng in."

Kim Sĩ Di cũng không nói thêm gì. Họ trở lại phòng tiếp khách ngồi.

"Thỉnh thoảng cũng phải chạy xưởng in..." Tổng biên tập Kim lại mời thuốc. Lý Thiên Nhiên nói không hút.

"Tư gia ông ở đâu?"

"Thông Châu." Thực ra Lý Thiên Nhiên căn bản không biết mình là người nơi nào, chỉ là từ nhỏ theo sư phụ nói tiếng Bắc Kinh, sau này trên hộ chiếu ghi "Lý Thiên Nhiên" cũng chú thích là huyện Thông, tỉnh Hà Bắc, thế là thành người Hà Bắc, mặc dù anh chưa từng tới Thông Châu.

Kim Sĩ Di lại là người Bắc Kinh gốc. Điều này, ông nói, cộng thêm ảnh hưởng của phong trào văn học mới khi học ở Đại học Bắc Kinh, từng đăng một số bài tản văn bạch thoại, là lý do Lam Thanh Phong tìm ông làm Tổng biên tập. Tuy nhiên, bản thân ông cũng thừa nhận, sau khi làm Tổng biên tập, văn chương lại quay về trước thời "Ngũ Tứ".

Ông nói là giới thiệu "Yến Kinh Họa Báo", nhưng cũng chỉ nhắc sơ qua họa báo là một thử nghiệm nhỏ thuộc "Công ty Thực nghiệp Hoa Bắc", mới mở được tám tháng hơn, chỉ tiêu thụ ở hai nơi Bình - Tân, mỗi kỳ hơn một ngàn bản, nghiệp vụ thuộc quản lý của Văn phòng đại diện Bắc Bình, lương cũng do họ trả.

Thiên Nhiên ít khi đọc báo Bắc Bình. Sáu năm nay anh lại căn bản không ở đây. Những tờ báo như "Thần Báo", "Thế giới Nhật báo", "Dân Ngôn Báo", "Bắc Bình Vãn Báo", "Đạo Báo", "Bắc Kinh Thời Báo", "Tân Trung Quốc Báo" mà Tổng biên tập Kim nhắc tới, anh hầu như chưa từng nghe qua.

Nhưng điều khiến anh ngạc nhiên nhất là nghe Kim Sĩ Di kể, thời Bắc Dương, có một đống nhà văn, phóng viên bất lương, chuyên đi lừa tiền, lập ra hơn ba trăm hãng thông tấn và báo nhỏ. Thấy Lý Thiên Nhiên không hiểu, ông giải thích: "Mấy tờ báo nhỏ này mỗi ngày chỉ có một tờ lớn, chuyên sao chép tờ 'Thân Báo' Thượng Hải và tờ 'Ích Thế Báo' Thiên Tân, chỉ chừa lại một khoảng diện tích cho xã luận. Vị ở Sơn Đông đưa tiền, thì xã luận này tâng bốc Sơn Đông. Vị ở Sơn Tây đưa tiền, thì tâng bốc Sơn Tây. Vị ở Tân Cương đưa tiền, thì tâng bốc Tân Cương. Mỗi ngày chỉ in một trăm bản, tất cả chỉ gửi cho mấy vị chủ chi tiền. Mấy gã nhà quê này sướng rơn... Hay quá rồi! Báo kinh thành đều nói tốt cho chính quyền Sơn Đông, Sơn Tây, Tân Cương..."

Kim Sĩ Di cố ý tạm dừng, nhấp một ngụm trà, đợi Lý Thiên Nhiên hỏi. Lý Thiên Nhiên liền hỏi, "Kết quả?"

"Kết quả?" Kim Sĩ Di cười ha hả, "Kết quả là từ khi máy bay dân dụng của Hàng không Âu Á thông tuyến, mỗi ngày đều có mấy tờ báo của Bắc Kinh, Thiên Tân, Thượng Hải, Nam Kinh, không phải trong ngày thì cũng hôm sau là tới. Đem ra so sánh mới hiểu là bị lừa."

Lý Thiên Nhiên vẫn luôn kiên nhẫn đợi ông nói xem rốt cuộc thuê anh về làm cái gì. Tổng biên tập Kim vẫn không hề nói, chỉ tiện miệng nhắc đến việc Chủ tịch Lam không làm mấy thứ đó, cũng không làm chính trị, chỉ hy vọng tạo một tờ họa báo giải trí tiêu khiển cho cư dân thành phố. Tuy nhiên, ông hạ thấp giọng một cách đầy kịch tính, nói rằng ông nghe bên ngoài đồn đại, "Yến Kinh Họa Báo" là làm cho "các thiếu gia tiểu thư, các dì, các mợ" xem.

Lý Thiên Nhiên thầm mỉm cười, "Tin tức đường cong" phần lớn là do ông ta viết rồi.

Cho đến tận lúc ngồi trên xe kéo tới công viên Trung Sơn, Lý Thiên Nhiên mới cảm thấy, vị Tổng biên tập Kim này rất biết nói chuyện, không nói thẳng anh phải viết cái gì, nhưng cũng coi như đã nói rồi. Dù sao thì người xem tờ họa báo này đều là đám thiếu gia tiểu thư, dì, mợ mà thôi.

Họ đi từ cửa Nam vào, qua hai hàng cây bách già, xuyên qua cổng đá "Công lý chiến thắng", men theo dãy hành lang uốn lượn phía Đông, không lâu sau đã tới "Lai Kim Vũ Hiên", một kiến trúc kiểu cung điện rất trang nhã.

Hai người vừa lên tới thềm gạch trước quán, một nhân viên phục vụ mặc đồng phục trắng tiến lại chào hỏi, "Tổng biên tập Kim, ngồi bên trong hay bên ngoài ạ?"

Kim Sĩ Di nhìn bầu trời xanh phía trên, lại liếc nhìn khách khứa ở từng bàn. "Ngồi bên ngoài."

Người phục vụ dẫn họ xuyên qua mấy bàn khách, dừng lại trước một cái bàn vuông trải khăn trắng cạnh hàng lan can chạm trổ dưới mái che, kéo ghế ra.

"Đã tới đây bao giờ chưa?" Kim Sĩ Di ngồi xuống.

"Chưa từng tới."

"Chỗ này được lắm, món Tây cũng không tồi..." Ông lấy thuốc lá ra châm, "Xem so với Mỹ thế nào."

Lý Thiên Nhiên mời ông giới thiệu. Kim Sĩ Di nghĩ ngợi, gọi với người phục vụ lấy hai chai bia "Ngọc Tuyền Sơn", hai phần gà rán.

Sau khi bia được mang tới, trước khi món ăn lên, Kim Sĩ Di đã chào hỏi với mấy vị khách ra vào rồi.

Lý Thiên Nhiên đừng nói là chưa tới nhà hàng này, ngay cả công viên Trung Sơn anh còn chưa vào bao giờ, hồi nhỏ theo sư phụ và mọi người vào thành, cũng chưa từng tới những chỗ thế này. Kim Sĩ Di gợi ý ăn xong anh nên đi dạo một vòng. Nào là thủy tạ, vườn hoa, phòng lan, cá vàng, nào là Ngũ Phương Thổ, Xã Tắc Đàn, nào là vườn hươu, sân trượt băng, đều đáng xem. Ông lại hỏi lúc nãy đi qua cổng đá, có để ý thấy ở đó có hai bức tượng đồng không. Lý Thiên Nhiên nói không để ý.

"Hai vị này... một vị họ Vương, một vị họ Thi. Năm xưa làm lính trong quân Thanh... Lão cấp trên của Chủ tịch chúng ta - Phùng Ngọc Tường, chính là dưới quyền họ. Năm Tân Hợi đó, làm cái 'Khởi nghĩa Loan Châu', dù bị triều đình trấn áp, nhưng cũng xem như là cách mạng phản Thanh... Hai bức tượng đồng này chính là sau khi bức cung, năm Dân quốc thứ 17 đó, Phùng Ngọc Tường đúc."

Gà rán rất ngon, bia cũng đủ lạnh. Lý Thiên Nhiên không chen lời, ngồi trong những cơn gió nhẹ mát lành lặng lẽ lắng nghe. Kim Sĩ Di còn gợi ý lúc rảnh rỗi có thể tới đây ngâm mình trong các quán trà, như "Xuân Minh Quán" và "Trường Mỹ Hiên" kiểu cũ ở phía Tây, còn có "Bách Tư Hinh" kiểu Tây mới mẻ mà giới thượng lưu Bắc Bình hiện đại ngày nay ưa thích, là nơi ngắm người xem người rất tuyệt. Nhưng ông nói phải cẩn thận, phụ nữ tới đó, không ít người là kỹ nữ hạng sang và mấy cô gái trong ngõ hẻm.

Lý Thiên Nhiên không nhịn được trêu một câu, "Đây chẳng phải đều là độc giả của chúng ta sao?"

Kim Sĩ Di nghe vậy cười lớn, "Mấy năm nay Bắc Bình thực sự thay đổi không ít," ông nhấp ngụm bia, "Chính phủ cứ xuống phía Nam là tiền cũng chạy theo... Ngày trước, lúc tôi còn ở Đại học Bắc Kinh, phía Tây Đơn có một nhà hàng 'Nhà Trắng', trong đó có một nữ phục vụ, nổi lắm, gọi là 'Tiểu Nhất Hào'... Quan chức không tới nữa, cũng chẳng có mấy người có tiền mà tới ủng hộ nữa... Mấy năm trước cô ta vẫn còn đó, nhưng nghe nói mỗi tháng kiếm không nổi ba mươi đồng. Cha mẹ ơi! Năm Dân quốc thứ 15 đó, mỗi đêm cô ta kiếm được chẳng ít hơn thế này... Các quán ở Tám Đại Hẻm, mười cái đóng cửa chín cái..." Ông uống cạn ngụm rượu, trên mặt thoáng chút cảm thán, "Giờ đây, thanh tịnh thì thanh tịnh thật... cũng chỉ là đám văn nhân giáo sư thỉnh thoảng tụ tập cho vui, nhưng sao sánh được với ngày trước... Chẳng còn ý nghĩa gì cả, ngay cả chỗ chơi cũng chẳng còn mấy nơi... Nói thế này đi, bây giờ, ông đi đâu tìm được một 'Tiểu Phượng Tiên'?"

Ông lại gọi thêm hai chai bia, "Ông vừa từ nước ngoài về, thật không biết mấy năm nay Bắc Bình có bao nhiêu chuyện quái gở... Năm kia ấy, Thị trưởng vẫn là Viên Lương, hắn tưởng người hốt phân dễ bắt nạt, có thể tùy tiện tăng thuế..."

Bia được mang tới, ông mời Lý Thiên Nhiên, "... Nói tới đâu rồi? ... Ồ, hay chưa! Mấy gã hốt phân người Sơn Đông đó, từng tên vác thùng phân, bao vây chính quyền thành phố kháng nghị... Ha!" Ông lại mời một ly.

"Sau đó có người làm vế đối trên báo... ông nghe này, 'Từ xưa chưa nghe phân có thuế, nay chỉ còn mỗi rắm không đánh thuế'... Ha... Ông từng nghe Bạch Ngọc Sương hát bình kịch ở Tam Khánh Viên ngày trước, sau chuyển sang Quảng Đức Lâu chưa? ... Chưa? ... Cô ta hát thật sự rất gợi tình, nhất là vở 'Trân Châu Sam', 'Mã quả phụ khai điếm', kết quả bị Thị trưởng Viên của chúng ta đuổi cổ khỏi Bắc Bình, nói là làm tổn hại phong hóa... Thế nhưng..." Ông lại mời Thiên Nhiên một ly, rồi châm thêm rượu cho cả hai.

"Thế nhưng ông đoán xem? Bây giờ Thị trưởng Viên sớm đã xuống đài rồi, thế mà người ta Bạch Ngọc Sương, hôm nay ở Thượng Hải đang cực kỳ nổi tiếng... Úi!" Ông chợt nhớ ra điều gì, "Suýt nữa tôi quên mất..." Liền lấy từ túi áo ra một cái hộp giấy nhỏ, đưa cho Lý Thiên Nhiên, "Chủ tịch dặn đấy."

Lý Thiên Nhiên mở hộp giấy... là một xấp danh thiếp. Mặt trước in dọc ba chữ "Lý Thiên Nhiên" bằng chữ Khải, góc trên bên phải là "Yến Kinh Họa Báo, Biên tập tiếng Anh", góc dưới bên trái là hộp thư bưu điện và điện thoại. Anh lấy một tấm, lật lại. Là tiếng Anh. Anh khẽ mỉm cười. Ngoài chức danh tiếng Anh vân vân, chính giữa in ngang "T. J. LEE".

Kim Sĩ Di nhìn đồng hồ, uống cạn bia, "Tôi không về Cửu Điều nữa. Phải đi thăm một người." Họ chia tay ngay tại cửa "Lai Kim Vũ Hiên".

Lý Thiên Nhiên lười đi dạo công viên, một mình chậm rãi tản bộ về phủ họ Lam. Cô Tô không có nhà. Anh tự mình đi vòng quanh phòng, xem xét vị trí, di chuyển cái bàn làm việc, xoay lưng ra cửa sổ, không đối diện với Tổng biên tập Kim, cũng không đối diện với cô Tô. Điện thoại reo, anh do dự một chút mới nhấc máy, "A lô?"

"T. J.?"

"Ồ, hi, cô Lam."

"Đừng gọi tôi là cô Lam, cứ gọi Lam Lan đi."

"Được, Lam Lan, tìm ai?"

"Tìm anh."

"Yeah?"

"Tôi và anh trai tối nay đi tàu đêm tới Thiên Tân, đón lễ với bố, thứ sáu về."

"Ồ."

"Tôi muốn mời anh tới tham gia party của tôi."

"Ồ?"

"Thứ Bảy."

"Party gì?"

"Anh đừng quan tâm, ngay tại nhà, bảy giờ tối." Cũng chẳng đợi Lý Thiên Nhiên nói đi hay không đi, cô liền cúp máy.

Dịch Thuật: Gemini & DeepSeek AI
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 8 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.