Hiệp Hai

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 164 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
3
3

❊ ❊ ❊

- Chỉ còn hai mươi ki-lô-mét nữa là chúng sẽ tóm được mình. Công an biên phòng Nga và bọn Đức chắc đã chờ sẵn ở biên giới - Liutse nói.

- Mars, phải để xe lại thôi. Thế này thì lộ mất. Chúng ta đi bộ cũng được.

- Đi bộ? - Liutse hỏi, hắn đưa tay bóp chân rồi đột nhiên vui vẻ huýt sáo miệng - Tớ có kế này rất hay. Cậu cho xe áp sát cái thằng đang đi mô tô kia vào lề đường cho tớ.

Khazer cho xe chạy vụt lên trước chiếc mô tô rồi ép người kia vào lề đường. Anh lái mô tô bực mình dừng lại, chiếc Khox dừng sát bên cạnh.

- Paun, ra nhanh lên! - Liutse nói như ra lệnh - Đưa chìa khóa, đăng ký xe đây. Cậu sẽ hiểu sau. Nhớ mang theo những gì cần thiết, những gì không thể để lại được.

Không đợi Khazer, Liutse khập khiễng bước lại phía người đi mô tô.

- Các anh điên hay sao. - Anh kia bực mình quát nhưng Liutse không để anh ta nói gì thêm, tiến lại đứng trước mặt. Hắn nói:

- Này anh bạn, chúng tôi rất vội, Đây là đăng ký và chìa khóa chiếc Khox. Cầm lấy. Đưa chìa khóa và đăng ký của xe anh đây. Nhìn cái gì? Nhanh lên, anh bạn.

- Thế là thế nào? - Người đi mô tô hỏi, vẫn ngơ ngác.

- Chẳng thế nào cả. Chiếc xe kia là của anh. Và còn điều này nữa, trong xe ấm lắm, anh cởi áo da và mũ đưa cho tôi. Anh thấy đấy, tôi chỉ mặc độc chiếc sơ mi mỏng.

Thấy người lái xe lúc này chắc đoán đây là việc mờ ám, khăng khăng không chịu cởi áo mũ, hắn rút súng. Anh kia vội vàng nghe theo.

- Thế chứ! Phải biết điều con ạ. Bây giờ lên xe và cút. Hiểu chưa? Phóng xe xuống dưới kia, dọc cánh đồng, rồi sau đó đi đâu tùy ý - Nói chưa hết câu, Liutse đã mặc xong áo và chụp chiếc mũ trên đầu - Nếu giở trò thì coi chừng. Tao sẽ bắn vỡ đầu. Hiểu chưa? Cút!

Người đi mô tô ngoan ngoãn ngồi vào xe, nổ máy chạy xuống đồng. Được một quãng, anh ta dừng lại. Liutse bắn lên trời mấy phát, thế là chiếc xe lại chạy tiếp. Mọi việc đã xảy ra chỉ trong vòng ba phút

- Khá lắm - Khazer nói, vẻ khâm phục - Cậu đi được mô tô chứ?

Không thèm trả lời, Liutse nhảy lên ngồi vào yên trước. Đi được khoảng ba ki-lô-mét, chúng gặp một chiếc xe của công an đi ngược chiều. Họ ra hiệu cho chúng dừng lại.

- Có việc gì thế? - Liutse hỏi.

- Các anh có thấy chiếc xe Khox màu xám nào không? - Một đồng chí công an thò đầu ra hỏi.

- Có gặp. Cách đây khoảng mười ki-lô-mét,

- Cảm ơn! - Và chiếc xe công an lại chạy tiếp.

- Thế là lại vượt qua một chướng ngại nữa - Khazer nói.

Chiếc xe chạy vượt qua những khu rừng thưa, những cánh đồng khoai tây và đại mạch. Liutse dấn hết ga. Vừa qua một chỗ ngoặt, Liutse kinh hoàng nhìn thấy cách đấy khoảng năm trăm mét có hai chiếc xe tải đứng chắn đường. Bên cạnh là một toán lính mang quân phục công an biên phòng Đức đang đứng, súng lăm lăm trong tay.

- Chạy thôi - Liutse quẳng xe rồi lao thẳng vào một bụi cây. Khazer lao theo sau - Vùng này tớ thuộc như lòng bàn tay. Chỉ còn một ki-lô-mét nữa là đến biên giới. Xung quanh toàn rừng. Chúng mình sẽ vượt qua được.

“Chỉ cần vượt qua biên giới… Bên kia là nhà rồi, không còn sợ gì nữa…”. Liutse lẩm bẩm. Hắn chạy nhanh, quên cả đau, vừa chạy vừa khập khiễng, thế mà một loáng đã bỏ qua Khazer.

- Mars, đợi với - Khazer gọi.

Liutse chạy chậm lại. Chờ cho Khazer đến gần, hắn nói:

- Đằng kia là con suối. Chúng ta sẽ lội theo nó tới tận biên giới. Hồi nhỏ, tớ đã từng lội chơi ở đó. Nhanh lên! Một tí nữa thôi, anh bạn.

Một loạt súng phá tan cái yên tĩnh của khu rừng. Đạn bay vèo vèo trên đầu Liutse. Cành cây gãy rơi lả tả.

“Chúng nó bắn cao thế có nghĩa là muốn bắt sống - Liutse nghĩ thầm - càng tốt, mình càng có cơ hội để thoát thân”.

- Paun, nhanh lên! Chỉ còn một trăm năm mươi mét nữa thôi - Hắn gọi - Nhanh lên !

Nhưng lúc này, những người đuổi theo thấy nguy cơ có thể mất mồi nên đã bắn nhiều và thấp hơn. Đạn bay vèo vèo xung quanh, cắm vào thân cây. Họ không còn bắn hù dọa nữa.

Đang chạy, đột nhiên Khazer kêu thét lên, ngã xuống. Liutse quay lại và nhìn thấy Khazer bị thương vào chân phải.

- Cố lên! Đến nơi rồi - Liutse giục.

Từ bên phải, mấy chiến sĩ công an đang chạy tới, bao vây, Liutse nổ súng. Một đồng chí cổng an ngã gục. Liutse dùng hết sức chạy băng qua con suối rồi quay đầu nhìn lại. Hắn thấy Khazer đang lê từng bước trên đất, trong lúc đó, hai chiến sĩ công an đã đến gần.

“Đứng lại chờ nghĩa là sẽ bị tóm cả hai. Để mặc thì hắn sẽ rơi vào tay bọn chúng. Chi bằng…”. Nghĩ thế, Liutse chĩa họng súng về phía Khazer.

- Hãy tha thứ cho tớ, Paun - Liutse nói to như để Khazer có thể nghe thấy - Điều này không nằm trong kế hoạch của tớ, nhưng … - Hắn nín thở và từ từ bóp cò…

Khazer vừa bò vừa ngoái lại nhìn và biết là thế nào hắn cũng bị bắt - “Nếu Mars không chạy nhanh thì biết đâu, có thể hắn còn kịp..- Khazer nghĩ bụng.

- Mars! - Hắn gọi to, cố sức lê thêm mấy bước nữa. Hắn nhìn thấy Liutse quay lại và hắn hy vọng có thể… “Nhưng sạo Mars lại giơ súng lục lên làm gì? - Bỗng nhiên hắn cảm thấy đau nhói ngực - Không lẽ? Và hắn… thằng mà mình đã liều mạng cứu thoát…”.

Thêm mấy loạt súng nữa và tất cả trở lại yên tĩnh.

- Thôi, đừng đuổi nữa - Rossin nói to bằng tiếng Đức rồi chạy về phía Khazer đang nằm sóng soài trên mặt đất - Thằng kia thế là đã chạy thoát qua bên kia biên giới.

i dịch —★— HIỆP HAI Tiểu thuyết phản gián ebook©MotSAch —★— TVE-4u©4dhn . tran ngoc anh NHÀ XUẤT BẢN VĂN HỌC​
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Alesandr Taradankin Và Igor Phesenco

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.