Hiệp Hai

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 172 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
2
2

❊ ❊ ❊

- Thái độ Mevit như thế nào? Những dự kiến của đồng chí đều đúng cả chứ? - Thiếu tá Ktorov hỏi khi Phomin đến báo cáo buổi sáng.

- Grigori Vasilevich, tất cả những dự kiến của tôi đều đã được xác minh. Mevit vẫn đinh ninh rằng chúng ta chưa biết gì về hoạt động gián điệp của hắn. Trong khi lấy khẩu cung, hắn tỏ ra bình tĩnh, thậm chí hắn còn vừa nói vừa pha trò việc hắn đã phao tin là hắn đã chết trong một trận oanh kích của không lực Anh, Mỹ nữa.

- Một thủ đoạn không có gì mới lạ. Tôi còn nhớ hồi cuối chiến tranh, một tờ báo Thụy Điển đã đăng bản tin viết là sau cuộc tấn công của Hồng quân Liên Xô vào Berlin, rất nhiều sĩ quan cao cấp của quân Đức và nhiều lãnh tụ của Đảng Quốc xã đã mất tích, bởi thế, đối với đồng minh, việc lập danh sách các sĩ quan Đức không phải là vấn đề dễ dàng và đơn giản… Sau bản tin là một loạt tên của những kẻ bị mất tích. Chúng tôi đã ghi lại một số tên và tiến hành điều tra, đồng chí có biết thế nào không? Những tên ấy vẫn sống trơ ra kia. Thế đấy! Mà thôi, chẳng cần nhắc đến chuyện ấy nữa. Tôi muốn biết Mevit đã đánh giá những hoạt động của hắn ở Ba Lan như thế nào?

- Hắn tự bào chữa, bằng cách nói rằng hồi ấy hắn là quân nhân, bổn phận của hắn là thi hành mệnh lệnh của cấp trên.

- Ở Ba Lan hắn tốt xấu thế nào thì sau này các đồng chí Ba Lan sẽ cho hắn biết. Còn bây giờ, vấn đề cần thiết nhất đối với chúng ta hiện nay là tìm cách biết địa chỉ các nhân viên của hắn. Rõ ràng là hắn sẽ không sẵn sàng tiết lộ điều đó. Nhưng dù sao thì đồng chí cũng cứ thử xem. Để làm được cái đó, đồng chí nên đi vào vấn đề chính.

Phomin về phòng làm việc và cho người dẫn Mevit đến.

- Thế nào? Chúng ta lại tiếp tục chứ? - Anh hỏi khi Mevit đã ngồi xuống chiếc ghế đối diện - Anh cho tôi biết tên, họ và địa chỉ của những người giúp việc của anh.

- Ngài sĩ quan muốn biết họ tên các nhân viên của tôi ở Ba Lan hồi đại chiến phải không ạ?

- Vâng. Thế anh nghĩ chúng tôi định hỏi khác à?

- Không - Mevit lúng túng, cố mỉm cười - Tôi muốn hỏi lại cho chính xác… Than ôi! Than ôi! Rất tiếc là tôi sẽ không thể nói được điều gì cụ thể. Các bạn đồng nghiệp của tôi đã khôn khéo và nhìn nhận trước mọi vấn đề nên tất cả chạy sang phương Tây. Còn tôi, vì không biết trước thời thế và đặt quá nhiều hy vọng vào tấm hộ chiếu mới, nên bây giờ mới phải ngồi đây trước mặt ngài.

- Nghĩa là anh không biết gì về ai cả? Thôi được, nếu thế thì chúng ta bắt đầu vào vấn đề chính. Anh đã bị bắt vì những hoạt động gián điệp nhằm chống lại quân đội Xô viết, anh là nhân viên của cơ quan tình báo Anh.

- Cái gì? - Mevit trợn tròn mắt - Đó là điều vu khống - Hắn hạ giọng nói tiếp - Tôi không hiểu ngài đang nói gì. Ôi! - Hắn vung tay thở dài.

- Giả thử tất cả những cái đó, theo anh, đều là vu khống, thế anh cho tôi biết ngôi nhà ở Hannover trên phố Công tước Anberstrasse 22 là nhà của ai?

- Đó là nhà một người bạn thân của tôi, nơi mà… - Mevit im lặng một giây - nơi mà tôi vẫn đến nghỉ chân mỗi lần phải đến thành phố vì công việc báo chí.

Bây giờ Mevit nói chậm rãi, chắc chắn và dứt khoát, hắn cố tình nhìn thẳng vào mặt Phomin. “Được! Liệu rồi mày có giấu mãi được không?” - Phomin đánh giá cao khả năng tự chủ bản thân của hắn. Anh mở tủ lấy tấm bản đồ mà Vusponski đã đưa cho anh.

- Thế cái này có phải của anh không?

Mevit nhổm dậy và khi nhìn thấy tấm bản đồ, mặt hắn biến sắc, tỏ vẻ lúng túng:

- Hãy bình tĩnh Mevit. Tôi nghĩ là chúng ta không nên làm mất thời gian của nhau. Anh biết phương pháp lăn dấu ngón tay rồi chứ? Đây, tấm bản đồ này, ngoài dấu hiệu khác, còn có cả dấu ngón tay của anh. Còn đây là dấu ngón tay của anh được phóng đại lên nhiều lần. Bây giờ chắc là anh không chối cãi chứ?

- Vâng, ngài nói đúng. Tôi sẽ nói hết, ngài ghi đi - Mevit lau mồ hôi trán, đưa mắt nhìn tập giấy ở góc bàn - Nhưng tôi phải nói với ngài cái gì bây giờ? Cho đến giờ phút này, tôi cũng không thể hình dung được các ngài đã biết những gì về tôi. Và làm thế nào biết được? Tôi không có tên trong danh sách của những người thuộc Đảng Quốc xã, không bị tống vào nhà giam. Sau chiến tranh, người ta không hề động chạm đến tôi, thế thì phải bắt đầu từ cái gì?

Phomin vẫn ngồi im, anh muốn để Mevit được nói tự do.

- Chắc việc đầu tiên ngài muốn biết là vì sao tôi lại làm gián điệp cho cơ quan tình báo Anh chứ gì? Cái đó xẩy ra với tôi hoàn toàn bất ngờ. Một lần, tôi phóng xe đến Hannover để thăm một người bạn gái. Vừa để chiếc xe mô tô ở cổng, chạy vào nhà thì một tên lính Anh không biết từ đâu chạy ra ngay trước mặt tôi, lấy xe của tôi và phóng mất. Lúc đó, không biết ma quỉ nào sai khiến hay sao, tôi đã tìm đến bộ chỉ huy quân Anh để kiện. Đến nơi, người ta giữ tôi lại rồi giao cho một tên thiếu tá. Tên này chẳng cần úp mở gì, nói thẳng rằng cục tình báo Anh biết rất rõ về quá khứ của tôi. Thế rồi bằng một giọng nghiêm khắc, hắn yêu cầu tôi hay nói đúng hơn là khuyên tôi nên làm việc cho cục tình báo nước hắn.

- Và thế là anh đồng ý ngay? Đơn giản thật!

- Mong ngài hiểu cho rằng lúc đó tôi không còn con đường nào khác - Mevit nhún vai - Thử hỏi, tôi có thể làm gì trong hoàn cảnh như thế?

- Còn sau đó?

- Sau đó… Sau đó họ đưa cho tôi một tấm hộ chiếu và một giấy chứng minh thư, trong đó có ghi rằng tôi là nhà báo. Quả họ biết khá rõ về tôi, kể cả việc trước kia tôi thích nghề báo chí và đã từng cộng tác với các tờ báo quân sự. Tôi đã trở thành nhà báo như thế đấy. Sau đó, thằng thiếu tá ấy nói với tôi các vấn đề cụ thể phải làm gì, thu thập tin nào, liên lạc và hoạt động ra sao… Lúc đó người ta khuyên tôi nên làm việc với tờ Deitre Voikhervk hứa sẽ giúp đỡ.

- Chuyện đó xảy ra lúc nào?

- Trước lúc nước Đức bị chia cắt. Hồi đó cục tình báo Anh đã biết trước rằng theo hiệp định sẽ ký kết giữa bốn cường quốc, phần thành phố Venigherot người Anh đang đóng sẽ nằm dưới quyền kiểm soát của Hồng quân Liên Xô. Vì thế, sống trong địa phận chiếm đóng của quân đội Xô viết, tôi lại là phóng viên, sẽ có điều kiện thuận tiện để hoạt động và thu thập tin tức. Còn những gì xảy ra sau đó thì đúng như hắn báo tôi trước. Nhờ có các bức thư giới thiệu, hộ chiếu chứng minh thư hợp lệ, tôi đã hoàn thành nhiệm vụ một cách dễ dàng. ít lâu sau, với sự giúp đỡ của thiếu tá, tôi mua được một chiếc xe con, và từ đó tôi phóng xe đi khắp nơi, tích cực thu thập những tin tức, tài liệu cần thiết. Mà rồi, ông xem tấm bản đồ thì biết đấy.

- Ai đã giúp anh làm việc đó?

- Ngài muốn biết tôi có nhân viên hay không ấy à? Không, thưa ngài đại úy. Ngài có thể tin là tôi hoàn toàn không có nhân viên giúp việc. Tất cả các tin tức, tài liệu đều một mình tôi thu thập và ghi cẩn thận vào sổ. Trừ những khi muốn biết thật tỉ mỉ cái gì đó, tôi mới hỏi người dân ở đấy, chỉ thế thôi. Tất cả những gì thu thập được, tôi đều viết thành báo cáo gửi về cho thiếu tá Stak qua một căn phòng bí mật ở Hannover, hoặc tự tôi đến thẳng biệt thự của ông ấy.

- Anh gặp Stak lần cuối cùng vào lúc nào?

- Ba tháng trước đây. Phải thú thực rằng lần ấy, Stak đã đón tiếp tôi với một thái độ không lấy gì làm thân mật lắm. Tình hình hiện nay có nhiều thay đổi và bọn Anh đã bắt đầu tỏ ra không tử tế với chúng tôi. Và tôi, một đại tá quân đội Đức, không cho phép mình giữ cái vai trò mà thiếu tá Stak đã giao cho tôi mãi được. Lần gặp cuối cùng, tôi đã nói điều đó cho Stak biết. Quan hệ giữa tôi với Stak bắt đầu có những khúc mắc. Từ đó đến nay, tôi không đến gặp hắn nữa nhưng vẫn tiếp tục tiến hành những nhiệm vụ của hắn.

- Thế điện đài, mật mã, tài liệu, hiện giờ anh đang giấu ở đâu?

- Sổ ghi chép, các bản sao những tài liệu mà tôi báo cáo cho Stak, tôi đều cất ở Hannover.

- Cụ thể hơn?

- Tôi đang suy nghĩ một điều là tấm bản đồ kia đã rơi vào tay các ngài bằng cách nào. Không lẽ Elza, người hầu gái của tôi lại có thể làm việc đó?

- Tôi yêu cầu anh trả lời cụ thể. Tài liệu anh giấu ở đâu?

- Một trong những ngăn kéo bàn làm việc của tôi được thiết kế rất tinh vi, đó là cái tủ bí mật. Tất cả những tài liệu quan trọng tôi đều giấu ở đấy. Nhưng những cái đó thì các ngài sẽ không bao giờ tìm được. Còn tấm bản đồ, sở dĩ nó rơi vào tay các ngài là vì tôi chủ quan, thiếu thận trọng. Tất nhiên, bây giờ hối hận thì đã quá muộn. Xin lỗi ngài sĩ quan, tôi có thể hỏi ngài được chứ ạ?

- Vâng, anh cứ tự nhiên.

- Thế những lời khai báo thành thật của tôi có được lưu ý không ạ?

- Cái đó tòa án sẽ lưu ý - “Và hắn ta cũng không hơn gì bọn khác, đã bắt đầu mặc cả, tìm cách để được khoan hồng” - Phomin nghĩ.

i dịch —★— HIỆP HAI Tiểu thuyết phản gián ebook©MotSAch —★— TVE-4u©4dhn . tran ngoc anh NHÀ XUẤT BẢN VĂN HỌC​
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Alesandr Taradankin Và Igor Phesenco

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.