Hiệp Hai

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 172 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
5
5

❊ ❊ ❊

Về đến nhà, Phomin nhìn thấy thiếu tá Guskov đang ngủ say. Lúc họp xong, anh đã đưa chìa khóa phòng mình cho thiếu tá và khuyên anh ta nên ngủ một giấc cho đỡ mệt trong lúc anh đánh mật mã cho Berlin. Guskov nghe theo và bây giờ đang ngáy một cách ngon lành. “Cứ để cậu ấy ngủ” - Phomin tự nhủ. Anh nhẹ nhàng bước vào bếp chuẩn bị bữa trưa. Nửa giờ sau, khi mọi thứ đã xong đâu đấy, Phomin vào phòng, đến bên cửa sổ, kéo tấm vải che cửa lên. Một luồng ánh sáng lùa vào phòng. Thiếu tá Guskov trở mình, mở mắt ngồi dậy lẩm bẩm:

- Từ trước tới giờ chưa có ai chết vì ngủ nhiều quá.

- Thưa thiếu tá, ngài muốn dùng gì? - Phomin cúi gập người, lấy chiếc khăn vắt ngang tay, bắt chước điệu bộ người hầu bàn - Chúng tôi sẽ xin phục vụ.

- Tuyệt lắm! Thế thì hãy cho tôi một cái tai voi rán với cùi bánh mì - Thiếu tá cũng đùa lại.

Phomin trả lòi bằng một câu nói của một nhân vật trong truyện tiếu lâm.

- Thưa ngài, rất tiếc cùi bánh mì vừa hết, chỉ còn món trứng lập là của những kẻ chưa vợ thôi ạ.

- Thế cũng được, cứ mang ra cho ta!

Cả hai cùng cười. Họ ăn nhanh theo kiểu quân sự.

- Con trai của anh dạo này thế nào? - Guskov hỏi.

- Cảm ơn, cháu Seriogia chóng lớn và ngoan lắm. Cách đây mấy hôm, tôi vừa nhận được thư có ảnh của chú bé trong bộ quần áo màu trắng, tay giữ dây kéo chiếc ô tô nhựa - Phomin rút bức ảnh trao cho Guskov.

- Giống anh lắm, giống lắm; cũng cái trán rộng như trán bố. Năm nay thế là nó lên ba rồi nhỉ?

- Lên bốn - Phomin thở dài và cầm tấm ảnh nhét vào túi áo - À quên, tôi vừa nhận được một bức thư của Trường Đại học Tổng hợp, họ báo tôi biết là sẽ cho tôi bảo vệ luận án và thi Quốc gia trước thời hạn. Thế là chẳng bao lâu nữa, tôi đã đàng hoàng là một luật gia. Tôi sẽ về nước, lúc đó tha hồ mà đi chơi với con trai.

“Anh bạn Phomin thân mến của tôi - Thiếu tá nghĩ thầm - Tuổi đời thì chưa là bao, nhưng đã chịu bao nhiêu thử thách và cay đắng. Bố mất. Vợ bị bom. Anh đã lặng lẽ gánh chịu tất cả, không hề buồn phiền, chán nản. Mà cái công việc vất vả này cũng chẳng làm anh khô khan, hờ hững. Lại còn đủ sức để học tập nữa…”

- Thôi, chắc là đến giờ rồi - Phomin nói.

Hai người vừa đến cầu thang thì gặp Skitalech chạy ra, vội vàng hỏi:

- Các anh ngồi đâu mà lâu thế? Xe đến từ lâu. Kasatkin đang đợi các anh đấy.

- Cảm ơn anh! Chúng tôi lên xe đây - Phomin nói - Nếu ngày mai, đến 10 giờ tôi chưa về kịp thì anh đến gặp Vusponski một mình. Anh phải làm gì với Vusponski thì đại tá sẽ nói với anh sau. Thôi, tôi đi nhé.

- Chúc các anh đi đường mạnh khỏe và mọi sự tốt lành - Skitalech gật đầu nói. Trong thâm tâm, anh vẫn cảm thấy hơi tiếc vì không được cùng đi với đại úy Phomin và thiếu tá Guskov để điều tra tên điệp viên mà theo anh là rất khôn ngoan và bí hiểm này.

i dịch —★— HIỆP HAI Tiểu thuyết phản gián ebook©MotSAch —★— TVE-4u©4dhn . tran ngoc anh NHÀ XUẤT BẢN VĂN HỌC​
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Alesandr Taradankin Và Igor Phesenco

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.