Thượng úy Parer đang chuẩn bị ra cảng thì đại tá Pinculich gọi lên.
“Có chuyện gì thế nhỉ - Parer vừa bước xuống cầu thang vừa hỏi - “Bố già” biết kế hoạch công tác của mình hôm nay rồi cơ mà?”. Albeto Martunovic Pilculich, giám đốc sở công an, một người đàn ông chưa đầy năm mươi tuổi, cao to, tóc màu sáng, vẫn được các nhân viên gọi là “Bố già”, bởi lẽ ông là người già nhất của sở. Ông được gọi thế còn vì ông, thỉnh thoảng và hoàn toàn không ác ý, hay càu nhàu một điều gì đó, thường là không liên quan đến công việc.
- Vào đi! Ngồi xuống, anh bạn - Thấy Parer vào, ông nói - Tôi chưa bao giờ thấy anh chơi tồi như hôm qua. Nói thật, nếu tôi là huấn luyện viên thì tôi đã cho anh ra rìa từ lâu rồi. Mà lại đúng phút cuối cùng mới ác chứ…
- Chính tôi cũng không hiểu vì sao hôm qua tôi lại chơi tồi đến thế - Parer nói, vẻ thanh minh - Tôi cuống lên thế nào ấy. Cả hai quả ném phạt đều ra ngoài. Nếu được một quả thì còn đỡ, đằng này…
- Nếu… - Đại tá phẩy tay - Thần kinh yếu, cứ nói quách như thế là xong. Trong bóng rổ, yếu thần kinh, thiếu bình tĩnh còn có thể tha thứ được, nhưng trong công tác chúng ta thì… Tôi hy vọng là anh chỉ sơ hở trong lúc chơi bóng thôi. Tôi gọi anh lên đây không phải để tính sổ việc anh đã ném bóng ra ngoài, mà muốn giao cho anh một nhiệm vụ quan trọng.
Pilculich rút từ trong cặp ra một tờ giấy, nói tiếp:
- Có việc này phải làm ngay. Vừa rồi, Moscow gọi điện báo cho tôi biết là ở Riga hiện đang có hai khách nước ngoài khả nghi. Họ từ Bỉ đến đây. Một người đàn ông đứng tuổi tên là Iohan Gartenfen và cô cháu gái Ema. Cả hai vừa đến thành phố hôm qua và hiện đang ở khách sạn Riga. Anh hãy đến đó xem sao. Theo chỗ tôi biết thì họ sẽ ở lại Riga ba, bổn ngày gì đó. Anh nên lấy thêm một người nữa, mình anh làm không nổi đâu. Trong mảnh giấy này có ghi những điều cần thiết, nghiên cứu kỹ và hành động.
Khi thượng úy Parer đến khách sạn Riga thì bác cháu Ema đã đi đâu từ lâu. Các nhân viên phục vụ khách sạn nói rằng họ đã đi từ sáng sớm, hình như ra bãi tắm thì phải, vì lúc ăn ở khách sạn, họ có hỏi đường đến bãi biển Iurmala. Anh nhân viên khách sạn, người hôm qua đã phục vụ hai khách nước ngoài đó, cho biết thêm là họ sẽ đến tham quan đài kỷ niệm Rainit trước lúc đi Iurmala.
“Đến Iurmala để tìm cũng chỉ mất công vô ích”, nghĩ thế, Parer quyết định ở lại khách sạn chờ.
Bác cháu Ema về khách sạn rất muộn và lập tức đóng kín cửa phòng mình, ở lì trong đó. Thế là Parer đành phải đợi đến sáng hôm sau.