- Ông cần gì? - Mãi bây giờ người đàn bà mới hỏi Phomin, với một giọng thanh thanh dễ nghe. Qua giọng nói, Phomin nghĩ người đàn bà kia giống người Xaxon hơn là người Anh. Phomin nhắc lại yêu cầu của mình là muốn gặp Stak.
- Thế thì ông gặp may - Người đàn bà tóc hung mỉm cười duyên dáng. Vóc người cân đối, khỏe mạnh như một vận động viên thể thao và hàm răng trắng đẹp của Phomin có lẽ đã làm cho người đàn bà thích thú, bởi thế bà tỏ ra dễ dãi và thân mật - Ngài Stak vừa gọi điện báo rằng tí nữa ngài ấy sẽ đến. Ông đi đâu đó khoảng một giờ sau xin mời quay lại.
“Đối với mình, cuộc gặp gỡ Stak sắp tới thực ra cũng chẳng có nghĩa lý gì”. Nghĩ thế, Phomin chào người đàn bà tóc hung rồi bước xuống hành lang.
Ở cổng, Phomin buộc lòng phải đứng chờ rất lâu cho một đoàn ô tô chạy qua. Một chiếc xe con loại to màu đen đã quay đầu bất kể luật lệ làm cho cả đoàn xe đang chạy phải đứng lại. Người cảnh sát giao thông chắc biết rõ đó là xe của ai, giơ tay ra hiệu cho các xe khác phải tránh sang một bên. Chiếc xe màu đen lao nhanh vào cổng, lướt qua xe Phomin, nhảy hẳn lên lề đường, tí nữa thì đè chết người lính đứng gác.
Phomin vô cùng ngạc nhiên khi nhìn thấy Elza từ trong xe bước ra và sau cô ta là một người đàn ông cao khỏe. Một tình huống hoàn toàn không lường trước. “Bây giờ sẽ phiền phức đấy - Phomin vụt nghĩ - Giỏi lắm, mình chỉ còn mười lăm phút để xử lý!”. Như một mũi tên, chiếc xe của Phomin lao lên. “Hãy bình tĩnh, anh bạn - Anh tự nhủ - Bây giờ không được hấp tấp, nếu không cảnh sát sẽ giữ anh lại vì phóng ẩu - Anh thả ga cho xe chạy từ từ. Cái quan trọng là phải tìm cách ra khỏi thành phố. Người đàn ông đi sau Elza vừa rồi là ai? có phải là Stak không? Nếu đúng thì nghĩa là Elza đã báo cho hắn biết về việc đến “thăm” nhà Kliughe của mình. Điều này không còn nghi ngờ gì nữa. Nếu Elza không nói thì chúng lôi cô ta đến sở chỉ huy để làm gì? Nếu mọi việc xẩy ra đúng như mình vừa dự đoán thì chỉ một phút nữa, tất cả con đường qua biên giới sẽ bị đóng. Nhưng không sao, mình sẽ tìm cách qua khỏi trước lúc bọn chúng kịp hoàn hồn ..”.
Phomin nhớ đến lần nói chuyện với Rossin về tình hình tuần tra và canh gác ở biên giới, anh đặt ra hàng loạt phương án để có thể vượt qua biên giới mà không cần qua trạm kiểm soát. Anh nhớ tới cả câu chuyện của người đi nhờ xe và con đường tắt qua cánh đồng gần Kiregov.
Đại lộ đây rồi! Hay quá! Mà lại tương đối vắng. Anh dấn ga cho xe chạy hết tốc lực, bỏ lại đằng sau tất cả những chiếc xe khác. Anh đưa mắt liếc nhìn sang cột số bên đường xem còn bao lâu nữa thì đến biên giới. Đến lúc tưởng chừng như đã yên tâm là thoát nạn thì đột nhiên đằng sau có tiếng còi xe của cảnh sát quân sự. Phomin mở khóa bơm xăng dự trữ. “Hay biết đâu không phải chúng đuổi theo mình mà theo một mục tiêu khác?”. Anh cho xe chạy lên con đường dốc và trước lúc lao xuống, anh quay lại. Bây giờ thì không còn nghi ngờ gì nữa. Đằng sau chiếc xe đen quen thuộc là hai chiếc xe cảnh sát quân sự, thỉnh thoảng chúng lại bấm còi báo động inh ỏi.
Rõ ràng là chúng đuổi theo xe anh. Giữa những tiếng rít inh tai của mấy chiếc còi là tiếng loa ra lệnh cho tất cả các xe trên đường phải dừng lại tránh sang lề đường. Chúng cũng ra lệnh cho Phomin dừng lại nữa.
“Nói dễ nghe đấy!” - Phomin thoáng nghĩ. Con đường phía trước vắng tanh. Anh cho xe chạy như bay và mấy chiếc xe đuổi theo cũng bị rớt lại phía xa hơn. Chiếc kim luôn chỉ tốc độ 160kmgiờ. Liệu chiếc xe có thể chịu được cuộc đua này không? Chỉ còn bảy, tám phút nữa là đến con đường vòng Kirgov. Từ đó con đường khó đi hơn. Phomin chợt nghĩ đến hộp mùn thép mà đồng chí sửa xe trao cho anh trước lúc lên đường. Nếu như… Nếu như đến chỗ rẽ ném một ít mùn thép xuống đường, mùn thép của chính bọn chúng. Đầu óc anh căng thẳng. Rất may là anh đã nghĩ đến điều đó. Tốt lắm. Anh thấy mình vui hơn. Nếu Stak, kẻ đang trang bị cho Mevit những mùn thép, biết được rằng những thứ đó giờ đây đang chuẩn bị làm hại hắn thì hắn phải tức giận đến nhường nào…
Còn năm, rồi ba, rồi hai ki-lô-mét nữa thì đến quãng đường vòng. Đã đến lúc hành động! Phomin cho xe chạy chậm lại. Khoảng cách của xe anh và mấy chiếc xe đuổi theo giảm dần một cách trông thấy. Anh mở hé cửa xe, đưa tay bốc mấy dúm mùn thép rải xuống mặt đường.
Xong! Lại có thể cho xe dấn ga phóng nhanh. Có tiếng phanh rít đằng sau. Rồi tiếng lốp nổ đôm đốp. Chúng đã phát hiện ra chướng ngại vật quá muộn. Và kia, đường rẽ đây rồi!
“Phải thế chứ!” - Phomin thầm nhủ và sung sướng cho xe rẽ vào con đường tắt giữa đồng.