Hiệp Hai

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 331 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
1
1

❊ ❊ ❊

Đoàn tàu tốc hành đi Berlin từ từ chạy vào ga Enburg rồi dừng lại. Hành khách đổ ra đường chờ tàu. Ở toa hành lý, mọi người đứng chen chúc nhau chờ lấy hành lý của mình. Liutse hòa vào dòng người, lững thững bước ra sân ga. So với lần trước hắn đến, nhà ga bây giờ thay đổi khá nhiều. Được một quãng, hắn dừng lại nhìn xung quanh xem nên đi đâu. Hắn nghĩ không nên đi vội nên đã vượt qua đường tàu điện đến ngồi nghỉ trên một chiếc ghế dài ở một công viên nhỏ cách đấy không xa. Công viên này gắn liền với những kỷ niệm trước kia của hắn. Đúng, chính công viên này chứ không phải nhà ga hay sân bay mà bây giờ bị chiến tranh tàn phá chưa khôi phục lại kịp.

Hồi ấy là năm 1937. Chuyến tàu chiều Berlin - Hannover đã đưa hắn về đây. Lần ấy là lần đi phép đầu tiên sau khi hắn tốt nghiệp một cách xuất sắc trường chuyên nghiệp Fank Enburg. Hắn về thăm thành phố nơi hắn đã sinh ra và lớn lên. Hắn chỉ ghé về thăm chứ không có ý định ở lại, bởi vì ở đây, ngoài những nấm mồ của người thân, chẳng còn gì có ý nghĩa với hắn. Và nếu như không cần phải bán cái gia tài của gia đình để lại thì chắc hắn chẳng bao giờ mất công về đây làm gì. Thế đấy…

Hẳn quăng mẩu thuốc hút dở xuống đất rồi đứng dậy. Lúc ở trên tàu, hẳn đã nhờ người trưởng toa gửi hộ chiếc va li vào phòng gửi hành lý, bởi thế bây giờ, với chiếc áo bạt vắt ngang vai, hắn nhẹ nhàng, thong thả rảo bước về phía trung tâm thành phố. Hắn đau lòng nhận thấy chiến tranh đã đem lại cho thành phố quê hương những vết thương không bao giờ lành được. Thậm chí thành phố đã được tu sửa cẩn thận, những viên gạch cũ được xếp thành đống gọn gàng, tất cả những cái đó cũng không thể xóa nhòa được những cảnh tượng khủng khiếp mà chiến tranh đã đem lại. Nhiều ngôi nhà bị bom đạn phá nhìn ra phố bằng những còn mắt cửa sổ không kính…

Nhìn những người qua lại với cách ăn mặc và vẻ mặt của họ, hắn cố tìm xem những con người này, thành phố này có gì khác với những con người và thành phố bên kia ranh giới. Và cái đập vào mắt hắn trước tiên là những chiếc cần cẩu cao như những cánh tay thép vươn dài bên những ngôi nhà đang sửa chữa hay xây dở. Ở đâu cũng căng đầy những khẩu hiệu mà hắn không hiểu, kêu gọi toàn dân hăng hái thi đua nhanh chóng khôi phục lại đất nước.

Hắn bĩu môi: “Một cách tuyên truyền của cộng sản…”. Một điều nữa làm hắn ngạc nhiên là ở đây không có tiếng rít của những đoàn xe chở lính đi tuần tra trên đường phố, cái mà ở thành phố bên Tây Đức rất phổ biến. Hắn nghĩ rằng quân đội Liên Xô làm như thế vì không muốn tỏ ra mình là người chiến thắng, điều mà quân đồng minh Anh, Mỹ khi nào cũng thích nhấn mạnh. “Bọn đỏ ở đây sống yên tĩnh, giản dị. Mà như thế có nghĩa là chúng tin vào sức mạnh của mình, tức là mọi việc của chúng đều ổn, điều mà các nhân viên tình báo đối phương bao giờ cũng sợ. Và cái đó không phải là một cái gì khác mà chính là mánh khóe về tâm lý để làm cho người Đức tin rằng bọn chúng đang để cho họ tự do. Khá đấy! Cũng có thể có người nào đó rơi vào cái bẫy ấy, nhưng tất nhiên không phải là người Đức. Đối phó với người Đức thì kẻ thù bao giờ cũng là kẻ thù. Và mình, Liutse đang có mặt ở đây là chứng minh điều đó”.

Trước mặt hắn là một ngôi nhà to, xám xịt, không hiểu sao còn nguyên vẹn được sau chiến tranh. Các bờ tường chi chít những vết đạn nhưng vẫn đứng vững. Thấy tấm biển quảng cáo với các món ăn ngon nhưng không quá đắt, tuy vẫn theo giá kinh doanh, Liutse bỗng cảm thấy bụng đói cồn cào.

Vào khách sạn, hắn đến bên chiếc gương lớn, cẩn thận chải lại mái tóc và nhìn xem có ai theo dõi hay không. Hắn đưa mắt tìm một chiếc bàn nhỏ ở góc phòng rồi đi lại. Với nụ cười nghề nghiệp, người phục vụ nhanh nhẹn đưa cho hắn quyển thực đơn, rồi bằng một cử chỉ đẹp mắt, sửa lại mảnh vải trải bàn. Liutse không ngờ ở đây lại có nhiều món ăn đến thế. Đặt món xong, hắn tò mò hỏi thêm có phải tất cả những loại rượu Nga. ghi trong sổ thực đơn khách hàng có thể gọi mua được không. Nghe người phục vụ bảo “có”, hắn vứt quyển sổ xuống bàn, bảo đem lại cho hắn một cốc lớn rượu vodka và một chai nước chanh.

Liutse ngồi ăn một cách chậm chạp, vừa ăn vừa đánh giá tài nghệ của người nấu. Cốc vodka đã làm đầu óc hắn choáng váng, giúp hắn trút được sự căng thẳng và nỗi lo sợ theo đuổi hắn từ lúc xuống tàu. Giờ đây, nhớ lại buổi nói chuyện với Stak trước lúc lên đường, hắn cau mày chua chát nghĩ: “Hắn đã lên lớp mình, chỉ bảo tưng ly từng tí như người ta chỉ bảo một thằng nhãi ranh. Giá bây giờ tìm được “Sinva” và nghỉ một chốc thì tuyệt”.

“Còn sau này? Sau này tốt nhất là phải hành động độc lập”. Hắn đã hứa suốt đời làm theo một trong hai mươi lời khuyên của các ông thầy kinh nghiệm của hắn khi hắn đang học ở trường huấn luyện đặc biệt: “Đừng bao giờ tin ai. Người làm công tác tình báo nếu tuân theo cái đó sẽ tránh được mọi thất bại. Trong công tác tình báo, người sống lâu nhất là người biết hoạt động độc lập”.

Nếu hắn biết được rằng Stak đã đẩy hắn vào một nhiệm vụ nguy hiểm như thế thì hắn chăng bao giờ đến đây. Và cả con người mà giờ đây hắn đang tìm cách bắt liên lạc thực ra chỉ là một nhân viên mới, chưa được thử thách gì. Nhưng hẳn đã không biết điều đó. Hắn nhìn đồng hồ. Còn lâu mới tối. Để giết thời gian, hắn lững thững đi vào sân vận động, ngồi xuống một ghế trống. Trong sân có trận đấu đang ở giai đoạn quyết liệt. Các cầu thủ bóng đá nhà nghề chơi rất hăng say nhưng kỹ thuật rất tồi. Và đột nhiên ký ức của thời thơ ấu hiện lên rõ nét trong tâm tư hắn.

Năm ấy, cách đây đã lâu lắm rồi, từ ngày hắn còn là một cậu học sinh của trường tại Muler, trường của những con nhà giàu và có quyền thế, hắn đã là một vận động viên xuất sắc về môn bóng đá. Cậu bé Liutse đã bao nhiêu lần tranh giải trên cái sân cỏ này. Và cũng chính nơi đây, người ta đã tổ chức những buổi nói chuyện với thanh niên Đức về vai trò, nhiệm vụ của họ, và hạnh phúc được sống trong thòi kỳ của những cuộc thập tự chinh vĩ đại mới, thời kỳ chinh phục toàn cầu của nước Đức vĩ đại.

Một hồi còi đổ dài báo hiệu trận đấu kết thúc. Hắn đứng dậy đi về phía công viên. Trời sẩm tối, ánh điện mờ mờ le lói dưới những vòm cây. Qua công viên đến một đường phố lớn, hắn đi thẳng đến quán cà phê “Bình minh” mà hắn đã thấy lúc chiều.

“Bình minh” là một quán cà phê nhỏ nhưng lịch sự và khá đẹp, nằm gọn dưới những vòm cây xanh tốt, xung quanh có những giàn nho xanh che rủ xuống. Đó là quán cà phê được thanh niên thành phố ưa thích nhất. Khó khăn lắm Liutse mới tìm dược một chỗ trống ở góc quán. Mấy người phục vụ chạy đi chạy lại luôn chân, có khách hàng gọi họ theo tên. Ở đây chỉ có rượu nho, bia hơi, kem cốc và các loại nước giải khát khác. Trên cái sân khấu nhỏ xíu, dàn nhạc đang chơi những bản nhạc nhẹ. Từ góc sân khấu xuất hiện một cô gái trẻ, cô đến bên micro, mọi người vỗ tay hoan hô. Rõ ràng là họ đang nóng lòng chờ cô hát. Và cô bắt đầu hát một bài hát Ý. Đúng là cô ta, Lottai. Liutse nghĩ và hình dung lại tấm ảnh mà Stak đã đưa cho hắn xem ở Hannover.

Tiếng hát vừa dứt, cả quán cà phê rộn lên với những tràng vỗ tay kéo dài. Với giọng hát du dương, ấm áp, với những cử chỉ giản dị nhưng có sức thuyết phục, cô gái xứng đáng được mọi người khen ngợi. Bản thân Liutse cũng thích nghe cô hát. Một lúc sau, hắn rút trong túi áo ra một cuốn sổ nhỏ, xé một tờ giấy rồi viết nhanh: “Người viết dòng chữ này sẽ chờ cô ở góc phố Leipzigstrasse và Seneberstrasse sau giờ làm việc. Nếu như cô đến sớm được thì càng tốt. Xin chuyển tới cô lời chào của Bác Bốp”.

Viết xong, hắn gấp tờ giấy làm tư rồi nhờ cô phục vụ trao cho cô gái. Cô phục vụ lắc đầu vẻ nghi ngờ, nhưng vẫn cầm mảnh giấy trao cho cô gái đang hát. Liutse thấy cô gái không đọc ngay, đút mảnh giấy vào túi.

i dịch —★— HIỆP HAI Tiểu thuyết phản gián ebook©MotSAch —★— TVE-4u©4dhn . tran ngoc anh NHÀ XUẤT BẢN VĂN HỌC​
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Alesandr Taradankin Và Igor Phesenco

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.