Thiếu tướng Bogdanov, người được Phomin trực tiếp báo cáo mọi diễn biến của kế hoạch, sau khi xem xét kết quả xét nghiệm dấu tay, đã đi đến quyết định giữ hai bác cháu Gartenfen.
Nhiều tuổi hơn Phomin chút ít, nhưng Bogdanov trông còn trẻ, tuy mái tóc đã bạc trắng. Là một người mới được phân về công tác ở cục an ninh quốc gia, nhưng nhờ có nhiều năm công tác Đảng, nhờ những kinh nghiệm trong quân đội và nhờ có bộ óc thông minh, sáng suốt và tài quan sát, thiếu tướng đã tỏ ra là một cán bộ có năng lực trong lĩnh vực công tác mới.
- Tôi rất hài lòng về tất cả những việc các đồng chí đã làm - Ông nói - Những điều các đồng chí thu thập được thật đáng quan tâm. Vấn đề bây giờ là phải biết cách kết thúc vấn đề một cách khéo léo. Và anh biết không, mặc cho con cháu chúng ta sau này khi đọc lại những hồ sơ lưu trữ này có cười và gọi chúng ta là lãng mạn đi nữa, tôi vẫn cứ gọi cái kế hoạch mà chúng ta sắp tiến hành là “Hiệp hai”… Và cũng như ở hiệp một, vẫn những địch thủ cũ. Tôi muốn nói cả đến anh nữa đấy, anh Evgeni Nicolaievich ạ.
- Vâng, đây thực sự là hiệp hai của chúng ta. Hắn là một địch thủ lợi hại. Suốt gần ba mươi năm nay, võ đài bí mật của hắn là cả thế giới. Và huấn luyện viên của hắn thì không nói, ai cũng biết là cục tình báo Anh, cục tình báo Helen và cả cục tình báo CIA của Mỹ nữa. Bọn này ăn sâu rễ vào cục tình báo khối NATO, thậm chí đã bắt đầu lãnh đạo nó.
- Không, ở đây tôi không muốn nói đến những ông chủ của hắn, mà nói đến hẳn cơ. Giờ đây, khi địch thủ của anh đã bước lên võ đài, anh cũng nên ra tay một phen, và đây là hiệp hai của anh với Cut Von Zandle. Anh thấy thế nào?
- Tất nhiên. Nhưng…
- Thôi, không nhưng gì nữa. Cứ xem là hiệp hai đi. Hiệu đầu anh đã thắng. Bây giờ ta bàn kế hoạch cụ thể. Tôi đồng ý với kế hoạch bắt giữ hai bác cháu Gartenfen. Song, tôi nghĩ có để cho cả con trai anh, cùng với Catov và Mikhailov thực hiện kế hoạch đó.
- Vladimir Semeilovich, xin lỗi, nhưng trung úy Phomin đã có việc khác, và tôi nghĩ không tiện khi hai bố con…
- Sao lại không tiện? Còn tôi, tôi thấy ngược lại. Tôi cho rằng việc hai bố con anh hiện đang cùng công tác trong một cơ quan hơn một năm nay là một điều rất tốt. Một năm qua, con trai anh đã tỏ ra là một sĩ quan có năng lực, được nhiều người khen, thế mà anh lại có vẻ thờ ơ với những cái đó - Bogdanov mỉm cười - “Không tiện”, từ trước đến nay chúng ta vẫn thường lấy làm tự hào khi hai thế hệ nhạc sĩ, bác học, nghệ sĩ cùng một dàn hợp xướng, một trường đại học, thế thì tại sao chúng ta lại không có quyền tự hào khi hai thế hệ của các chiến sĩ tình báo Xô viết đang cùng chiến đấu trên một chiến tuyến?! Tôi được biết là ông nội của Sergei đã cống hiến nhiều năm cho công tác phản gián của ta, Ktorov có kể cho tôi nghe chuyện đó. Anh nhớ chứ?
- Vâng, làm sao có thể quên được con người đó, anh ấy là thầy của tôi mà.
- Tôi nghĩ “Hiệp hai” sẽ là thực tế tốt nhất đối với trung úy Phomin. Nếu có thể, anh nên tự mình đưa những hồ sơ có liên quan đến Zandle cho trung úy. Đưa tất cả, bắt đầu từ lúc anh còn là đại úy và công tác ở Đức. Thế nào, nhất trí chứ?
- Vâng, Vladimir Sergeievich, nếu anh cứ khăng khăng như thế thì…
- Cứ cho là khăng khăng đi, anh bạn cứng cổ ạ - Bogdanov mỉm cười rồi cúi xuống viết thêm tên trung úy Phomin vào bản kế hoạch, xong ngẩng lên hỏi - Anh muốn giao việc hỏi cung “Ông bác” cho Mikhailov à?
- Chúng ta đã nhất trí là sẽ không vội đưa những bằng chứng ra. Cứ để Gartenfen chối quanh, tha hồ nói, càng nhiều càng tốt. Cái đó rất có lợi cho chúng ta sau này.
- Đúng. Bằng chứng thì có nhiều và suy cho cùng anh cũng là một trong số những bằng chứng đó. Nhưng anh chỉ được xuất đầu lộ diện một khi đến đoạn nói về những hoạt động của hắn sau đại chiến.
- Là một tên phát xít kỳ cựu, hắn không bao giờ thay đổi bản chất rắn độc của mình, phục vụ cho ai cũng vậy. Trước kia hắn là một tên phát xít thì bây giờ cũng thế.
- Chủ nghĩa phát xít… - Bogdanov nói nửa chừng rồi im lặng, trầm ngâm suy nghĩ một lúc - Evgeni Nicolaievich, chúng ta đã đổ bao nhiêu xương máu để vĩnh viễn tiêu diệt nó, thế mà nó vẫn còn sống đến ngày nay ở Mỹ, ở Anh, ở Ý, còn Tây Đức thì không nói làm gì. Chúng nó đã không quên con phượng hoàng đen với chữ thập ngoặc, và cả chân dung của Hitler chúng cũng không chịu cất xuống. Chủ nghĩa phát xít cũng như một căn bệnh truyền nhiễm, mà môi trường truyền bệnh của nó là chủ nghĩa quốc gia… Evgeni Nicolaievich, tôi định cho mời các nhà báo đến nghe hỏi cung Gartenfen, anh thấy thế nào? Tôi nghĩ cứ để họ biết bộ mặt thật của các vị khách “du lịch” và hiểu thêm về Gartenfen trước kia là người thế nào.
- Tôi thấy đó là một việc cần làm.
Bogdanov mở cặp lấy ra một tờ giấy rồi tiếp:
- Trong lời báo của Petrov có đoạn nói rằng Zandle có gặp một người lạ mặt ở khu triển lãm hàng quốc tế ở Sokolniki. Người đó là ai? Đấy, nên tìm cách biết được điều này thì tốt.
- Đó là một vấn đề khá phức tạp. Nhưng khi hỏi cung, chúng ta sẽ khéo léo nhắc đến cuộc gặp gỡ đó và tôi nghĩ rằng cái đó sẽ có tác động đến Zandle. Hắn sẽ nghĩ rằng chúng ta đã theo dõi hắn ngay từ lúc hắn vừa đặt chân đến Moscow.
- Anh nói đúng. Thế là chúng ta nhất trí nhé. Hành động đi. Tôi sẽ chờ đợi kết quả của kế hoạch. Còn việc liên hệ với Bộ ngoại giao và cơ quan ngôn luận, tôi sẽ chịu trách nhiệm. Những cái đó là màn cuối. Tôi tin “Hiệp hai” sẽ kết thúc tốt đẹp, và phần thắng sẽ thuộc về ta. Nhất thiết anh phải cho hắn đo ván.
- Đo ván. Cũng cần phải thế thật. Trước kia đáng lẽ hắn cũng đã đo ván, nhưng… Vladimir Semenovich, bây giờ tôi phải đến bệnh viện thăm Liutmila ngay. Tôi nghĩ đến chứng đau tim của chị ấy có liên quan đến việc Gartenfen vắng mặt ở Moscow. Lỗi tại tôi, bởi vì từ lâu, tôi đã có những phỏng đoán về sự việc đó, thế mà vẫn không chịu ngăn ngừa trước…