Hiệp Hai

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 172 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
1
1

❊ ❊ ❊

Đại úy Phomin dừng lại ở ngưỡng cửa, đưa mắt nhìn đồng hồ: 8 giờ 45 phút. Ktorov đang cúi nhìn trên bàn.

- Đồng chí cho gọi tôi?

- Vâng.

Phomin nhìn thấy một tấm bản đồ lớn thành phố Hannover trải rộng trên bàn.

- Evgeni Nicolaievich này, tôi cho rằng Mevit chưa nói hết những điều hắn biết. Nhưng cái đó không phải lỗi của đồng chí, trong hoàn cảnh này, đồng chí sẽ không thế moi được gì hơn. Tôi nghĩ là nên đột nhập vào nhà Mevit và tìm mọi cách đánh cắp kỳ được những tài liệu ở trong cái tủ bí mật của hắn. Đồng chí nghĩ thế nào?

- Thế cấp trên có cho phép chúng ta vượt qua biên giới để làm việc đó không? - Phomin hỏi.

- Về vấn đề này, cấp trên đã đồng ý. Thực tình lúc đầu các đồng chí ấy còn ngại, cho đó là việc không cần thiết. Theo họ thì Mevit đã nói hết những gì hắn biết. Nhưng tôi, tôi lại không nghĩ như thế, và chính anh cũng không muốn tin là Stak không bao giờ lại dễ dàng giao cho chúng ta một nhân viên như Mevit. Và còn Vusponski nữa. Nếu đồng chí tìm cách kiểm tra lại Vusponski một lần nữa cũng tốt. Thực ra, hiện giờ tôi cũng chưa biết sẽ làm việc đó như thế nào. Phải nghĩ cách. Nhưng dù sao, đồng chí cũng đã đồng ý với tôi như thế, hơn nữa, đồng chí biết đấy, bây giờ là lúc thuận lợi nhất để làm điều đó.

Đại tá Ktorov ngồi xuống rồi mời Phomin cùng ngồi bên cạnh:

- Nghĩa là, nhiệm vụ chính của đồng chí là làm sao lọt vào phòng của Mevit và lấy được số tài liệu trong ngăn kéo của hắn. Luôn tiện, hếu có thể, đồng chí ghé vào chỗ Stak làm việc, cố gắng nắm vững tình hình xung quanh cơ quan hắn. Nhưng tất cả những cái đó chỉ tiến hành khi đã hoàn thành tốt nhiệm vụ thứ nhất. Phải cố tránh mọi sự đụng độ và không được tự tiện hành động nếu chưa có chỉ thị của tôi. Bây giờ sang kế hoạch hành động. Tôi vừa nhận được lá thư của người Đức yêu nước cho hay rằng trong nhà tù ở Hannover hiện giờ có một người Nga. Đây là điều kiện, hay nói đúng hơn là cái cớ để khi cần thiết, đồng chí có thể thanh minh cho chuyến đi sắp tới đến Hannover. Đến Hannover, đồng chí sẽ trao lá thư này cho ủy ban quân quản ở đấy và yêu cầu họ cho gặp Nikonski. Có thể là quân Anh sẽ gây khó dễ nhưng phải kiên trì. Tất nhiên là đồng chí biết trong những hoàn cảnh như thế phải làm gì nhưng những cái đó chỉ được tiến hành khi thấy cần thiết. Thế nào rồi các cơ quan phụ trách vấn đề tù binh cũng sẽ đem vụ Nikonski ra xét.

- Đừng bao giờ cưỡng bức hoàn cảnh, nếu không hoàn cảnh sẽ cưỡng bức lại anh - Phomin cười, nói. Anh biết đại tá rất thích nhắc đi nhắc lại câu đó.

- Đúng, đúng thế - Ktorov mỉm cười - Đây cũng là một trong những trường hợp như vậy. Bởi thế, muốn đồng chí hoàn thành nhiệm vụ, ngoài những chỉ thị, tôi cho đồng chí khá nhiều lời khuyên. Cũng như người dạy thú trong chuyện tiếu lâm “gọi bác đi” ấy mà. Đồng chí đã được nghe chuyện ấy rồi chứ? Chưa à? Thế thì tôi kể cho đồng chí nghe vậy. Một người nọ nuôi một con vẹt rất đẹp. Ngày ngày người đó tập nó nói “gọi bác đi”. Dạy suốt ngày này sang ngày khác nhưng con vẹt vẫn không chịu nói. Một hôm, anh ta đi xem hát về, đột nhiên nghe trong nhà có tiếng nói “gọi bác đi”. Anh ta thận trọng mở cửa phòng và thấy con vẹt đang ra sức mổ vào đầu chú thỏ, vừa mổ vừa nói “gọi bác đi”. Còn chú thỏ thì đang ngắc ngoải, đầu bê bết máu…

Cả hai cười vang. Câu chuyên trở nên thoải mái hơn.

Đại tá Ktorov thường vẫn pha trò khi cần thiết và cho rằng tính hài hước là một trong những phẩm chất tốt đẹp của con người. Một câu nói đùa tế nhị, nhẹ nhàng nhiều lúc có tác dụng như một liều thuốc bổ, giúp chúng ta trút được sự căng thẳng. Phomin, theo kinh nghiệm, biết rằng những người thiếu tự tin thì không thích hài hước, còn những người yêu lao động, dũng cảm, có năng khiếu thì thường sắc sảo và hóm hỉnh, biết đùa vui một cách không ác ý những người xung quanh, và nhiều khi cả chính bản thân mình nữa. Và làm việc với những người như thế thì thật thoải mái và có hiệu suất.

Tiếp đến, Ktorov bàn về những chi tiết nhỏ, có thể không quan trọng nhưng kể biết cũng không thừa, như phải ăn mặc sao cho không khác mọi người, cần học thật kỹ và luyện thật tốt vai mình sắp đóng… Đồng chí hãy đến cho Sokotov, theo tôi biết anh ta có rất nhiều tài liệu về ủy ban quân quản Anh ở Hannover. Luôn tiện đồng chí ghé qua đồn biên phòng, ở đấy hình như có một chiến sĩ là bạn của đồng chí. Hãy hỏi xem tình hình biên giới hiện nay ra sao và hỏi họ, công an biên phòng cũng như các lực lượng dân quân ở đấy xem họ biết gì về các hoạt động bên kia đường ranh giới không. Đồng chí cũng phải tính cách trở về như thế nào nữa, cả trong trường hợp phải rút lui miễn cưỡng. Và cuối cùng là vấn đề phương tiện. Đồng chí định đi bằng xe nào?

- Tôi nghĩ nên đi bằng chiếc xe đua, máy khỏe và có tốc độ lớn.

- Đồng ý. Thôi, thế thôi nhé. Bây giờ đồng chí đi chuẩn bị mọi thứ, còn tôi, tôi sẽ, gọi điện cho Aekseev, đồng chí ấy sẽ đưa cho đồng chí một chiếc lốp mới để đề phòng bất trắc dọc đường, và cố chọn lấy một chiếc nhẫn.

Ktorov nói tất cả những cái đó với vẻ bình tĩnh của một người từng trải đã vượt qua con đường mà cấp dưới của mình sắp đi. Phomin nhận thấy đại tá xúc động.

i dịch —★— HIỆP HAI Tiểu thuyết phản gián ebook©MotSAch —★— TVE-4u©4dhn . tran ngoc anh NHÀ XUẤT BẢN VĂN HỌC​
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Alesandr Taradankin Và Igor Phesenco

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.