Hiệp Hai

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 164 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
4
4

❊ ❊ ❊

Mười hai giờ kém mười, khi Phomin bước vào phòng tiếp khách thì Petrov đã có mặt ở đấy. Thấy Phomin vào, anh đứng dậy đi về phía ông.

- Đã lâu lắm chúng ta không gặp nhau - Phomin nói rồi chìa tay ra bắt - Chúng ta đã mất hết liên lạc.

- Thực tình tôi cũng muốn gặp anh nhưng điều kiện không không cho phép - Petrov nói, mỉm cười vẻ mệt mỏi.

- Thế lâu nay anh có đi xem bóng đá không? Tôi còn nhớ lần cuối cùng chúng ta cùng xem bóng đá, thế mà cách đây đã hơn ba năm rồi đấy.

- Đúng thế. Hồi đó chúng ta xem trên sân “Dinamo”. Rồi một lần anh gọi điện cho tôi, bảo cùng vào rừng hái nấm. Và từ đổ đến nay biệt tăm, Hình như anh đi công tác. Thôi thế là đủ. Chúng ta bắt đầu vào vấn đề đi, Anh có chuyện gì phải gặp tôi thế?

- Tôi muốn nói chuyện này với một mình anh thôi, được chứ?

- Tất nhiên - Phornin nói rồi dẫn bạn vào phòng làm việc của mình.

- Thật tình tôi không biết phải bắt đầu từ đâu - Petrov khoát tay nói “Thật khó tin. Tối hôm qua tôi đã thức trắng, trằn trọc suốt đêm. Tôi nghĩ nếu mình nhầm thì sao… Tóm lại là tôi đã gặp Liutse ở Sokolniki. Cái thằng đã vượt biên giới mùa hè năm 1947 ấy mà. Anh còn nhớ chứ?

- Tất nhiên rồi. Những sự kiện như thế trong công tác của chúng ta không phải dễ xảy ra luôn. Một trường hợp đặc biệt. Nhưng anh không nhận nhầm đấy chứ? Thôi được, bây giờ anh hãy thuật lại thật tỉ mỉ cho tôi nghe đi.

- Sáng hôm ấy, sau khi bàn bạc thống nhất nội dung số báo cho ngày hôm sau, tôi được cử đến Sokolniki và ráng ngồi suốt buổi họp báo. Sau khi bế mạc, tồi chạy vội vàng xuống nhà ăn để kiếm tí gì lót dạ và uống ít bia. Tôi đang đứng uống bia bên cạnh một chiếc bàn thì một người đàn ông tiến lại. Hắn đứng tuổi, ăn mặc sang trọng, đeo kính rất mốt, to, che kín nửa khuôn mặt. Lúc hắn bỏ kính thì tôi nhận ra đó là Liutse. Thực ra tôi dùng từ “nhận ra” ở đây có thể là không đúng lắm. Đôi mắt và hai hàng lông mi trông rất quen và hình như tôi đã thấy được ở đâu một lần rồi. Lúc đầu, tôi không tin ở mắt mình và thế là tôi quyết định theo dõi người đàn ông lạ mặt đó. Tôi đã theo riết, nhìn suốt từ đầu đến chân. Khuôn mặt thì không giống Liutse, nhưng cái chứng phong giật ở má và dái tai thì không còn nghi ngờ gì nữa. Anh biết hắn có cái chứng ấy chứ? Hơi một tí thôi. Vâng, tôi theo riết lắm.

- Người lạ mặt không biết anh theo dõi chứ? - Phomin cau mày hỏi - Và không định bỏ trốn?

- Không. Tôi đã hành động rất thận trọng. Tôi nghĩ là hắn ta không biết bị tôi theo riết. Sau đó hắn lên taxi và mất hút.

- Có thế thôi à?

- Vâng.

- Anh vào đây là rất tốt - Phomin đứng dậy bước đến bên Petrov, nhẹ nhàng đặt tay lên vai anh.

- Cảm ơn anh! Những điều anh vừa nói, đối với tôi không có gì là quá đột ngột. Cũng có thể… Tối nay, tôi sẽ kiểm tra lại việc đó. Chuyến đi này của Liutse, tất nhiên là nếu hắn ta còn sống và khỏe mạnh là rất có thể. Không biết bây giờ hắn ta đang hoạt động cho ai? Tất nhiên, nếu được gặp lại Liutse thì đó là một điều rất hay.

- Chắc bây giờ hắn già lắm, bởi vì từ đó đến nay đã hai mươi lăm năm rồi còn gì?

- Vâng, đúng thế. Cả chúng ta nữa, chúng ta cũng chẳng trẻ ra tí nào - Petrov gật đầu tán thành - Thời gian thật chẳng thương tiếc ai. Và khuôn mặt của Liutse cũng khác đi nhiều, chỉ có đôi mắt… đôi mắt vẫn như xưa.

- Đấy, anh cứ thế xác minh người đàn ông đeo kính ấy chính là Liutse đi. Và suy cho cùng thì Liutse bây giờ không phải là Liutse của hai mươi lăm năm về trước…

Hai người bước ra khỏi phòng. Phomin tiễn Petrov một quãng rồi quay về phòng làm việc, lấy quyển sổ công tác ra ghi lại những điều Petrov vừa kể. Cũng có thể người đàn ông kia là “vị khách du lịch” mà cơ quan an ninh Đông Đức đã nhắc đến trong bức điện lúc sáng. Tất cả đều có thể lắm, tất nhiên là nếu Petrov không nhận nhầm.

Phomin cầm bút viết họ, tên và ngày, tháng, năm sinh của Liutse vào sổ, mặc dù việc đó đã xảy ra cách đây hai mươi lăm năm về trước. Xong việc, ông sang phòng bên bảo người thư ký vào phòng lưu trữ tìm hồ sơ của Liutse.

Chiếc cặp giấy màu xám sậm đã sờn nát vì lấy ra lấy vào quá nhiều. Nó là một thí dụ khá tiêu biểu và đáng chú ý về một vấn đề phức tạp đang giải quyết dở. Trên cặp là một dòng chữ to, kẻ đậm: “Hồ sơ N° 62 về Mars Liutse, hắn cũng chính là…”.

Phomin mở cặp, lật lật những tờ giấy đã ngả màu vàng. Đó là biên bàn hỏi cung, quyết định và tài liệu của hội đồng xét nghiệm. Chỉ có một vài tờ được đánh máy còn phần lớn là viết tay. Cả của ông, cả của người khác. “Tất cả mọi thứ trên đời này đều đổi thay với thời gian, nét chữ của người ta cũng thế” - Phomin nghĩ thầm. Ông tì khuỷu tay lên bàn, đưa bàn tay bưng mặt và ngồi như thế một hồi lâu. Sau đó, như sực tỉnh, ông bỏ tay xuống, đọc lại một số tài liệu. Vừa đọc, ông vừa nhớ lại thời gian và hoàn cảnh, lật từng tờ một của số tài liệu đó.

i dịch —★— HIỆP HAI Tiểu thuyết phản gián ebook©MotSAch —★— TVE-4u©4dhn . tran ngoc anh NHÀ XUẤT BẢN VĂN HỌC​
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Alesandr Taradankin Và Igor Phesenco

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.