- Bác, cháu thật không ngờ Riga lại đẹp đến thế - Ema nói nhỏ với người đàn ông cùng đi khi chiếc taxi dừng hẳn trước cửa khách sạn Riga.
- Cháu sẽ còn phải sung sướng, ngạc nhiên khi được nhìn thấy bãi biển Iurmala tuyệt đẹp của Riga nữa - Người cùng đi đáp lại.
Làm thủ tục thuê khách sạn xong, hai người đi thang máy lên một căn phòng sang trọng. Chuyến bay kéo dài hai giờ đã không làm họ cảm thấy mệt. Vừa đặt va li vào chỗ, hai người lại đi ngay xuống phòng ăn.
- Bác Iohan, bây giờ cháu muốn đi dạo một vòng - Ema vừa nói vừa vuốt mẩy ngón tay thon đẹp.
- Thực tình, trước kia cháu không bao giờ nghĩ rằng ở nước Nga người ta lại ăn ngon và đầy đủ như thế. Nếu cháu cứ ăn uống như thế này, suốt ngày lại chẳng làm gì, thì chẳng bao lâu, cháu sẽ béo phị ra. Mà cháu thì, bác biết đấy, không thích béo một tí nào. Cháu nghĩ cần phải thường xuyên đi dạo để tiêu bớt mỡ.
- Bác cũng chẳng thích làm ông béo một tí nào - Gartenfen nói - nên sẵn sàng đi dạo với cháu.
Sau cơm trưa, hai người đi khỏi khách sạn, mua mấy quyển chỉ dẫn tham quan, cầm máy ảnh và đi xem thành phố. Khi họ về đến khách sạn thì trời đã xế chiều. Trong lúc ăn, họ nói cho nhau nghe những cảm tưởng của mình về thành phố. Người phục vụ thấy thế, hỏi:
- Ông và cô thích Riga của chúng tôi lắm à?
- Vâng. Thực là một thành phố mỹ lệ hiếm có - Cô gái trả lời - Tiếc là hôm nay chúng tôi mới kịp xem viện bảo tàng lịch sử thành phố và nhà thờ, nhưng cái đó cũng đủ để nói với nhau suốt đêm rồi.
- Sáng mai, trước khi đi Iurmala, chúng tôi sẽ đến tham quan đài kỷ niệm Rainis[1] - Người đàn ông nói - Tôi mới nhìn thấy đài kỷ niệm đó qua tranh thôi.
Người phục vụ gật đầu đồng tình. Quay vào, người đó nói với những người cùng làm:
- Tôi vừa phục vụ hai khách nước ngoài nói tiếng Nga rất sõi, rõ ràng họ là những nhà trí thức hiểu nhiều biết rộng. Cả hai đều rất quan tâm tới nền văn hóa của Latvia.
❀ ❀ ❀
[1] I.C Rainit (1865-1929), nhà thơ vĩ đại Latvia.