Hiệp Hai

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 331 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
1
1

❊ ❊ ❊

Hai viên thuốc ngủ đã làm tròn bổn phận của chúng. Liutse đã ngủ một giấc say. Lotta đi làm về lúc nào hắn cũng không biết. Hắn mặc vội quần áo và ra đi. Đến cửa phòng Lotta, hắn dừng lại một phút nghe ngóng xem cô ta đã dậy chưa. Trong phòng im lặng. “Thế càng tốt” - Hắn nhủ thầm rồi đi ra phố.

Ở bến taxi vào giờ này hầu như không có khách. Mấy người lái xe ngồi chờ khách trong ca-bin, mắt lim dim. Chọn một chiếc xe mới nhất và không thèm hỏi han, Liutse mở cửa ngồi vào ghế sau. Người lái xe quay lại:

- Ông đến đâu?

- Phố Seneber.

Chiếc xe rồ máy rồi lao đi. Đường gồ ghề, lởm chởm những chỗ hỏng vừa chữa lại. Liutse ngồi đếm và xác định từng ổ gà mỗi lần chiếc xe chồm lên.

Ra đến ngoại thành, hắn xuống xe, trả tiền và quyết định đi bộ nốt quãng đường còn lại. Seneber là vùng ngoại ô thành phố không bị chiến tranh tàn phá. Ở đây, mắt sẽ không phải nhìn thấy những cảnh tàn phá quen thuộc. Những ngôi nhà thuộc trung tâm chế tạo vũ khí mà trong thời gian chiến tranh đã từng cung cấp vũ khí cho cả châu Âu vẫn nguyên vẹn. Bên cạnh những ngôi nhà đó là nhà máy sản xuất các loại xe trẻ con. Liutse đến một quảng trường hẹp rồi đến góc phố có treo tấm biển đỏ với hàng chữ “Công ty Kramer và con trai”, lập tức Liutse nhìn thấy người hắn đang tìm gặp. Kramer lơ đãng nhìn về phía hắn rồi lại lúi húi sửa xe. Thong thả bước về phía Kramer, và khi chỉ còn cách hai bước, Liutse lên tiếng:

- Kark, chào anh.

Kramer quay lại, cặp mắt xanh xanh của hắn trợn tròn với vẻ ngạc nhiên và sung sướng khi thấy người bạn cũ gặp hắn một cách niềm nở và cởi mở như vậy.

- Cơn gió nào đã đưa anh đến đây thế? Thế mà tôi cứ đinh ninh là hiện giờ anh đang ở phương Tây cơ đấy - Kramer nói.

- Ôi, một lúc nói thế nào hết được, và anh đừng làm ầm ĩ lên thế. - Liutse quay sang nhìn chiếc xe - Anh còn định đánh vật bao lâu nữa với cái của nợ này?

- Không sao, công việc ở đây cũng nhàn hạ, chằng có gì - Kramer đưa mấy ngón tay dính đầy dầu mỡ gõ gõ vào cửa hiệu. Từ trong nhà, một chú bé chạy ra - Con trai đầu của tôi đấy - Kramer giới thiệu với vẻ tự hào - Con làm một mình nhé, hôm nay bố có khách.

- Vâng ạ.

Kramer quàng tay qua lưng Liutse và cả hai cùng đi.

- Anh chưa quên đường đấy chứ?

- Quên thế nào được! Tôi nhớ lắm, sau chỗ rẽ là nhà anh rồi.

- Đúng đấy. Anh nhớ dai thật. Đấy, chúng ta đến nơi rồi - Kramer mở cửa mời khách vào.

- Các anh gặp may đấy. Tất cả vẫn như cũ, còn nguyên vẹn cả. Ôi chiếc xe hơi ấy bây giờ vẫn còn…

Cả hai bước theo chiếc thang gác nhỏ, sạch sẽ, lên tầng hai.

- Lidi, em xem này - Kramer gọi to và đứng ra một bên nhường cho Liutse bước vào trước.

- Anh ở đây ư? Ở Đông Đức ư? Thật không ngờ! - Người đàn bà vung tay reo lên - Lại có lòng tốt đến thăm chúng tôi ở cái xó xỉnh Genebert này nữa, thật quý hóa quá. Xin mời vào.

Vài phút sau, những chiếc cốc pha lê trong suốt cùng với một chai rượu nho màu hồng nhạt đã được bày biện một cách tử tế trên bàn. Sau những lời thăm sức khỏe, gia đình, Lidi mượn cớ bận việc đi vào nhà trong. Đợi Lidi đi khỏi, Liutse nhìn Kramer, hỏi:

- Chắc anh hiểu tôi đến đây không phải chỉ để gặp anh, mặc dù từ lâu tôi ao ước được gặp lại anh. Tôi đến Enburg có tí việc, tất nhiên là việc có liên quan đến buôn bán. Để làm được việc đó, hiện giờ tôi cần một chỗ làm việc chính thức. Chỗ tạm thời thì có. Cái quan trọng hiện giờ là việc làm… Anh có thể giúp tôi chứ?

Kark không trả lời ngay, sau một lúc suy nghĩ, hắn nói:

- Thật tình tôi không muốn biết anh đến đây có việc gì và định sống ở đây ra sao. Đối với những người xung quanh thì tốt hơn là chúng ta cứ làm như anh không biết tôi và tôi không hề quen anh. Còn việc làm? Cái đó không khó lắm. Tôi đang chuẩn bị sửa chữa một trạm tiếp xăng dầu trên tuyến đường Enburg - Berlin, nếu anh muốn, tôi cho anh làm thầu khoán ở đấy. Thỉnh thoảng một tuần vài lần tôi đến kiểm tra. Công việc của anh là tổ chức và quản lý. Thế nào, anh bằng lòng chứ?

- Thế thì tốt lắm. Cảm ơn anh! Nhưng để khỏi có những sự rắc rối không cần thiết, tôi đề nghị anh ngay hôm nay phải gửi cho tờ báo Morgen Blat một bản tin rao vặt với nội dung là anh cần một kỹ sư xây dựng trong một thời gian ngắn. Và, nếu như ngày mai cái tin đó được đăng trên tờ báo thì tôi sẽ đến với mọi giấy tờ cần thiết, và việc ký hợp đồng, chúng ta sẽ để ngày kia. Anh nên nhớ rằng, tôi, người mà anh quen thân trước kia, đã chết. Người đó hiện giờ không còn nữa. Chỉ có Mars Liutse. Anh hiểu chứ? Cũng cần nói với Lidi là phải giữ mồm giữ miệng.

- Tất nhiên. Nhất là khi cái đó còn liên quan đến những quyền lợi của tôi.

- Kark này, chắc anh quen hết tất cả các chủ xe ở vùng này. Anh thuê hộ tôi một chiếc xe. Bao nhiêu tiền cũng được. Được chứ?

- Khó đấy, nhưng không phải là không thuê được - Kramer đáp - ít ra cũng phải một trăm mark một tuần.

- Không sao. Tôi có tiền.

- Nếu anh thích, tôi sẽ cho anh thuê chiếc xe của tôi. Nó tốt lắm, săm, lốp mới nguyên, máy cũng thế.

- Trời ơi! Thế thì còn gì bằng.

Sau khi làm xong các giấy tờ, thủ tục cần thiết cho việc thuê mượn xe, Liutse và Kramer đến tòa soạn tờ báo Morgen Blat để nhờ đăng cái tin rao vặt kìa. Từ tòa soạn, Liutse lái xe về nhà một mình.

Kramer không nói dối, chiếc xe của hắn quả còn tốt lắm. Liutse cảm thấy hài lòng về những công việc mà hắn đã làm được trong ngày, Hắn thầm nhủ: “Những người bạn chân chính thì bao giờ cũng là bạn tốt”.

Tối hôm ấy Liutse ở nhà, hắn quyết định nghỉ ngơi để tờ mờ sáng mai sẽ đến công ty xây dựng mà Kramer đã giới thiệu. Thế là đâu vào đấy, giờ đây hắn đã có thể ẩn náu đáng tin cậy.

Không đợi đến lúc Lotta đi làm về, Liutse ngả mình xuống giường. Hắn tin rằng hôm nay không cần thuốc ngủ, hắn cũng ngủ say như chết vì bao nhiêu lo lắng, băn khoăn ban đầu bây giờ không còn nữa.

i dịch —★— HIỆP HAI Tiểu thuyết phản gián ebook©MotSAch —★— TVE-4u©4dhn . tran ngoc anh NHÀ XUẤT BẢN VĂN HỌC​
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Alesandr Taradankin Và Igor Phesenco

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.