- Anh sẽ là khách của tôi mấy ngày đấy! - Lời mời của Stak vang lên như một mệnh lệnh.
Người đối diện với hắn gật đầu im lặng, tiếp tục uống cocktain bằng chiếc ống hút màu vàng.
- Ngài Liutse, ở đây, tôi sẽ để ngài làm quen với thứ vũ khí mới. Những thứ đó không những sẽ bảo vệ tính mạng cho ngài, mà còn giúp ngài hành động.
Liutse vẫn không nói gì, chỉ nghiêng đầu lịch sự.
“Vị khách của mình thật ít nói - Stak nhủ thầm và vừa tiếp tục hút thuốc, vừa quan sát Liutse. Hắn thấy mỗi lúc một có tình cảm hơn với người đang ngồi trước mặt - Đây mới thực sự là kẻ đại diện cho bọn quốc xã Đức, kẻ kế thừa xứng đáng của Dinfrit. Hơn thế nữa, hắn khá đẹp trai”…
Thật ra, có thể nói Liutse đẹp nếu cái cằm hắn không quá dài như thế. Stak còn để ý thấy Liutse có chứng phong giật trên má phải và ở dái tai. Mặc dù cái đó rất khó nhận ra nhưng cứ mỗi lần như thế, vẻ mặt cau lại trở nên khắc khổ và độc ác hơn.
- Thôi, có lẽ hôm này chúng ta làm quen với nhau thế là đủ - Stak nói rồi ấn nút chuông điện ở tường để gọi người hầu - Chắc đi đường mệt, anh đi nghỉ chứ? Người hầu của tôi sẽ dẫn anh đến phòng nghỉ. Còn ăn tối và rượu thì muốn gì, anh cứ bảo cô ấy. Có một điều tôi muốn khuyên anh là không nên gần gũi với những người trong nhà này. Sáng mai chúng ta sẽ trao đổi tỉ mỉ hơn về công việc….
- Ngài Stak, ngài gọi tôi có việc gì đấy ạ? - Một người đàn bà trẻ, dễ coi bước vào.
- Berta, đây là khách của tôi. Còn phải làm gì thì chắc cô cũng biết rồi.
- Cám ơn ngài Stak! - Liutse đứng dậy nói - Thực tình, tôi cũng cần nghỉ ngơi một chút cho lại sức. Mới hôm qua thôi, tôi còn phải lặn lội trong những vùng núi Thụy Sĩ. Phải thú nhận rằng vất vả lắm tôi mới đến được đây. Cảm ơn ngài! - Liutse cúi chào rồi đi theo người đàn bà ra khỏi phòng.
Còn một mình trong phòng, Stak vứt chiếc ống nhỏ khỏi cốc, tu một hơi đến tận đáy rồi đi đến tủ rượu. Choáng váng vì hơi men, hắn tự pha cho mình một cốc cocktain nữa và ngồi xuống ghế bành. Hắn chẳng bật đèn. Mọi vật xung quanh chìm trong bóng tối lờ mờ trông hệt như những bóng ma đang chập chờn.
Lúc đầu hắn nghĩ về Liutse, về việc cục tình báo Đức đã biết chọn và đào tạo những nhân viên của mình như thế nào. Và đột nhiên không hiểu vì sao, luồng suy nghĩ đưa hắn về với chính bản thân hắn. Cuộc đời đã nâng đỡ hắn. Như phần lớn tổ tiên hắn, Stak tốt nghiệp trường nghiệp vụ Iton, nơi hàng năm vẫn cung cấp cho chính phủ và nữ hoàng Anh những đồ đệ trung thành với Anh quốc[1]. Trong cuộc họp gia đình, mọi người ai cũng khuyên Stak vào làm việc ở Bộ Ngoại giao. Nhưng ở đời có ai học hết được chữ ngờ. Vào một ngày mưa mù của tháng 10 năm 1937, lúc mà thậm chí cả người dân London nổi tiếng thích du lịch cũng phải co ro ngồi ở nhà thì Stak được triệu tập lên Bộ Ngoại giao, và ở đây người ta giới thiệu hắn với trung tá Stewart.
Sau một cuộc nói chuyện ngắn ngủi, Stewart đưa Stak đến công viên Ridrener ở Verseise. Ở đây, trong khung cảnh ấm cúng của biệt thự, bên cạnh lò sưởi, Stewart tiếp tục câu chuyện bỏ dở. Hắn nói:
- Trước kia tôi cũng từng học ở Iton, ra trường năm hai mươi - Rồi Stewart và Stak kể tên các giáo sư và thầy dạy. Cả hai cười thoải mái khi nhớ lại các trò chơi và mẹo vặt của sinh viên ngày xưa, và rồi bây giờ cũng thế. Cuộc nói chuyện của họ trôi qua trong bầu không khí thoải mái dễ chịu. Mãi sau, Stewart mới đi thẳng vào vấn đề chính.
Sau khi nói một hồi về tình hình chính trị châu Âu và quốc tế, Stewart đề cập đến những quyền lợi của nước Anh, về những người con trung thành đang bảo vệ những quyền lợi đó. Hắn nói:
- Đã qua rồi cái lúc mà chúng ta có thể sử dụng một cách thiếu chọn lọc những người thuộc các giai cấp hạ đẳng, thiếu giáo dục kỹ lưỡng vào một việc tối quan trọng là tình báo. Chúng ta cần phải biết bảo vệ những quyền lợi, địa vị của mình trong xã hội, bảo vệ những người thay mặt chúng ta ở trong các cơ quan lãnh đạo xã hội đó. Nói như thế không có nghĩa là chúng ta phải ra tay trực tiếp. Không! Nhưng chúng ta phải chiếm lấy vai trò lãnh đạo. Anh đồng ý với tôi chứ?
Stak cảm phục trung tá Stewart và thầm thấy giá trị của mình, bởi vì chính hắn đang được cục tình báo chú ý tin cậy. Hơn nữa hắn thích cái tương lai mà Stewart vẽ ra trước mắt hắn. Vì thế, khi Stewart hỏi Stak có muốn phục vụ Tổ quốc ở cương vị này không thì hắn đã không ngần ngại đồng ý ngay. Sau đó, câu chuyện chuyển sang cụ thể và chi tiết hơn. Hóa ra, những hiểu biết mà Stak nhận được ở trường chưa đủ để hoạt động tình báo. Bởi thế, sắp tới Stak sẽ phải đến học ở một trường huấn luyện đặc biệt phía Bắc nước Anh.
Lúc Stak chia tay trung tá Stewart ra về thì mưa đã tạnh. Trời lạnh và ẩm ướt. Mặt đồng hồ chuông điện Westminster vàng nhạt như ánh mặt trăng đang lúc ẩn lúc hiện giữa sương mù.
Về nhà, Stak không kể cho ai biết các chi tiết của cuộc nói chuyện vừa rồi, mà chỉ nói là ở đấy người ta giao cho hắn một công việc gần giống công việc mà hắn đã chọn theo lời khuyên của gia đình.
Ngày hôm sau, Stak đưa cho gia đình một danh sách dài những thứ hắn sẽ cần đến trong thời gian học sắp tới, rồi như một việc đương nhiên phải làm, hắn lên đường tới trường.
Con đường tình báo của Stak cũng được bắt đầu từ đấy.
Kẻ thù của Stak bao giờ cũng là người Đức, cả khi ở trong trường và sau này cũng vậy.
Stak ngồi nghĩ về Liutse, người mà mới đây thôi còn là kẻ thù của hắn. Hồi ấy, nếu gặp nhau thì chúng sẽ bắn nhau không thương tiếc, nhưng bây giờ lại cộng tác với nhau. Thực tình, trong thâm tâm Stak thấy thương hại Liutse, người mà giờ đây không còn Tổ quốc, đang phải tìm đến những ông chủ mới, dựa vào đó để tìm cách cứu vớt sự phá sản của những ước vọng điên rồ… Từ trước, Stak vẫn coi Hitler là một tay phiêu lưu, còn những người như Liutse là nạn nhân của sự phiêu lưu đó. Song giờ đây cả hai đang cùng đứng bên này chiến tuyến, còn bên kia là nước Nga cộng sản và những đồng minh của họ như gần đây báo chí phương Tây vẫn nhắc đến.
Chuông điện thoại reo vang, ngắt quãng luồng suy nghĩ của Stak. Hẳn cầm ống nghe:
- Xin chào! Stak đấy à? - Trong ống nghe là tiếng nói quen thuộc của cấp trên hắn.
- Vâng, tôi nghe đây, thưa ngài!
- Chắc là anh đang nóng lòng chờ tôi phải không? Thế nào tôi cũng sẽ đáp máy bay đến chỗ anh. Có lẽ ngày mai…
- Tôi sẽ rất sung sướng được tiếp ngài.
Bỏ ống nghe xuống, Stak mở tủ lạnh lôi ra một chai soda, ngửa cổ uống hết một nửa. Rồi hắn mở tủ lấy một tập tài liệu và chăm chú đọc từng trang một, phải chuẩn bị kỹ cho cuộc gặp gỡ sắp tới với tướng Stewart.
❀ ❀ ❀
[1] Thành phố Iton nằm trên bờ sông Thame gần London.