- Xin lỗi là tôi đã làm phiền đại tá trong ngày chủ nhật, nhưng có một việc cần phải trao đổi với đồng chí. Tôi vừa kết thúc một cuộc nói chuyện với Vusponski - Phomin nói rồi thuật lại mọi chuyện cho đại tá nghe.
- Khoảng 3 giờ rưỡi tôi sẽ đến - Đại tá Ktorov nói - Trong lúc chờ đợi, đồng chí hãy liên lạc với các đồng chí công an của ta ở đồn Venigherot và kiểm tra lại xem có phải họ đã cấp hộ chiếu cho Kliughe không?
Phomin gọi điện cho Vusponski rồi đến phòng trực ban.
- Skitalech, tôi dẫn người thanh niên Ba Lan kia đến chỗ anh nhé. Tôi có việc phải đi đây một lúc. Phải cạo lại bộ râu và tắm rửa một tí. Không thể để mặt mày đầy râu và bẩn thỉu thế này mà lại bắt tay vào việc được.
- Vâng, đồng chí đại úy cứ dẫn sang - Anh thiếu úy mim cười - Hay đồng chí cứ để anh ấy ngồi viết bên phòng đó cũng được, tôi sẽ mở cửa giám sát hộ.
- Còn một việc nữa, đồng chí cho gọi một người phiên dịch đến đây cho tôi. Tốt nhất là cô Sura.
Khu tập thể của các nhân viên cục ở trên, cùng một phía với phòng làm việc, bởi thế, nửa giờ sau, đại úy Phomin đã trở lại mày râu nhẵn nhụi với vẻ sảng khoái tựa hồ như anh không phải thức trắng đêm qua vậy. Anh còn kịp thay cả quần áo. Anh mặc bộ màu ghi mới, chiếc áo sơ mi trắng rất vừa vặn, làm tôn nước da rám nắng của anh. Khi đại úy vào thì cô phiên dịch Sura đã có mặt ở đấy. Cô ngồi bên chiếc bàn có đặt chiếc máy chữ, vừa đọc vừa gỗ, và không bỏ qua cách ăn mặc của thủ trưởng.
- Evgeni Nicolaievich, chào anh. Hôm nay diện quá - Cô cười - Nhìn anh, tôi cứ tưởng anh đi gặp người yêu cơ đấy.
- Sura ạ, chính Suvorov ngày xưa đã từng hạ lệnh cho các vị tướng của mình lúc ra trận cũng như khi duyệt binh, phải cạo râu, ăn mặc chỉnh tề - Phomin nhìn vào tờ giấy đánh máy - Dịch hết được không? Không có gì phải hỏi chứ?
- Vâng. Anh ta viết sắp xong và tôi cũng chỉ một lát nữa là dịch hết. Nhanh thôi mà.
Phomin nhìn Skitalech:
- Này đồng chí trực ban, khi nào anh ta viết xong, anh dẫn anh ta đi nghỉ nhé. Bây giờ tôi phải lên gặp thủ trưởng.
- Vâng. Đại tá cũng vừa gọi điện hỏi anh.
Nửa giờ sau, đại úy Phomin đã có mặt tại phòng làm việc của đại tá. Ktorov mời anh ngồi rồi cầm tấm bản đồ.
- Chắc anh đã kiểm tra xong tất cả, có thể mở ra xem được chứ?
- Vâng, thưa đại tá.
Đại tá Ktorov vừa mở tấm bản đồ vừa hỏi:
- Anh đã gọi điện hỏi đồn công an ở Venigherot chưa? Ở đấy người ta biết gì về Kliughe?
- Tôi đã nói chuyện với thiếu tá Guskov. Anh ấy hứa là sẽ giúp đỡ nhanh chóng.
- Thế còn cái anh thanh niên vừa ra trình diện ấy thế nào? Thái độ anh ta ra sao?
- Theo tôi, anh ta là một người thật thà, cởi mở. Còn những cái khác, tôi chưa có nhận xét dứt khoát.
Skitalech mang những tờ đánh máy cuối cùng ghi lời khai của Vusponski vào, và Ktorov bắt đầu cầm đọc.
- Hay đấy! - Ông nói khi đã đọc xong - Thế các anh nghĩ thế nào về Mevit - Kliughe?
- Nếu những lời khai của Vusponski là đúng sự thật thì Kliughe là một nhân vật quan trọng, có thể hắn là một đầu mối liên lạc, và bởi vậy, cơ quan tình báo Anh sẽ không dại gì mà dùng hắn làm một điệp viên thu thập tài liệu bình thường.
- Cũng có thể là như thế - Ktorov gõ gõ chiếc bút chì lên mặt bàn - Điều đáng nghi ngờ là một người không tài nào có thể quan sát được một địa bàn rộng lớn như thế này. Nhưng thôi, chúng ta phải chờ những tin tức từ Venigherot. Còn bây giờ, trong lúc chờ đợi, cứ cho dẫn anh ta lên đây.
Mấy phút sau, đại úy Phomin dẫn Vusponski vào.
- Vusponski, chào anh! - Ktorov nói - Mời anh ngồi.
- Cảm ơn ngài… - Vusponski lúng túng đua mắt nhìn Phomin vì thấy Ktorov mặc thường phục.
- Đại tá - Phomin nhắc anh ta.
- Cảm ơn ngài đại tá! - Vusponski kính cẩn nhắc lại và ngồi xuống chiếc ghế bên cạnh bàn.
- Thế nào, vượt biên giới có khó khăn lắm không?
- Không, thưa ngài đại tá, không khó lắm. Bên kia biên giới người ta tuần tra, canh gác rất ít.
- Anh đến biên giới bằng cách nào?
- Lúc đầu tôi đi nhờ một chiếc xe tải, sau đó thì đi bộ.
- Mẹ anh, theo bản ghi đây, hiện giờ vẫn còn ở Hannover, phải không?
- Vâng!
- Hiện giờ bà làm gì?
- Cái đó tôi đã nói hết vói ngài đại úy. Mẹ tôi đang bị bệnh lao phổi, cũng chính vì vậy mà chúng tôi phải ở Hannover. Nhờ bị bệnh, mẹ tôi và tôi được chuyển từ trại tập trung vào thành phố.
- Mẹ anh có làm việc ở đâu không?
- Mẹ tôi làm việc trong một hiệu may tư. Mẹ tôi là một thợ may giỏi. Đỡ bệnh một tí, mẹ tôi nhận làm việc ấy. Thật ra làm việc ở đấy, người ta trả lương rất ít, nhưng dù sạo thì cũng còn hơn là không làm gì.
- Anh còn có bà con, anh em gì ở Ba Lan nữa không?
- Thưa ngài đại tá, không ạ. Bố tôi mất từ năm 1940, bây giờ chẳng còn ai. Lúc tôi bị bắt và bị đày sang đây, vì không muốn xa tôi nên mẹ tôi cũng đi theo.
- Anh có thể ở lại chỗ chúng tôi thêm một vài ngày nữa không?
- Được ạ. Tôi nghĩ chẳng có ai tìm tôi ở bên kia. Trước khi đi, tôi đã báo với mẹ tôi đi Berlin có việc cần và có thể ở lại đó một vài ngày.
- Thế thì tốt lắm - Ktorov nói rồi đứng dậy - Evgeni Nicolaievich, anh bố trí cho anh Vusponski ở khách sạn nhé. Anh ấy cần nghỉ ngơi - Rồi quay về phía Vusponski, ông nói tiếp - Anh cứ nghỉ ngơi thoải mái, khi nào thấy chán, cứ tự do đi tham quan thành phố, vào rạp chiếu bóng, rạp hát… Nói tóm lại, hôm nay anh hoàn toàn thoải mái. Ngày mai, 11 giờ, anh đến đây, chúng ta sẽ nói chuyện tiếp.
- Cảm ơn ngài đại tá! Tôi hiểu. Thật tình tôi cũng cảm thấy mệt mỏi.
- Ta đi thôi chứ? - Phomin hỏi đại tá. Ktorov mỉm cười hài lòng về kiểu xưng hô thân mật của Phomin.
Lúc Phomin từ khách sạn về, Skitalech báo tin:
- Grigori Vasilevich nhờ tôi nói hộ là các anh không được đi đâu xa, lát nữa thiếu tá Guskov sẽ đến.
- Như thế có nghĩa là anh ta đã tìm được một cái gì đó, có thể anh ta mới tự mình đến đây - Phomin nói to vẻ sung sướng - Tôi đi nằm một tí. Lúc nào thiếu tá đến, anh vào đánh thức tôi dậy nhé.
- Vâng ạ,
Nhưng Phomin chưa kịp chợp mắt thì cánh cổng cơ quan mở. Một chiếc xe du lịch lao vào.
- Thế nào, có gì đấy Pavel Nicolaievich? - Phomin hỏi ngay, quên cả chào.
- Từ từ chứ - Thiếu tá vừa nói vừa đưa tay lau mồ hôi trán - Tôi sẽ nói tết cả khi gặp đại tá. Khiếp, hôm nay nóng thật.
Ktorov cho mời hai người vào.
- Đây, Grigori Vasilevich - Thiếu tá Guskov vừa nói vừa rút trong cặp ra một tờ giấy đánh máy đặt lên bàn.
Đại tá cầm lấy, đọc to:
“Theo tài liệu của sở cảnh sát thành phố Venigherot, Hans Yokhim Kliughe sinh năm 1903 tại Hamburg, kỹ sư cơ điện. Theo những tài liệu chưa chính thức thì trước kia, trong thời kỳ chiến tranh, Kliughe có tham gia tổ chức xây dựng quân sự của trường Tôt. Hiện Kliughe làm phóng viên cho tờ báo Doitre Vokhe. Kliughe xuất hiện ở Venigherot trước khi chiến tranh kết thúc không lâu và mua lại tòa biệt thự của người đàn bà góa chồng là Crode. Bà này hiện đang sống với một người thân ở thị trấn gần Munich (vì thế mà không đến hỏi được). Kliughe rất ít khi ở nhà, mỗi tháng khoảng vài lần, thường là ngày nghỉ, còn những ngày khác ở Berlin. Trông coi biệt thự và khu vườn là một phụ nữ đứng tuổi tên là Gretta Etke. Chúng tôi đã tìm được địa chỉ của Kliughe ở Berlin”.
- Các anh làm thế nào để thu nhập được những tài liệu này? - Ktorov hỏi.
- Tất cả mọi việc đã tiến hành một cách khá thuận lợi vì cháu của người phụ nữ trông coi biệt thự cho Kliughe hiện đang làm việc tại đồn công an chúng tôi. Anh ta là một chiến sĩ tốt, năng nổ và biết giữ miệng. Chúng tôi đã cử anh này đến tận biệt thự, và trong khi nói chuyện với Gretta Etke, đã moi được những tài liệu mà chúng tôi đang cần. Ngoài ra, anh ta còn lấy cắp được một tấm danh thiếp của Kliughe - Nói rồi Guskov đưa cho Ktorov một mảnh giấy nhỏ bằng bìa cứng, trên có một hàng chữ viết rất nắn nót “Hans Yokhim Kliughe, phóng viên”. Ngoài ra, thưa đại tá, trước lúc đến đây tôi đã chỉ thị cho các chiến sĩ công an theo dõi khu nhà ấy.
- Tốt lắm. Còn bây giờ anh hãy đọc cái này - Vừa nói đại tá vừa mở tủ lấy tờ khai của Vusponski đưa cho Guskov.
Guskov đọc qua.
- Tất cả thế là rõ.
- Ý kiến của đồng chí thế nào? - Đại tá hỏi.
- Theo tôi thì chúng ta nên khéo léo tìm cách tóm cổ Kliughe ngay - Phomin đứng dậy phát biểu - Hộ chiếu phóng viên đã tạo nhiều điều kiện thuận lợi cho hắn trong hoạt động đi lại. Nếu Kliughe là đầu mối liên lạc thì lợi dụng cái đó, hắn sẽ không hẹn ngày giờ gặp các nhân viên của mình, và sự vắng mặt của hắn sẽ không làm cho ai nghi ngờ. Còn nếu hắn hoạt động độc lập thì càng thuận lợi hơn. Theo điều tra của đồn công an Venigherot thì Kliughe chỉ có mặt ở nhà những ngày chủ nhật, bởi vậy nếu thấy hắn xuất hiện thì cần lập tức tóm cổ ngay. Còn nếu hôm nay, vì một lý do nào đó hắn không xuất hiện ở Venigherot thì ngày mai phải tìm hắn ở Berlin,
- Pavel Nicolaievich, ý kiến của anh thế nào? - Đại tá Ktorov hỏi Guskov.
- Tôi đồng ý với ý kiến vừa rồi của đại úy Phomin.
- Tôi cũng thế - Đại tá nói - Nhưng chúng ta sẽ không đợi đến ngày mai. Ngay bây giờ chúng ta sẽ gọi điện cho các đồng chí của chúng ta ở Berlin và yêu cầu họ điều tra tất cả những gì có liên quan đến Kliughe. Đồng thời, chúng ta sẽ tiến hành thẩm tra và hỏi các đồng chí của ta ở Ba Lan xem họ có biết gì về Vusponski không?