Hiệp Hai

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 440 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
4
4

❊ ❊ ❊

Còn một ga nữa là đến Arkhangensk, Lugunov nhảy tàu rồi cuốc bộ đến đài kỷ niệm Euskin. Ở đây, Gartenfen đang chờ anh ta. Vì đến chậm nên anh đi vội vã. Gartenfen ngồi đọc báo trên một chiếc ghế đá, thấy Lugunov, ông ta từ từ gấp tờ báo lại, đút vào túi.

- Tôi nghe anh - Gartenfen lên tiếng khi Lugunov đã ngồi bên cạnh.

- Cháu đã tìm đến số nhà theo địa chỉ của bác. Từ lâu gia đình Denisov không còn ở đó. Cháu đã hỏi người ở cùng nhà với gia đình Denisov, một mụ đàn bà lắm điều. Mụ cho biết cháu gái của mụ, Tatiana, là bạn thân của con gái Denisov, cả hai là sinh viên và đang thực tập ở Sukhum. Còn gia đình Denisov thì chuyển sang ở khu nhà nhiều tầng cách đây ba năm. Mụ ta cho địa chỉ và cháu đã lần mò đến khu nhà đó. Cháu thử hết các lối vào, cuối cùng gặp một bà già điều khiển thang máy, cháu giả vờ nói rằng không nhớ số nhà của gia đình Irina Denisova. Bà ta nổi cáu nói rằng cô Irina đang đi thực tập, Denisov không có nhà, còn Liutmila thì vừa ra phố, nếu muốn hỏi gì thì cứ đuổi theo mà hỏi. Cháu đã hộc tốc chạy xuống cầu thang và theo kịp người đàn bà mà bà già điều khiển thang máy vừa chỉ. Đó là một phụ nữ khá đẹp, khoảng bốn mươi tuổi.

- Đáng lý ra anh không nên đuổi theo Liutmila - Gartenfen nhíu mày - Không được để Liutmila nhìn thấy anh.

- Cháu không nghĩ ra…

- Thôi được. Bây giờ anh phải tìm cách lấy bằng được số điện thoại và giờ giấc đi lại, làm việc của Liutmila ngay trong ngày hôm nay. Còn nói chung, anh đã hoàn thành yêu cầu của tôi. Tôi biết ơn anh. Bây giờ chỉ cần cho tôi số điện thoại là đủ. Chiều, tôi sẽ gọi điện cho anh. Sau việc này, tôi khuyên anh nên quên hết, cả những yêu cầu của tôi và những việc làm của anh. Rõ chưa? Cái đó có liên quan đến quyền lợi của anh.

- Cháu hiểu - Lugunov gật đầu.

- Tôi gặp anh lần này là lần cuối cùng. Sau này, mọi yêu cầu của tôi, nói đúng hơn là chỉ thị, nhiệm vụ - Gartenfen nhấn mạnh hai tiếng “nhiệm vụ”, ông ta bỏ kính ra nhìn thẳng vào mặt Lugunov - anh sẽ nhận qua một hộp thư bí mật. Và tất nhiên, anh cũng sẽ trả lời tôi qua hộp thư đó. Anh còn nhớ chiếc ghế đá ở nghĩa địa chứ? Chiếc ghế mà Ema chỉ cho anh ấy mà?

- Dạ, có nhớ. Nhưng lần ấy cháu không hiểu tại sao lại phải nhớ chiếc ghế đó. Bác Iohan Karlovich, cháu muốn, hỏi bác điều này, bác là ai và…

- Im đi! - Gartenfen lên giọng - Dạo này tôi thấy anh hơi quá tò mò rồi đấy. Tôi là ai, điều đó anh không cần biết Anh chỉ cần biết hiện nay anh là bạn và là người giúp việc của tôi, thế thôi. Anh nên nhớ rằng những việc anh đã làm, lời chào của “Bác Bốp” mà anh đã chuyển cho một người ở Riga cũng đủ để anh ngồi tù mục xương. Vì thế, nếu anh muốn yên ổn, có nhiều tiền… Tôi không quên việc đã hứa là sẽ giúp anh đi tham quan một số nước Tây Âu và những điều khác đã nói. Hình như anh còn có điều gì nghi ngờ?

- Không! Không! - Lugunov gượng cười.

- Nếu thế thì anh hãy chờ tôi nói tiếp. Đây, anh cầm lấy cái này - Gartenfen rút từ trong túi áo ra một cái đinh dài, to, đưa cho Lugunov.

- Cái gì thế này? - Lugunov cầm lấy cái đinh, lăn qua lăn lại trên lòng bàn tay, hỏi.

Gartenfen không trả lời ngay, cầm lấy cái đinh, nhẹ nhàng vặn đầu đinh ra, chỉ vào lỗ hổng phía trong, nói:

- Tất cả những tài liệu thu thập được, anh sẽ viết vào một tờ giấy mỏng, cuộn tại và nhét vào trong đinh, rồi mang đến chiếc ghế đá ở gần nghĩa địa và cắm xuống đất, cạnh chân phải phía sau của nó. Đấy, chỉ thế thôi. Người của tôi sẽ đến đấy lấy đi và chôn chiếc đinh khác vào chỗ cũ cho anh. Anh sẽ nhận được các chỉ thị của tôi trong đó. Còn chiếc hộp này - Gartenfen chìa cho Lugunov một chiếc hộp bề ngoài giống hộp thuốc lá Cazbech - là chiếc máy ảnh cùng với mấy cuộn phim. Phim đều đã được cuộn, chỉ cần lắp vào máy là chụp. Chụp xong, anh không phải tráng phim mà chúng tôi sẽ tự làm lấy. Chụp ảnh bằng loại máy này không có gì khó khăn cả nhưng để khỏi bỡ ngỡ, tôi đã viết sẵn một bảng hướng dẫn sử dụng, nó cũng ở trong hộp, đọc xong phải đốt đi. Hôm trước anh có nói với Ema về công trình gì đó của một người bạn, anh có thể chụp lại cái công trình đó được không?

- Rất khó. Sau khi bảo vệ, người ta đã mời anh bạn của cháu đến một cơ quan làm việc khác. Còn luận án thì hiện giờ nằm trong phòng bảo mật của trường. Chụp bản báo cáo tóm tắt có thể dễ hơn. Nhưng dù sao cháu cũng sẽ cố gắng.

- Anh cố gắng làm càng nhanh càng tốt. Chỉ còn một tuần nữa là tôi về nước.

- Và cháu sẽ chẳng bao giờ được gặp Ema nữa?

- Ôi, anh bạn thân mến của tôi! Năm tới anh sẽ được cùng với Ema sống hạnh phúc cả một tháng. Ema sẽ đến đây tìm anh, và sau đó giúp anh sang nước chúng tôi, tất nhiên là nếu như trong thời gian đó anh không có gì thay đổi. Tôi nghĩ là sẽ tìm cách giúp cho anh sang nước chúng tôi được. Anh sẽ mua một cái vé du lịch đường biển quanh châu Âu chẳng hạn… Nhưng đó là những vấn đề cụ thể. Câu hỏi cuối cùng, anh đã kiếm được những tờ giấy mà tôi nhờ chưa?

- Dạ, rồi. Và cả thẻ quân nhân nữa.

- Khá lắm. Anh thật là một người có tài xoay xở! - Gartenfen sung sướng vỗ đùi - Lúc nãy tại sao anh lại đột nhiên hỏi tôi nhiều câu vớ vẩn đến thế? Nhưng thôi. Trong này là số tiền thưởng của anh, khá nhiều đấy, nhưng nên tiêu cẩn thận để khỏi bị nghi ngờ. Anh phải nhớ các lời dặn dò của tôi. Chúc anh mọi sự tốt lành, anh bạn thân mến ạ - Gartenfen mỉm cười - Trong một tương lai không xa nữa, anh sẽ là cháu của tôi. Đúng không? Thôi, tạm biệt…

i dịch —★— HIỆP HAI Tiểu thuyết phản gián ebook©MotSAch —★— TVE-4u©4dhn . tran ngoc anh NHÀ XUẤT BẢN VĂN HỌC​
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Alesandr Taradankin Và Igor Phesenco

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.