Hiệp Hai

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 172 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
1
1

❊ ❊ ❊

Suốt từ sáng, mưa phùn lất phất, khó chịu, nhưng Khazer không hề kêu ca, ngược lại, mưa như thế chỉ thêm lợi cho hắn. Đường phố vắng vẻ. Thỉnh thoảng có một người qua đường trùm áo mưa kín đầu, chạy tất tả. Thậm chí cả công an chỉ đường ở ngã tư cũng phải bỏ chạy vào trú mưa bên vỉa hè.

Chín giờ hơn. Cánh cửa của Cục phản gián Nga từ từ mở. Một chiếc xe màu đen lao ra. “Lão Zev đã không lừa mình. Nó đây rồi - Khazer sung sướng lẩm bẩm - Bây giờ chỉ cần biết nó chở ai. Nếu bọn Nga đã tìm cách moi hết những bí mật về Liutse và biết rằng Liutse là một nhân vật quan trọng thì chắc là có một “Ông chủ” nào đấy ở Berlin đang cần hỏi cung Liutse”.

Khi chiếc xe đã đi qua, Khazer đếm tất cả có năm người. Chờ chiếc xe màu đen đi được khoảng một trăm mét, hắn nổ máy cho xe đuổi theo.

Một lát sau, chiếc Mercedes đã ra khỏi thành phố và đang phóng về phía Berlin. “Đúng là chúng đi Berlin - Khazer tính toán - Như thế mình sẽ có ít nhất là ba giờ để hành động càng sớm càng tốt, bởi vì càng gần Berlin thì càng xa biên giới…”. Chú ý quan sát, Khazer nhận thấy đường khá vắng. Suốt nửa giờ, hắn chỉ gặp ba xe chạy ngược chiều và vượt ba, bốn xe vận tải, một du lịch. Nếu mọi việc tiến hành thuận lợi theo kế hoạch của hắn thì chỉ cần hai, ba phút là thực hiện xong, và cái mật độ xe như thế, ít nhất cũng phải năm, mười, hoặc thậm chí mười lăm phút sau người ta mới phát hiện ra tai nạn. Mà với tốc độ của xe hắn thì mười lăm phút đã có thể vượt được hai mươi ki-lô-mét rồi.

Giờ hành động đã đến. Khazer sửa lại chiếc gương trước mặt, dấn ga và cho xe chạy vọt lên chiếc Mercedes. Những người ngồi trong xe Mercedes không hề nhìn thấy cặp mắt soi mói lạnh lùng của Khazer ném vào họ. Khazer sung sướng nhận ra Liutse, sau Liutse là hai người mặc quân phục.

“Thế là mình đoán không sai. Cần phải táo bạo” - Khazer lẩm bẩm, cầm chắc tay lái cho xe phóng nhanh. Qua chiếc gương, hắn nhìn thấy mặt mình: đôi mắt mở rộng, má và đầu mũi tái nhợt vì quá căng thẳng. Thần kinh mình không được như trước nữa. Già rồi… Hắn nhún vai, dấn thêm ga.

Chạy được một quãng, Khazer nhìn thấy cái dốc trước mặt. “Thật không chỗ nào tốt hơn”. Hắn lại nhìn xuống, dưới kia, chiếc Mercedes như một chấm đen đang từ từ bò lên.

Khazer cho xe chạy chậm rồi đánh xe sang bên trái đường và dừng lại. Vẫn để xe nổ máy, hắn mở cửa, nhảy ra rồi chạy lại đỉnh dốc. Kiếm được chỗ thuận tiện trong bụi cây, hắn nằm xuống quan sát, chờ đợi. Đường vắng. Không một chiếc xe, không một người qua lại.

- Tốt lắm, chúng mày sẽ biết. - Khazer lẩm bẩm nói một mình rồi rút khẩu súng ngắn, kiểm tra lại cẩn thận.

Tiếng nổ của xe mỗi lúc một gần. Một phút sau, hắn nhìn rõ chiếc cần ăng ten trên đầu xe.

Tằng, tằng, tằng. Súng nổ. Chiếc Mercedes đang đà chạy nhanh bị thủng lốp va vào bức tường chắn đường, đổ nghiêng. Đợi một giây không thấy có ai bò ra. Khazer chạy đến bên xe nhìn vào, cả năm người nằm im như chết. Liutse bị một người lính đè lên. Khazer giật cửa đưa chân hất người lính sang bên, cúi xuống kéo Liutse ra khỏi xe và vác hắn chạy về phía xe mình.

Như tất cả các vụ tai nạn ô tô khác, tài xế thường bị nhẹ nhất. Là người đầu tiên hồi tỉnh, anh cố bò ra khỏi xe rồi ngã vật xuống bãi cỏ bên lề đường, đưa tay mở nắp bao súng. Thấy thế, Khazer đặt Liutse xuống, lao đến dùng hết sức giáng một báng súng vào. gáy anh. Người lái xe gục xuống, bất tỉnh nhân sự. Khazer lấy khẩu súng bên hông người lái xe bỏ vào túi, rồi chạy về phía Liutse.

Một phút sau, xe hắn đã lao vun vút về phía biên giới.

Liutse mở mắt ngơ ngác nhìn xung quanh, nhưng rồi cuối cùng hắn cũng hiểu được chuyện gì đang xảy ra. Hắn ngồi dậy, dựa lưng vào ghế đệm, lắc mạnh đầu mấy cái:

- Lúc nãy tôi nhìn thấy xe của anh và chờ đợi xem cái gì sẽ xảy ra. Thế mà xe nghiêng lúc nào cũng chẳng biết nữa. Châm hộ tôi điếu thuốc.

Lúc này Khazer mới sực nhớ là tay Liutse bị còng.

Hắn rút thuốc, châm lửa rồi cắm vào miệng Liutse, mắt vẫn không rời con đường trước mặt.

- Thực ra, đến phút này tôi vẫn không ngờ mọi việc lại có thể dễ dàng như vậy. Mars, quả là chúng mình gặp may. Còn cái còng kia, tôi sẽ mở cho anh. Anh thấy thế nào? Người có việc gì không?

- Hông đau. Lúc nãy ngực bị va vào thành ghế phía trước. Chân thì hình như bị sái. Đầu nhức - Liutse nói tất cả những điều đó bằng một giọng bình tĩnh khác thường, như không có chuyện gì xảy ra, cái đó đã làm cho Khazer kính phục và thấy yên tâm hơn đôi chút.

- Anh quay lại xem đằng sau có xe nào không?

Khó khăn lắm Liutse mới quay đầu lại đằng sau được. Hắn nhăn mặt, một má giật giật.

- Vắng tanh. Đằng trước cũng vậy. Paun, chúng ta đúng là sinh vào giờ thọ.

Tới đường ngoặt rẽ vào Enburg, Khazer dừng xe lại, móc trong túi ra một chùm chìa khóa, lần mở được còng cho Liutse.

- Mẹ kiếp. Tê cứng cả hai tay - Liutse vừa chửi vừa vẩy vẩy cổ tay.

- Anh cầm lấy cái này - Khazer trao cho Liutse một khẩu súng ngắn.

- Súng Nga? Anh lấy ở đâu ra thế?

- Của cái thằng lái xe đấy. Hắn sẽ vĩnh viễn chẳng bao giờ cần đến nó nữa, nhưng còn anh…

- Cảm ơn anh! Paun, anh thực sự là một người bạn chân chính. Tay tôi đây, anh hãy cầm lấy. Nó sẽ không bao giờ phản lại anh. Trái tim tôi, túi tiền của tôi, tất cả từ nay thuộc về anh. Lúc cần, tôi sẽ không tiếc thân mình…

- Không sao, cái đó để sau, Mars. Chúng ta sẽ thanh toán với nhau sau. Tôi nghĩ anh sẽ nhớ…

i dịch —★— HIỆP HAI Tiểu thuyết phản gián ebook©MotSAch —★— TVE-4u©4dhn . tran ngoc anh NHÀ XUẤT BẢN VĂN HỌC​
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Alesandr Taradankin Và Igor Phesenco

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.