Lotta vào căn phòng nhỏ dành riêng cho các nghệ sĩ, đứng ngắm mình trong gương một lúc lâu, rồi đến mở toang hai cánh cửa sổ để luồng không khí mát mẻ bên ngoài ùa vào phòng. Sau khi súc miệng và làm mấy động tác thở, cô thả mình xuống chiếc ghế đệm. Còn nửa giờ nữa mới lại đến tiết mục của cô. Lotta bỏ tay vào túi, rút chiếc khăn mùi xoa ra và sực nhớ tới mảnh giấy. Những mẩu giấy như thế đối với cô không có gì mới lạ, hầu như đêm biểu diễn nào cô cũng nhận được và đã quen với điều đó. Thường thì đó là những lời tán thưởng hoặc yêu cầu được gặp cô…
Lotta mở giấy ra đọc và đột nhiên tim đập mạnh. Cái gì thế này? Cô nhìn vào gương và nhận thấy mặt mình biến sắc. Từ lâu cô vẫn sợ cái đó. Nhiều lúc cô đã tự an ủi, hy vọng người ta đã quên mình. Thế nhưng bây giờ, đột nhiên…
Nghĩa là ngay đêm nay cô phải gặp một người của thiếu tá Stak. Không đến ư? Không, cái đó không thể được, cần phải lấy lại bình tĩnh và dũng cảm để đến chỗ hẹn. Dù sao thì cô cũng phải gặp con người đó để nói rằng cô sẽ không bao giờ làm “việc đó” nữa.
Lotta bôi một tí phấn lên mặt rồi đi ra cửa. Một đám đông diễn viên đang đi vào.
- Anh Walter! - Cô gọi người nhạc trưởng - Hôm nay em hơi mệt, cho em về sớm một tí nhé?
- Vâng, trông cô xanh quá. Ra hát bài này rồi cô nên về nghỉ. Cô định hát bài gì?
- Em sẽ hát bài “Anh đi đi, đừng theo em”, bài hôm qua chúng ta vừa tập xong ấy mà.
Tiếng nhạc đệm lôi Lotta về với thực tại. Cô bước ra sân khấu, đưa mắt cố tìm trong đám đông người đã viết mảnh giấy đáng sợ kia. Nhưng làm thế nào có thể nhận được con người mà chưa một lần gặp mặt?!
Không hồ hởi như mọi khi, Lotta hát xong, cúi chào khán giả rồi đi vào phòng,
“Cái bài hát “Anh đi đi, đừng theo em” kia không hiểu có phải định ám chỉ mình không?” - Liutse tự hỏi. Hắn đứng dậy, đến bên hàng cây rậm. Mười lăm phút sau, Lotta mang một chiếc túi con đi ra. Liutse bước liền theo cô nhưng ở hè phố bên kia. Hai người đi như thế đến chỗ hẹn. Biết không có ai theo dõi, Liutse tiến lại gần:
- Chào cô! Tôi từ chỗ Bác Bốp đến - Liutse cất mũ rồi nói.
- Chào ông! - Lotta chào lại - Ông cần gặp tôi có chuyện gì?
- Hiện giờ tôi yêu cầu cô tìm cho tôi một chỗ ở, sau này còn phải tùy theo hoàn cảnh… - Liutse trả lời và nhận thấy Lotta rất bình tĩnh.
- Được, ông có thể ở lại chỗ tôi mấy ngày. Tôi có thuê một căn phòng nhỏ trong nhà một bà lão, và hiện giờ bà ta đi nghỉ vắng nhà.
- Thế là tốt. Trong thời gian đó tôi có thể kiếm ra một chỗ khác tốt hơn - Liutse sung sướng nói. Hắn không ngờ chỗ ở lại được giải quyết dễ dàng như thế. Cô ở phố nào?
- Ở khu Vinghenstass. Có cửa ra vào riêng rất tiện.
- Lotta! Cô cho phép tôi gọi cô như thế được chứ?
- Vâng, tùy ông.
- Suốt ngày hôm nay tôi đã cuốc bộ khắp thành phố, khá mệt, có lẽ tôi gọi taxi cho nhanh vậy.
- Vâng, gần đây có bến taxi. Mà kia, có xe đây rồi - Lotta nói rồi giơ tay lên vẫy. Chiếc xe đang phóng nhanh dừng lại. Hai người lên xe - “Đến Berstrasse” - Lotta quay sang nói với người tài xế.
Cả hai ngồi im lặng. Chiếc xe rẽ vào một ngõ nhỏ. Lotta nói với anh tài xế cho xe dừng lại trước một ngôi nhà mà mấy tầng trên chỉ còn lại những mảnh tường rạn nứt, treo chơi vơi. Liutse trả tiền cho người tài xế rồi đi theo Lotta vào cổng.
- Mời ông vào, - Lotta mở cửa, nói - Áo khoác ông có thể để ở phòng ngoài, đợi tôi một lát để tôi thả bức mành che cửa xuống.
Căn phòng của Lotta sang trọng không khác gì phòng khách của một nhà giàu có. Đủ đi-văng, ghế đệm dạ, đèn chùm… Tất cả những cái đó không cân xứng với mọi thứ xung quanh. Lotta thay quần áo xong, đi ra bảo Liutse:
- Nếu muốn tắm, mời ông vào phòng bên, ở đây có đầy đủ mọi thứ. Còn tôi, tôi sẽ dọn cho ông một chỗ nghỉ tạm ở đi-văng.
- Cám ơn! - Liutse nói rồi đi vào phòng tắm.
Trong tiếng tí tách của nước, Liutse còn mấy lần nghe thấy tiếng bước chân của Lotta đi từ phòng ngoài vào nhà bếp và ngược lại. Một lúc sau, tất cả trở lại im lặng.