- Phedor Ivanovich, đến sân bay Shemechevo ngay! - Phomin đóng cửa xe rồi bảo người tài xế.
- Rõ.
Xe của họ chỉ dừng lại một chốc trước Nhà hát lớn thành phố. Sau đó đi thẳng một mạch rồi rẽ theo con đường lớn dẫn tới sân bay. Họ vượt qua mấy xe rửa đường và tưới nước cho cây. Hơi nước bốc khói trên mặt đường nhựa bị mặt trời đốt nóng, có màu xanh đỏ của cầu vồng. Các lá cây lấp lánh như dược quét một lớp sơn sáng.
“Hồi ấy cũng vào một ngày mùa hè như thế này…” - Phomin liên tưởng tới những kỷ niệm xa xưa.
Chiếc Volga quay đầu và dừng hẳn trước cửa sân bay. Phomin xuống xe, đi vào phòng đợi, lập tức nhìn thấy trung úy Phomin mặc thường phục cầm va li du lịch đang ngồi ở đó. Ông đưa mắt tìm đại úy Mikhailov và nhận thấy anh ta đang đứng cạnh chiếc bàn đăng ký vé. Còn thiếu tá Katov thì đang nói chuyện thao thao bất tuyệt với một nhân viên phục vụ chuyến bay.
Phomin đưa mắt nhìn con trai, con ông có đôi mắt xám giống mẹ, vầng trán rộng, mái tóc hung lượn sóng, trông khỏe mạnh và hiền hậu.
“Hay mình cảm thấy thế chỉ vì mình là bố? Không. Nó giống mình lúc trẻ, khi…”.
Một nụ cười thoáng hiện trên đôi mắt đại tá. “Không hiểu Liutse sẽ nghĩ gì khi thấy Sergei. Hắn sẽ bảo anh ta giống cái ông đại úy ngày xưa hỏi cung hắn chứ?”.
Có mấy hành khách đi vào phòng đợi. Phomin đưa mắt quan sát và nhận ngay ra hai bác cháu Gartenfen. Tay xách va li, Gartenfen đi đến bàn đăng ký vé. Thiếu tá Katov cầm chiếc vé của Gartenfen quay sang nói gì đó với người ngồi bên cạnh rồi mời Gartenfen sang phòng thuế quan. Ema định vào theo nhưng Katov đã ngăn lại. Một phút sau, Mikhailov đến bên Ema và mời cô vào một phòng khác. Sergei liền theo họ. Mọi việc xảy ra nhanh gọn, không làm ai để ý.
“Thế là đâu vào đấy” - Đại tá Phomin nhủ thầm rồi đi ra cửa.