Stak dập cánh cửa đánh sầm một cái rồi lao vào phòng. Braun lúc ấy đang đọc gì đó cho cô gái đánh máy, quay lại nhìn cấp trên với vẻ ngạc nhiên.
- Sao, anh không tóm được nó à?
- Thật có quỷ mới biết được. Một tên tình báo Nga. Bây giờ thì tôi không còn nghi ngờ gì nữa… Hắn ta là một nhân viên của cục tình báo Nga. To gan thật! - Stak giận dữ gào lên.
- Tôi hiểu - Braun nói, thầm thích thú khi Stak bực dọc như vậy - Tất nhiên đó là một điều đáng buồn. Hắn ta đã đến đây và ra đi mà không thèm để lại một tấm danh thiếp. Nhưng anh Etvat ạ, tôi thiết tưởng việc đó không có gì to tát để anh phải giận dữ như thế.
- Braun, ôi, nếu anh được nhìn thấy hắn ta lái xe thế nào? Một vận động viên đua xe cũng phải cúi mình trước tài lái xe của hắn. Đã thế, đến quãng đường ngoặt ngay sát biên giới, hắn đã chơi xỏ bọn mình và quăng ra cái quái này,.. - Stak chìa một dúm mùn thép gói trong chiếc khăn mùi soa cho Braun xem.
- Không phải là cái của quái gì mà là mùn thép. Hơn thế nữa, đây là thứ ta sản xuất.
- Cũng may là chúng tôi đã kịp phanh xe lại. Không thì đã đi chầu ông vải cả nút rồi… Thôi, đi vào phòng tôi. Phải hỏi cô ta về thằng khốn nạn ấy mới được. Ít ra cũng phải biết đặc điểm nhận dạng của hắn thế nào. Có ai trong chúng ta nhìn thấy hắn không?
- Thưa ngài thiếu tá, xin lỗi, lúc ngài đến, vì thấy ngài quá vội nên tôi không kịp báo cáo. Trước lúc ngài đến mấy phút, có một thanh niên đến tìm gặp ngài, người đó cũng có những đặc điểm như ngài vừa tả…
- Cái gì? Cái gì? Algnie! Sao quỷ không bắt cô đi? - Stak gào lên - Không lẽ cho đến bây giờ cái đầu bò của cô không nhớ được rằng cần phải hỏi ai, đến đây và làm gì? Algnie, cô quên mất là cô đang làm việc ở đâu. Đây không phải là nơi để cô diện mốt. Thật điên lên được… Braun, anh vào đây và nhớ gọi Elza cho tôi.
Braun theo Stak vào phòng, một lúc sau quay ra, hỏi:
- Algnie, cô hãy xem lại mấy cái bản sao tài liệu gửi cho cục tình báo Anh xem. Cô đã làm gì khi hắn ta ở đây?
- Tôi đưa cho ngài ký tập tài liệu gửi đi Berlin, sau đó đánh máy bản tài liệu mật, tẩy xóa những chỗ nhòe, rồi đưa cho ngài.
- Cô cứ kiểm tra lại thật cẩn thận tất cả một lần nữa bản sao, bản chính… Chẳng hạn, cái bản sao gửi cho cục tình báo Anh bây giờ ở đâu…
Đang châm thuốc hút, nghe câu hỏi của Braun, Algnie run lên, que diêm trong tay tí nữa rơi nhưng may, cô đã ghìm được. Cô ta rít một hơi, nhả khói.
- Bản sao ấy à? Lúc đánh máy xong tôi đốt đi rồi. Đây, tro đây! - Algnie nói rồi đưa chiếc gạt tàn thuốc cho Braun xem. Trong đó lúc nãy cô vừa đốt một mảnh giấy loại.
Chờ Braun quay vào phòng Stak, Algnie như người mất hồn, buông xuống ghế bành và vội vàng lục lọi đống giấy trên bàn nhưng tìm mãi vẫn không thấy bản sao kia đâu. Mặc dù cô nhớ rất rõ rằng lúc nãy, sau khi làm xong, cô đã để nó sang một bên bởi vì theo chỉ thị thì tất cả những tài liệu có chữ “tối mật” sau khi sửa xong thì phải lập tức đưa cho người đã thảo ra nó. Rất may là Braun còn tin lời cô đã đốt đi, không thì… Nghĩ đến mà phát sợ… Có nghĩa là người thanh niên đã đánh cắp nó khi Algnie bỏ vào phòng Braun…
“Bây giờ thì phải ngậm miệng - cô nghĩ - Im lặng và chỉ im lặng - Cô hoàn toàn không quan tâm đến số phận của những người có tên trong tờ giấy kia - Mình không thèm quan tâm đến chuyện đó. Nếu không thì…”.
Algnie rợn gai ốc khi nghĩ đến chuyện nếu bây giờ cô thú nhận… Stak sẽ tống cô vào tù. Và thế là hết, hết tất cả và chẳng bao giờ cô còn hy vọng được tới thăm nước Anh nữa. Bằng bất cứ giá nào, cô cũng sẽ im lặng. Cô quyết định như thế và cảm thấy yên lòng.