Hiệp Hai

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 172 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
2
2

❊ ❊ ❊

Petrov cảm thấy đau đầu choáng váng và tâm trạng nặng nề, ủ dột. Nếu về nhà thay quần áo và tắm nước lạnh thì không kịp đến tòa báo, điều mà anh không muốn. Thế là đành phải đến tòa soạn trong bộ complet sang trọng với chiếc áo nylon và chiếc cà vạt thắt chặt như thít lấy cổ.

Hôm qua, anh đã phải diện tất cả những thứ đó vào để đi dự đám cưới cô con gái của một người bạn. Đám cưới tổ chức tại nhà nghỉ, vui nhộn và say sưa. Anh đã uống quá nhiều rượu và thế là bây giờ…

Petrov đưa tay sờ râu trên má, đẩy cửa bước vào căn phòng lớn của tòa soạn. Gần cửa và dọc tường, tất nhiên, chẳng còn chỗ nào trống, bởi thế, mặc dù không muốn, anh cũng phải ngồi sau cái bàn dài bên cạnh các cán bộ biên tập.

Sau khi nêu lên những điểm hôm và điểm mạnh của số báo trước và thống nhất nội dung cho số báo hôm sau, tổng biên tập đột nhiên quay sang nói với Petrov:

- Alesandr Mikhilovich, theo tôi, hôm nay anh là người xứng đáng nhất có thể đại diện cho tờ báo của chúng ta đến dự cuộc họp báo tại Sokolniki. Ở đấy, hiện đang có một cuộc triển lãm quốc tế, điều này chắc anh biết. Giấy mời đây. Thế thôi nhé. Tôi sẽ không nghe bất kỳ sự từ chối nào.

- Tôi nghĩ là bắt tôi từ đây đi thẳng đến Kurin còn hơn là đến chỗ họp báo - Petrov nói, giọng khẩn khoản, nhưng tổng biên tập đã gạt đi và trước khi sang vấn đề khác, ông nói:

- Không sao. Anh cứ đến đó và cố gắng viết khoảng bốn chục dòng là được.

Ra khỏi tòa soạn, việc đầu tiên Petrov quyết định phải làm là đi cạo lại bộ râu. Anh đi xuống tầng một và chẳng mấy chốc, Masa - cô gái đã từng hớt tóc và cạo râu cho anh suốt mười năm nay, đã được nghe anh kể hết về đám cưới hôm qua và câu chuyện không may hôm nay.

Anh đến Sokolniki vừa lúc cuộc họp báo bắt đầu nên không còn thời gian để chạy vào nhà ăn, uống chai bia như anh mơ ước suốt dọc đường.

Ông chủ tịch khu triển lãm, sau khi đọc bài diễn văn khai mạc, đã trình bày một thông báo ngắn cho giới báo chí. Sau đó, đến lượt đại diện của các công ty tham gia triển lãm lên phát biểu cảm tưởng. Cuốn sổ ghi chép của Petrov dày đặc tên người, tên vật và chữ số. Đã đến lúc phải đưa đánh máy những gì thu thập được, nhưng các phóng viên vẫn thi nhau phỏng vấn, thành ra cuộc họp cứ kéo dài mãi, nặng nề và chậm chạp.

Cuối cùng, ông chủ tịch cảm ơn mọi người và tuyên bố cuộc họp chấm dứt. Petrov là một trong những người đầu tiên rời khỏi phòng họp. Anh lao nhanh xuống nhà ăn. Chai bia lạnh và mấy miếng bánh mì phết trứng cá đã làm tinh thần anh sảng khoái. Anh mua thêm chai bia và miếng bánh mì nữa.

- Anh cho phép tôi đứng cùng chứ? - Một người đàn ông khoảng năm mươi tuổi, đeo kính đen rất mốt che gần kín nửa khuôn mặt, cũng cầm trong tay một chai bia, miếng bánh mì phết trứng cá, đến bên bàn hỏi Petrov.

- Vâng, xin ông cứ tự nhiên - Petrov dịch ra nhường chỗ.

Người đàn ông gật đầu cảm ơn và trước lúc ăn, ông ta bỏ kính lau một cách cẩn thận bằng chiếc mùi xoa nhỏ.

“Lạ thật! Hình như mình đã gặp người này ở đâu một lần rồi. Ở đâu nhỉ?” - Petrov rời bàn ăn, cố nhớ xem mình đã gặp người đàn ông ở đâu? - Đặc biệt là đôi mắt, đôi mắt chăm chú màu nước thép trông rất quen và cả cặp lông mày nữa. “Không, chắc ông ta cũng là nhà báo và mình đã gặp trong những lần họp báo như hôm nay?”. Không, không phải những người bạn đồng nghiệp ở Moscow anh quen hết. Với con người này, anh đã gặp một nơi nào đó khác hơn. “Nếu ông ta không đeo kính vào ngay thì chắc thế nào mình cũng nhận ra” - Petrov nghĩ và thầm rủa trí nhớ của mình, cái trí nhớ mà từ trước tới nay chưa phản anh lần hào. Nhưng đôi mắt kia nhất định anh đã từng nhìn thấy và thậm chí còn nhìn thấy rất gần, nó liên quan đến một điều chẳng lấy gì làm tốt đẹp.

Và đột nhiên như bị kim châm, anh giật thót mình… “Liutse!”. Không lẽ?! - Petrov bước chậm lại - Ma quái thế nào ấy. Khuôn mặt thì không giống lắm. Chỉ có đôi mắt và cặp lông mày. Anh dừng lại, châm thuốc hút và nhìn về phía chiếc bàn anh vừa bỏ đi.

Người đàn ông vẫn còn đứng ăn ở đấy. Vừa ăn, ông ta vừa đưa mắt nhìn khắp lượt những khách hàng đang đứng ăn “trong căn nhà nhỏ”. Không. Không phải Liutse. Petrov đã bình tĩnh trở lại, nhìn người đàn ông lạ mặt một lần nữa, và lần này anh nhận thấy phía dưới dái tai ông ta giật giật, má phải hơi nhíu lại. Petrov nhớ là đã nhìn thấy cả cái đó. Thế nhưng, anh vẫn cố xua đuổi cái ý nghĩ ngờ vực ấy. “Không. Mình lầm. Nhưng không lẽ trên đời này lại có thể có hai người giống nhau đến thế? Và cả cái chứng phong giật nữa? Liutse? Mình phải xem lại!”. Nghĩ thế, Petrov lại đứng nấp sau một cây cột lớn. Người đàn ông uống cạn cốc bia, nhìn đồng hồ rồi lững thững đi vào phòng triển lãm. Ông ta lần lượt xem hết vật này đến vật khác, dừng lại hồi lâu để đọc các bảng chú thích, cầm xem các tờ quảng cáo nhiều màu sắc sặc sỡ. Petrov theo ông ta sang phòng bên. Ở đấy, ông ta dừng lại và bỏ kính xuống lau, có lẽ là vì thói quen hơn là vì cần thiết. Từ góc phòng, sau một toán người xem triển lãm, một người đàn ông cao kều mặc chiếc áo da lộn, với chiếc túi lớn mà các phóng viên nhiếp ảnh vẫn thường mang, đột nhiên xuất hiện. Anh ta dừng lại bên người đàn ông lạ mặt mà Petrov đang theo dõi. Cả hai nhìn nhau một lúc, rồi kéo nhau vào góc phòng, thì thầm với nhau những điều gì đó. Sau cùng, gã cao kều móc túi lấy ra một mẩu giấy, có lẽ là một tấm danh thiếp, trao cho người đàn ông đeo kính, cúi đầu chào rồi chuồn thẳng.

Petrov theo riết người đàn ông đeo kính cho đến lúc hắn ra cửa, đến tận bến taxi. Anh cảm thấy rất bực mình khi có chiếc xe mang đèn xanh chạy đến. Cửa chiếc xe taxi đóng lại và con người mà Petrov thấy rất giống kẻ thù của anh ngày xưa mất hút. Chán nản, Petrov vứt điếu thuốc đang hút dở xuống vỉa hè và bước vào cửa tàu điện ngầm.

Xong việc ở tòa soạn, Petrov đã dành số thời gian còn lại trong ngày để đấu tranh với bản thân. Anh cố xua đuổi cái cảm giác khó chịu về cuộc gặp gỡ vừa rồi với người đàn ông đeo kính ở Sokolniki. Đêm hôm đó, anh thao thức mãi, không sao ngủ được. Vừa nằm xuống, anh lại nhỏm dậy châm thuốc hút, và cuối cùng quyết định sáng dậy sẽ đến gặp Phomin để kể lại cuộc gặp gỡ kia. Có thể anh nhầm và Phomin sẽ cười anh, nhưng nhất định phải nói cho ông ta biết mọi chuyện, bằng không, anh sẽ không sao an tâm được.

i dịch —★— HIỆP HAI Tiểu thuyết phản gián ebook©MotSAch —★— TVE-4u©4dhn . tran ngoc anh NHÀ XUẤT BẢN VĂN HỌC​
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Alesandr Taradankin Và Igor Phesenco

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.