Liutmila Nicolaievna nhìn đồng hồ. Đã đến giờ đi làm. Mấy năm gần đây chị phụ trách một đội hợp xướng của câu lạc bộ văn hóa nhà máy. Công việc đã đem lại cho chị nhiều niềm vui và lý thú. Bây giờ là mùa hè, lớp học bữa được bữa không vì mọi người đều đã đi nghỉ, nhưng cứ đến giờ là chị lại đến câu lạc bộ, bởi lẽ chị không thích ngồi ở nhà. Ở câu lạc bộ dù sao cũng còn có người để nói chuyện, tâm sự cho đỡ buồn.
Đã lâu Liutmila không hát nữa vì mất giọng. Dạo ấy, con gái của chị bị ốm gần chết. Nhưng ở chị bắt đầu hình thành một năng khiếu khác là sư phạm, và chị bắt đầu dạy hát từ đó.
Hôm nay chị đặc biệt muốn đến câu lạc bộ cùng mọi người. Buổi sáng, Victor - chồng chị, gọi điện thoại cho chị hay là phải ít ngày nữa mới về nhà được vì còn phải giải quyết một công việc quan trọng. Con gái chị - Irinka, thì đang thực tập ở một vùng xa dưới miền Nam. Cô vẫn thường viết cho chị những lá thư đầy tình cảm, kể bao nhiêu chuyện lý thú, và trong những bức thư đó như còn phảng phất hương vị của nước biển và nho chín. Mấy ngày gần đây, Liutmila thầm mong chồng kết thúc những thí nghiệm của mình để cùng chị đáp máy bay xuống thăm con gái, nhân tiện sẽ nghỉ lại ở đó như đã định. Nếu không có bà cô của Victor ở đây thì có lẽ chị đã phát ốm vì buồn chán.
- Cô ơi, cháu đi ra câu lạc bộ đây - Liutmila ló đầu vào cửa bếp, nói với bà cô lúc đó đang nấu nước quả.
- Nhưng phải về ngay nhé. Cô sẽ chờ cháu về cùng uống nước quả. Ngọt lắm, thử xem có đúng không?
Liutmila đi ra phố. Cái oi bức của một ngày hè không còn nữa nhưng ngoài phố hãy còn hâm hấp. Thậm chí đi cạnh bờ sông Moscow cũng không thấy mát nữa. Lúc đi qua bến tàu thủy, Liutmila nhận thấy một thanh niên theo sau. Chị vừa gặp người đó ở đầu nhà, thế mà giờ đây người đó lại lẽo đẽo theo chị. Chị cố tình đi ngược lại, người thanh niên đi qua mặt chị rồi đi thẳng. “Chắc là một người mới đến ở nhà này” - Chị nghĩ thế rồi đi tiếp.