Về cơ quan, Phomin đã thấy đại úy Mikhailov, thiếu tá Katov và trung úy Phomin đang chờ ông.
- Các anh có mặt cả ở đây, tốt lắm! - Phomin nói - Ngồi chờ tôi một lúc nhé. Tôi phải gọi điện cho thiếu tướng biết kết quả việc tôi vừa đi thăm bệnh nhân Liutmila.
- Các bác sĩ nói gì ấy ạ? Họ hứa là sẽ cho phép tôi nói chuyện trực tiếp với chị ấy trong ngày mai… Không, họ nói là mọi việc sẽ tốt lành… Các anh ấy đang ở chỗ tôi… Tí nữa chúng tôi sẽ bàn phương án hành động. Vâng, cảm ơn thiếu tướng! - Phomin đặt ống nghe xuống.
- Bây giờ chắc các anh đã rõ tình hình sức khỏe của Liutmila. Phần tôi, tôi vẫn cho rằng việc Liutmila đột nhiên bị đau tim là hậu quả của cuộc gặp gỡ giữa chị ấy với Gartenfen. Thiếu tướng không trách chúng ta, nhưng chúng ta phải nhận rằng một phần đó là lỗi tại ta. Nói đúng hơn là lỗi tại tôi. Nhưng cái đó ta sẽ xét sau. Zakha Petrovich, có gì mới không? - Ông hỏi Katov.
- Có. Gartenfen vừa rồi có đến Metropol năn nỉ đòi đổi vé để bay chuyến sáng mai nhưng không đổi được. Như thế, kế hoạch của chúng ta sẽ không có gì thay đổi. Ngày mai…
- Iuri Mikhailovich, bác cháu Gartenfen hiện giờ ở đâu, anh biết chứ?
- Vâng, thưa đại tá. Các đồng chí của tôi đang theo dõi rất sát. Lúc nãy… - Mikhailov nhìn đồng hồ - Nói đúng hơn là cách đây bốn mươi phút, hai bác cháu Gartenfen đến công viên Aleksandrovich.
- Tốt lắm, Zakha Petrovich ạ, anh phải làm sao để ngay từ phút đầu, tách hai bác cháu Gartenfen ra sau khi bị bắt. Họ không được trao đổi gì với nhau, dù chỉ một lời.
- Rõ.
- Bắt xong, phải lập tức dẫn Ema đến chỗ tôi. Iuri Mikhailovich, anh sẽ là người đầu tiên hỏi cung Gartenfen. Tôi chưa đến lúc phải ra mặt. Sergei, ăn trưa chưa? Chưa à? Thế thì bố con mình đi ăn bữa cơm gia đình vậy.
- Về nhà à?
- Không. Bây giờ thì còn lâu bố con mình mới được về nhà.
Phomin cầm ống nghe chờ mãi một lúc mới có tiếng trả lời:
- Tôi nghe đây.
- Đồng chí bệnh Viện trưởng đấy à? Chào đồng chí! Vâng! Tôi là Phomin.
- Chào đồng chí. Đồng chí có thể đến được. Liutmila hiện giờ đã đỡ. Tầng bốn, phòng 31. Người ta sẽ cho đồng chí vào. Nếu có gì cần hỏi về mặt y học, xin cứ bảo tôi.
- Cảm ơn đồng chí! Tôi sẽ đến ngay.
Xem giấy tờ của Phomin xong, một cô y tá trẻ, mặt dễ thương, choàng cho ông chiếc áo choàng trắng còn mới rồi dẫn ông theo thang máy lên tầng bốn. Cả hai đi dọc theo một hành lang rộng. Phomin cố gắng đi thật nhẹ nhàng, mặc dù cái đó không thật cần thiết lắm.
- Đồng chí đứng chờ đây. Tôi sẽ ra ngay - Cô y tá nói rồi mất hút sau cánh cửa. Một phút sau, cô ló đầu ra - Mời đồng chí vào.
Phomin bước vào một căn phòng nhỏ đầy ánh nắng. Liutmila đang ngồi trên chiếc giường rộng mạ kền sáng loáng, trải vải trắng, hai chân buông thõng.
- Evgeni Nicolaievich, tôi làm phiền anh lần nữa. Mời anh ngồi. Anh Victor hôm qua có nói chuyện lại với tôi. Tôi đỡ từ hôm qua. Hôm nay, tôi đang nóng lòng chờ anh đến, Anh biết người đó là ai rồi chứ?
- Liutmila Nicolaievna - Phomin ngắt lời - Trước hết cho tôi xem thử mặt chị bây giờ thế nào đã. Chị chẳng từ thế giới bên kia về đây là gì - Ông nói rồi đặt bó hoa lên đầu giường - Chị thấy trong người thể nào?
- Ôi! Cảm ơn, hoa đẹp quá!
Phomin đẩy ghế ngồi xuống cạnh Liutmila.
- Evgeni Nicolaievich, làm sao anh biết được người ám hại tôi là Liutse?
- Thực ra tôi cũng chưa dám chắc. Tôi chỉ phỏng đoán. Tôi biết rằng thế nào hắn cũng tìm chị. Nhưng tôi đã hành động quá muộn, đó là điều đáng tiếc.
- Anh còn biết cả chuyện ấy xảy ra thế nào cơ à? Hôm kia… - Và Liutmila thuật lại cho Phomin nghe cuộc gặp gỡ giữa chị với Liutse.
- Đoạn cuối. Tôi muốn được biết đoạn cuối. Tất nhiên là nếu chị còn nhớ…
- Cuối cùng hắn bảo tôi tiễn hắn ra cửa. Tôi đi trước định mở thì nghe hắn gọi. Tôi vừa quay người lại thì hắn chĩa vào mặt tôi một vật gì đó hệt chiếc bút máy. Sau đó tôi không còn biết gì nữa.
- Hơn hai mươi năm trước, Liutse định dùng đôi găng tay của hắn để cho tôi xuống thăm Diêm vương…
- Đôi găng tay?
- Đúng. Nhưng thôi. Tôi sẽ lại thăm chị và kể cho chị nghe khi chị ra viện.
- Anh nhớ đưa Seriogia và chị Victoria Grigorievna đi cùng nhé. Tôi chờ đấy.