Hiệp Hai

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 172 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
6
6

❊ ❊ ❊

- Kars - Iugen gọi thầm - Xem kìa! Bên hè phố đối diện có một người đang đi giống hệt Phereman.

Bliutner gật đầu.

- Hắn. Chính hắn. Lần trước hắn lủi thoát, mình nhớ kỹ lắm, nhất là cái dáng đi nặng nề của hắn.

Phereman thong thả rẽ vào một ngõ hẻm, hắn đi qua ngôi nhà các chiến sĩ công an đang theo dõi, về phía ngôi nhà Blombe.

- Kars, cần báo ngay cho Berton - Iugen nói - Thế nào hắn cũng quay ra.

Bliutner lôi chiếc máy đàm thoại nhỏ xíu ra gọi:

“Berton, chú ý, chú ý, tôi là Bliutner. Đã phát hiện ra Phereman. Tăng cường quan sát và chuẩn bị sẵn sàng”.

- Rõ. Chúng tôi đã sẵn sàng. Đừng tắt máy! Thường xuyên báo cáo tình hình cho chúng tôi - Tiếng Berton Redel đáp lại.

Bliutner dự đoán không sai. Chưa đầy hai phút anh đã thấy Phereman đang thong thả bước trong bóng tối mờ nhạt của hoàng hôn. Hắn bước chậm rãi, vẻ mặt trầm ngâm như đang đắm mình trong những suy tư của mình. Hắn bước dọc theo một dãy hàng rào sắt không cao lắm rồi dừng lại cạnh một chiếc cổng. Đứng một lúc, hắn quay lại, đi thẳng.

Mọi việc xảy ra nhanh đến nỗi Bliutner lúc đó theo dõi hắn đâm ra lúng túng, không biết làm gì. Anh nói nhanh vào máy đàm thoại:

- Alô! Berton, Phereman đã vụt quay lại, như nhận thấy điều gì, đang đi về phố Sinlestrause. Chúng tôi sẽ đi đường tắt đón đầu. Các đồng chí phải đến đó ngay. Hai chúng tôi không xoay xở nổi…

Rời vị trí quan sát, Bliutner và Iugen chạy đến nấp sau một dãy hàng rào tới đón đầu Phereman. Không biết có người theo dõi, Phereman thong thả đi đến ngã tư, dừng lại, châm thuốc hút, nhìn quanh và đi tiếp. Hắn lên tàu, hai chiến sĩ nhảy lên theo. Đến phố Vinhemstrasse, Phereman xuống và cuốc bộ về phía lâu đài cổ. Đường vắng tanh, không có một bóng người qua lại. Sợ Phereman phát hiện ra mình, để hắn đi một quãng khá xa, họ mới đi theo. Trời lác đác mưa, Phereman vừa đi vừa khoác áo mưa, dọc theo bức tường cao của một ngôi nhà thờ lớn. Ở đấy, hắn quay ngoặt về phía cửa một tháp chuông nhỏ.

- Chúng tôi ở đây - Bliutner nghe giọng nói quen thuộc của Redel - Đồng chí và Iugen lên trước đi, nấp vào bụi cây đằng kia. Hình như hẳn đã bắt đầu phát hiện ra sự theo dõi của chúng ta. Để hắn khỏi nghi ngờ, các anh cứ đi thẳng qua tháp chuông, rồi lặng lẽ quay lại. Bây giờ chúng tôi sẽ hành động.

Redel và Iugen nhanh nhẹn chạy lên trước rồi lẩn vào bên cổng nhà thờ. Họ hồi hộp chờ đợi. Thời gian cứ trôi qua mà vẫn không thấy Phereman quay ra.

Mưa mỗi lúc một nặng hạt.

Đợi mãi sốt ruột, Redel đưa máy đàm thoại lên gọi.

- Không thể như thế được.

Mười lăm phút nữa trôi qua, vẫn không thấy Phereman đâu.

- Kars này - Redel khẽ gọi - Đợi nữa chỉ vô ích. Phải nhẹ nhàng mà vào thôi.

Redel đẩy cửa nhảy vào rồi lần sang, một bên chờ đồng chí của mình. Anh chuyển khẩu súng ngắn sang tay trái, tay phải rút chiếc đèn pin ra, bước vào một căn phòng tối om. Redel bật đèn soi lại nhưng ngoài hai chiếc ghế đá và bức tượng Đức Chúa Jesus ra, họ không nhìn thấy gì.

- Thế này là thế nào? Hắn ta có thể chui vào đâu cơ chứ? - Kars hỏi Redel.

- Chính mắt tôi trông thấy hắn chui vào đây. Phải lục soát. Hắn không thể chui qua tường được - Bliutner nói.

Bốn chiếc đèn pin thi nhau quét đi quét lại trên mặt sàn và dọc theo các bức tường của tháp chuông, soi từng góc, từng khe hở một. Redel nhảy qua hàng rào vòng cung trước bức tượng và nhìn thấy có vết chân ướt in trên sàn nhà.

- Trời mưa mà lại hay - Anh nói - Tôi xin cam đoan nếu đây không phải là dấu chân của Phereman thì cứ đưa đầu tôi mà chém. Rõ ràng là đâu đây có đường hầm - Nói rồi, anh đến bên bức tượng xem xét, tìm kiếm nhưng vô ích, không có lấy một khe hở. Anh đưa tay sờ soạng bức tượng suốt từ đầu đến chân và… cũng không tìm thấy gì cả. Bực mình và thất vọng, Redel đập mạnh vào tay bức tượng Chúa Jesus, và đột nhiên mảng tường nơi gắn tượng từ từ quay. Anh trao đèn pin cho Bliutner rồi dùng hết sức đưa hai tay vít đầu tượng Chúa Jesus xuống.

- Xem kìa, bức tượng dịch đi chỗ khác! - Bliutner reo lên. Nhưng anh ta đã lầm. Thật ra nó không dịch đi chỗ khác mà quay xung quanh một cái trục thẳng đứng, tạo thành một lối rộng đủ cho một người chui qua.

- Sao, chúng ta sẽ cùng theo hắn xuống thăm âm phủ chứ? - Redel thì thầm hỏi.

- Lên thiên đàng hay xuống âm phủ cũng thế thôi - Bliutner cười nói - Cốt sao tìm ra hắn.

- Thế thì ta đi. Chỉ một mình tôi bật đèn - Redel nói rồi bước vào con đường hầm bí mật tối như mực.

Cái thang gác đứng dẫn các chiến sĩ công an xuống một khoảng trống nhỏ nối liền với một hành lang hẹp. Theo lệnh của Redel, họ dừng lại, nín thở nghe ngóng. Dưới lòng đất thật yên tĩnh. Họ bước tiếp. Đi được khoảng bốn mươi mét, hành lang rộng dần và dẫn đến một chiếc cửa. Sau đó là một cánh cửa khác. Redel ra hiệu cho mọi người dừng lại, đưa tay đẩy chiếc cửa thứ nhất. Cánh cửa mở toang, anh nhảy phắt vào, tay lăm lăm súng lục. Không có ai. Mọi người yên lặng nhìn nhau. Căn phòng khá rộng, được xây bằng những tảng đá lớn. Trong phòng, một chiếc bàn con kê đối diện với cửa ra vào và mấy chiếc ghế, hai chiếc giường gỗ kê hai bên. Trên giường treo một cây thánh giá không lớn lắm, Một chiếc đèn treo lơ lửng trên trần.

- Chỗ ẩn dật của các cha cố và của ma quỷ nữa, - Redel thì thầm - Phereman phải ở đâu đây. Chúng ta sẽ tìm, nhưng phải im lặng.

Bốn người đi dọc theo hành lang. Được mấy mét, họ tắt đèn và đột nhiên thấy một luồng sáng hắt từ khe cửa. Trong phòng, một người nào đó đang huýt sáo miệng bản tình ca “Rosemul”. Rõ ràng là người đó đang cảm thấy thoải mái như ở nhà mình.

- Tất cả chuẩn bị! Bliutner sẽ vào cuối cùng - Redel thì thầm ra lệnh - Mở cửa đi.

Cánh của mở. Redel lao vào chĩa súng vào người đang ngồi sau cái bàn lớn kê giữa phòng.

Người đó là Phereman. Hắn trố mắt ngơ ngác nhưng rồi nhanh như cắt, hắn dùng hết sức hất mạnh chiếc bàn về phía Redel. Chiếc đèn trên bàn tắt ngấm, căn phòng trở nên tối om. Redel chỉ kịp né tránh. Cùng lúc, một chiến sĩ công an nhảy vào dọi đèn. Né sang một bên tránh chiếc bàn, Redel nhìn thấy Phereman lao mình vào một cánh cửa gần đấy, Nhét khẩu súng vào túi, Redel lao theo nhưng lập tức bị một quả đấm như trời giáng hất trở lại. Ngay lúc đó, Iugen và Kars đã lao vào theo và kịp quật Phereman xuống sàn.

- Kars, đưa còng đây!

Bliutner nhẹ nhàng khóa tay hắn lại.

Bây giờ thì có thể bình tĩnh xem xét mọi cái xung quanh, tìm được chiếc đèn bàn lúc nãy, Redel đặt lên chiếc bàn lúc này đã được kê lại, rồi châm lửa. Ánh sáng vàng nhạt tỏa khắp phòng.

- Thế nào? Tất cả đều nguyên vẹn, không ai việc gì chứ? - Redel hỏi.

- Nếu không tính đến việc cái thằng khỏe như voi ấy tí nữa làm gãy quai hàm của tôi - Kars cười, nói - Mà mũi anh cũng đang chảy máu đấy.

- Sàn nhà ẩm ướt, đứng lên không cảm lạnh đấy - Redel nói với Phereman - Iugen, anh dựng hắn dậy, còn chúng tôi lục soát phòng.

Việc lục soát phòng đã không mang lại kết quả gì. Họ sửa soạn lại phòng như cũ rồi Redel bảo Bliutner leo lên gọi xe đến.

- Chúng tao sẽ còn trở lại phòng này, hy vọng rồi đây sẽ còn được làm quen với những đứa như mày - Redel nói với Phereman - Còn bây giờ thì đi theo người kia.

Redel là người ra cuối cùng. Một lát sau, mọi người đã ngồi ở tháp chuông, chờ xe. Tượng Đức Chúa Jesus lại trở về vị trí của mình, thờ ơ nhìn những người khách đêm.

i dịch —★— HIỆP HAI Tiểu thuyết phản gián ebook©MotSAch —★— TVE-4u©4dhn . tran ngoc anh NHÀ XUẤT BẢN VĂN HỌC​
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Alesandr Taradankin Và Igor Phesenco

Truyện bạn đang đọc dở dang

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.