Đường biên giới giờ này đã ở lại phía sau. Liutse còn nghe tiếng súng và tiếng người, nhưng đã yên trí là không có ai đuổi theo nữa, tuy thế, hắn vẫn cắm đầu chạy. Một lúc sau, hắn dừng lại, đưa tay dụi mắt. Một mắt hắn bị thương, chảy máu, không nhìn thấy gì. Hắn lấy khăn lau mặt, ngả lưng xuống nệm cỏ.
Lúc nãy, vì phải cố hết sức chạy để thoát thân, Liutse không hề hay biết những viên đạn bắn vu vơ của các chiến sĩ công an đã làm hắn bị thương. Một viên trúng vai phải, một viên khác xước nhẹ đầu. Giờ đây, khi mọi việc đã qua, hắn nằm thở và cảm thấy toàn thân đau nhức nhối.
“Còn sống - Liutse thầm nghĩ - Điều quan trọng là mình còn sống. Bây giờ phải đi tìm một ngôi nhà nào đó xin nghỉ”. Hắn đứng dây, đưa tay bịt vết thương ở vai rồi khập khiễng bước về phía tây.
- Đứng lại! - Trước mặt hắn, hai người cầm súng, mặc đồng phục cảnh sát Bisonia, đang đứng chặn đường.
- Hãy trói tôi lại và chở về bộ tư lệnh quân quản ở Hannover - Hắn ra lệnh và tin chắc lệnh đó sẽ được thi hành ngay tức khắc. “Cứ để Stak điều trị cho mình, còn sau đó”.