Cuộc Đời Ngắn Ngủi Và Lạ Kỳ Của Oscar Wao

Lượt đọc: 1 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chỗ Trú Ẩn
Chỗ Trú Ẩn

❊ ❊ ❊

Nhưng nói thế đã đủ rồi. Điều quan trọng là ở Baní, trong nhà của La Inca, Belicia Cabral tìm thấy nơi trú ẩn. Ở La Inca, Beli tìm được một người mẹ cô chưa hề có. Bà dạy cô bé đọc, viết, cách ăn, cách mặc và cư xử bình thường. La Inca biến thành một nhà trường dạy cấp tốc; bà thấy mình có nhiệm vụ văn minh hóa Beli có lẽ bị thôi thúc bởi cảm giác tội lỗi phản bội, và thất bại. Còn Beli, với tất cả những điều cô đã phải hứng chịu, là một người học trò thích hợp nhất. Nghe lời chỉ dạy về những cách thức sống cho văn minh như là con vịt nghe lời mẹ gà. Cuối năm đầu tiên ở với La Inca, cách nói chuyện thô lỗ của Beli đã dần dần biến mất; có lẽ cô vẫn còn chửi thề nhiều, dễ nổi giận, cách cư xử vẫn còn có vẻ hung hăng, không tự chủ, và cặp mắt vô tình cảm của một con ó, nhưng dáng đứng và cách ngồi của cô đã rất thẳng và có lối nói chuyện (và tính kiêu ngạo) của một cô con gái đáng được kính trọng. Khi Beli mặc áo dài tay, cái sẹo chỉ nhìn thấy ở trên cổ (đó chỉ là góc ngoài của vết thẹo rất to, nhưng giảm xuống rất nhiều tùy theo kiểu quần áo). Đây là cô gái sẽ đi đến Mỹ năm 1962, người Oscar và Lola không bao giờ được biết, chỉ có La Inca là người duy nhất được nhìn thấy Beli lúc ban đầu, khi cô ngủ mặc quần áo kín mít và hét to giữa đêm khuya, người nhìn thấy Beli trước khi cô thay đổi hình dáng trở nên đẹp hơn, một người biết phong cách trang nghiêm quý phái, và trở nên biết nhờm gớm sự bẩn thỉu và người nghèo.

Quan hệ của hai người, bạn có thể tưởng tượng, là một quan hệ rất lạ. La Inca không bao giờ tìm cách hỏi chuyện về thời Beli ở Azua, chẳng bao giờ nhắc đến chuyện này, hay là chuyện bị bỏng. Bà giả vờ như nó chẳng hề xảy ra (cũng như, bà giả vờ mấy anh nghèo trong phố của bà chẳng hiện diện; khi họ, thật sự là những người cai trị. Ngay cả khi bà xoa đầu vào lưng cô bé, mỗi sáng và mỗi tối, La Inca chỉ nói, Ngồi đây, thưa cô. Sự yên lặng không tò mò dò hỏi này làm Beli thấy dễ chịu. (Giá gì cô bé có thể quên dễ dàng những cơn sóng cảm giác thỉnh thoảng dội vào lưng của mình.) Thay vì hỏi chuyện Beli bị bỏng, hay Outer Azua, La Inca nói với Beli về cái quá khứ bị đánh mất hay lãng quên, về bố của cô, vị bác sĩ nổi tiếng, về mẹ cô, người y tá rất đẹp, và hai người chị của Beli, Jacquelyn và Astrid, và về cái ngôi nhà đẹp tuyệt vời ở Cibao: Casa Hatüey.

Hai người có lẽ chẳng bao giờ có thể thân với nhau như bạn - Beli tính dễ nổi giận, La Inca lại quá nguyên tắc - nhưng La Inca đã cho Beli món quà quý báu nhất mà mãi về sau Beli mới biết quý; một đêm, La Inca đưa ra một tờ báo cũ, chỉ vào một tấm ảnh: Đây, bà nói, là bố của con và mẹ của con. Đây, bà nói, chính là con.

Cái ngày hai người mở phòng mạch riêng của họ, cả hai người còn rất trẻ nhưng có vẻ rất nghiêm trang.

Với Beli những năm tháng đó là thật sự là nơi ẩn náu vỏn vẹn của cô, một thế giới bình an mà không bao giờ Beli dám mơ ước. Beli có quần áo, có thức ăn, và có cả thời gian. La Inca không bao giờ la mắng cô nếu cô không làm gì lầm lỗi, và cũng chẳng cho phép ai la mắng cô. Trước khi La Inca ghi tên Beli vào trường Colegio El Redentor học chung với đám con nhà giàu, Beli đi học trường công lập bụi bặm, đầy ruồi bọ với đám trẻ con nhỏ hơn cô hai tuổi, không làm bạn với ai cả (cô không thể nào tưởng tượng được là mình có thể làm khác đi), và lần đầu tiên trong đời Beli bắt đầu nhớ lại những giấc mơ của mình. Đó là một sự xa xỉ mà Beli không bao giờ dám hưởng thụ. Khi bắt đầu, những giấc mơ này mạnh như những cơn bão dữ. Chúng rất khác nhau. Beli mơ thấy mình đang bay, rồi lạc lối, rồi bị phỏng, gương mặt của người “bố” nuôi trở nên là một khoảng trống lúc ông ta cầm cái chảo. Trong những cơn mơ này, cô không bao giờ thấy sợ hãi. Beli chỉ lắc đầu. Cô nói, chúng mày biến mất đi. Thế thôi.

Có một giấc mơ đã ám ảnh cô. Beli thấy mình đi một mình trong một căn nhà thật rộng và trống trải, nóc của nó thấm nước mưa lỗ chỗ như hình xăm. Nhà của ai thế? Beli hoàn toàn không biết nhưng cô có thể nghe giọng nói trẻ con trong nhà.

Khi năm học đầu tiên chấm dứt, vị giáo viên mời Beli lên bảng và đề ngày, một ưu tiên đặc biệt chỉ dành học sinh giỏi nhất trong lớp. Beli cao to như người khổng lồ ở trước bảng và trong đầu của đám trẻ con, chúng gọi Beli bằng cái tên chúng vẫn thường gọi: thay đổi giữa Nữ hoàng da đen và Nữ hoàng xấu xí. Khi Beli ngồi xuống giáo viên liếc nhìn nét chữ ngoằn nghèo của cô và nói, Giỏi lắm, “cô” Cabral! Beli sẽ không bao giờ quên cái ngày ấy, ngay cả khi cô trở nên một Nữ hoàng Lưu vong.

Giỏi lắm, cô Cabral!

Beli sẽ chẳng bao giờ quên. Cô chỉ mới chín tuổi, mười một tháng. Đó là thời kỳ của Trujillo.

thạo tiếng Tây Ban Nha, Anh, Pháp, Latinh và Hy Lạp; chuyên sưu tầm sách quí, công khai ủng hộ những ý tưởng trừu tượng kỳ quặc đóng góp cho Đặc San của Y Khoa Nhiệt Đới, và là một người nhà nghiên cứu chủng tộc tài tử có khuynh hướng như F
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.