Cận Kề Tổ Ấm

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 73 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 24
Chương 24

❊ ❊ ❊

Sau vài phút dài đằng đẵng, cánh cửa bên trái ghế thẩm phán mở ra, và Tracy nhìn thấy Cho, Clark và Grassilli quay trở lại. Cho không còn dáng vẻ thoải mái và tự tin như sáng hôm đó nữa, bây giờ trông anh ta có vẻ lo lắng - thực ra còn hơn cả lo lắng. Trông anh ta có vẻ tức giận. Clark trông như một con hươu bị ánh đèn pha chiếu rọi, đôi mắt gắn chặt vào chiếc xe hơi đang trờ tới. Grassilli, thư ký tòa án, cũng có vẻ bứt rứt không yên. Khi đi tới bàn của mình trong phòng xử án, Grassilli lại rà tìm trên bàn và khu vực xung quanh một lần nữa. Cho lục lọi cái hộp đựng bằng chứng và tìm kiếm gì đó trên bàn luật sư.

“Luật sư, anh đã sẵn sàng tiếp tục phiên tòa chưa?” Rivas hỏi.

“Thưa quý tòa, có vẻ như chúng tôi đã gặp phải một chút trở ngại. Chúng tôi đang gặp khó khăn trong việc tìm kiếm một bằng chứng.”

“Bằng chứng gì?” Rivas hỏi.

Cho nói: “Cuốn băng video từ cửa hàng tiện lợi.”

“Ý anh là gì? Nó bị mất sao?” Rivas hỏi. Đôi mắt bà ta hết nhìn Cho lại nhìn Grassilli, người cất giữ những bằng chứng được đưa ra ở một phiên tòa theo Điều 32.

Tracy nhìn về phía những người tham dự phiên tòa. Shaniqua Miller cụp mắt xuống, rồi cúi cả đầu xuống. Bà mẹ đang ngồi cạnh cô ta nhắm mắt lại, thở dài thườn thượt. Đây là cơn ác mộng tồi tệ nhất của họ.

“Ý tôi là chúng tôi đã có bằng chứng đó, nhưng…” Dáng vẻ và giọng nói của Cho giống như một người đang bị hụt hơi. “Nó có vẻ đã bị mất.”

“Lần cuối anh nhìn thấy nó là khi nào?”

“Chúng tôi đã lấy các tài liệu từ phòng cất giữ của NCIS vào chiều hôm qua để chuẩn bị cho phiên tiền thẩm này.”

“Sau đó thì sao?”

“Chúng tôi đã trả lại tất cả về chỗ cũ.”

“Và đó là lần cuối cùng anh nhìn thấy cuốn băng?”

Cho có vẻ suy nghĩ một lát. “Không.” Anh ta chậm rãi nói, như thể đang nhớ lại một điều gì đó. “Không phải.” Anh ta quay sang nhìn Battles. “Lần cuối tôi nhìn thấy cuốn băng là tối hôm qua, trước khi về nhà. Nó nằm trên bàn làm việc của luật sư bào chữa.”

Những người tham dự phiên tòa lúc đầu còn tỏ ra sửng sốt, hoặc hoang mang, nhưng rồi họ bắt đầu hiểu được các hậu quả có thể có của những gì đang diễn ra, và cất tiếng phản đối. Đối với một nhóm người vốn tin rằng Hải quân sẽ bảo vệ cho người của mình, việc cuốn băng bị mất không phải là một tai nạn; đó là một hành động cố ý nhằm bóp méo công lý, và Cho đã đặt Battles vào tâm điểm sự phẫn nộ của họ. Vài người đứng dậy, la hét và chỉ vào cô. Các sĩ quan quân cảnh bước tới chắn giữa họ và hàng rào ngăn cách. Hai viên quản ngục nhanh nhẹn bước tới để đưa Trejo ra khỏi phòng xử án.

“Tôi sẽ nói chuyện với các luật sư ở bên trong.” Rivas nói trong bầu không khí bất mãn đang càng lúc càng nặng nề.

Del rà soát nốt những email còn lại của Allie, nhưng chẳng còn mấy hứng thú. Anh biết rằng một khi Allie lấy lại được điện thoại, giống như hầu hết các cô cậu tuổi teen khác, cô sẽ chủ yếu liên lạc bằng cách nhắn tin hoặc sử dụng tài khoản Instagram. Sonny lon ton chạy vào phòng, nhảy lên xô pha và ngước nhìn Del như muốn hỏi: “Ông chủ đang làm gì thế?”

Del dịch tờ báo ra và Sonny nằm cuộn tròn lại như một quả bóng bên cạnh Del, đây vốn là chốn nghỉ ngơi thường lệ của nó. “Chỉ có ăn và ngủ.” Del nói. “Một cuộc sống không tệ chút nào.”

Anh mở tài khoản Instagram của Allie. Khi anh xem nó, anh có cảm giác mình đang cố giải mã một thứ tiếng nước ngoài đan cài với các bức ảnh, chủ yếu là ảnh tự chụp của Allie, và những biểu tượng như hình mặt cười. Anh có thể thấy cô bé dễ thương mà anh từng biết đã biến đổi thành một con nghiện. Trong vài bức ảnh, cô bé gầy đến nỗi anh gần như không thể nhận ra cháu gái mình, mũi và cằm cô bé nhọn hoắt, hai gò má hóp vào, đôi mắt trũng sâu. Vài tin nhắn chẳng có ý nghĩa gì cả, hoặc chỉ đơn giản là những từ viết tắt mà Del không thể dịch nổi. GLHF. LANAL. FWB.

Anh lướt nhanh qua chúng, tìm kiếm những tin nhắn sau ngày Allie và J-Man trao đổi với nhau bằng email. Vào buổi sáng hôm sau, J-Man lập tức liên lạc với Allie. “Thằng khốn tàn nhẫn.” Del nói.

J-Man: KKUT.

Del không biết từ đó có nghĩa là gì, nhưng nó đi kèm một bức ảnh tự chụp của J-Man. Cậu ta có mái tóc nâu nhờn bết dài đến vai, đôi mắt xanh lam và một chòm râu dê lưa thưa. Cậu ta không giống như những gì Del đã hình dung. Anh cứ ngỡ cậu ta là một gã ngông nghênh gian xảo, một kẻ mà anh có thể trút giận. Nào ngờ trông J-Man vẫn chỉ là một đứa trẻ. Del nhớ đến lời chuyên gia tư vấn của Allie: Có rất nhiều kẻ nghiện là “những đứa trẻ ngoan, xuất thân từ những gia đình tử tế”.

Allie: E đây.

Allie gửi kèm một bức ảnh của mình. Cô bé đang mỉm cười, dù nụ cười hông có vẻ gượng gạo, thậm chí có chút sợ sệt.

J-Man: E đây rồi . Oa. Lâu quá rồi nhỉ!

Allie: E biết mà!

J-Man: Vậy hôm nay chúng ta gặp nhau nhé?

Allie: E phải làm việc.

J-Man: Ở đâu? A sẽ ghé qua.

Allie: Ko được đâu. E ko được tiếp bạn bè. Sếp e phát xít lắm.

J-Man: Mấy giờ e tan làm?

Allie: 7.

J-Man: A chở e về nhé?

“Thằng nhóc này dai như đỉa vậy.” Del nói, khiến Sonny ngẩng lên nhìn anh.

Allie: Nhà e có người ở nhà

Lần này, J-Man gửi bức ảnh cậu ta đang nhướng mày, một cách giao tiếp ngầm - có lẽ cậu ta đang mong được phê thuốc hoặc quan hệ tình dục. Quên chuyện lột móng tay đi. Del muốn bẻ gãy từng đốt ngón tay của thằng nhóc này.

Allie: Ko hay ho đâu.

Khi J-Man không trả lời. Allie hỏi: A vẫn ổn chứ?

J-Man: Khó mà nói là ổn được. A đã yêu e thật lòng… Bây giờ vẫn vậy.

“Mày đang đùa tao đây à?” Del nói. Căn cứ vào nội dung các tin nhắn, Del thấy rằng mất một lúc lâu Allie không trả lời. Del thầm cầu nguyện cô bé không trả lời J-Man, rằng toàn bộ chuyện này chỉ là một sự nhầm lẫn lớn. Anh nhìn lên cây thánh giá trên bức tường đằng xa - nó từng được treo trong phòng ngủ của anh ở ngôi nhà của mẹ anh tại Wisconsin - rồi làm dấu thánh giá, không phải vì anh, mà vì cháu gái anh.

J-Man: E còn ở đó chứ?

Allie: E phải đi đây.

Tối hôm đó, sau khi Allie đi làm về, J-Man lại tiếp tục gửi tin nhắn. Del có thể cảm thấy cơn giận dữ của anh bắt đầu sục sôi. Anh phải ngừng đọc vài lần và đặt cái máy tính sang một bên. Anh đi tới ô cửa sổ, ngắm nhìn những chiếc xe trên đường cao tốc. Anh biết cuộc trò chuyện của Allie với J-Man sẽ dẫn tới điều gì, và anh tự hỏi liệu kết quả có khác đi không - nếu J-Man ngừng nhắn tin cho Allie, nếu Allie không trả lời, nếu Del đập vỡ điện thoại của cô bé hoặc nếu anh tìm ra J-Man và tẩn cho thằng nhóc một trận.

Anh trở lại chỗ máy tính.

J-Man: E về nhà chưa?

Allie: Rồi. A đang làm gì thế?

J-Man: Đang vui chơi thôi. E có biết WTPA ko?

Del đoán từ này có nghĩa là Bữa tiệc ở đâu. J-Man gửi một bức ảnh. Cậu ta rõ ràng đang phê thuốc.

Allie: A đang phê à?

J-Man: SMH. Có lẽ LOL

Allie: Tưởng a bỏ rồi?

J-Man: Loại mới thực sự tuyệt lắm.

Del nắm ngay được điểm quan tâm mới. J-Man gửi kèm một bức ảnh khác. Trông cậu ta như một thằng hề, miệng cười ngớ ngẩn, đôi mắt lờ đờ. Một cô gái trẻ thò đầu vào khung hình bên cạnh cậu ta. Cô bé đó trạc tuổi Allie, cũng đang phê thuốc.

Allie: A đang ở cùng TC à?

J-Man: E nên đến đây.

Allie: 2 người đang cặp với nhau à?

J-Man: Ha ha

Allie: Tưởng a nói ko phải?

J-Man: Ko có vấn đề gì đâu. Bọn a chỉ đang vui chơi thôi. Đến đây đi!

Một lần nữa, đến vài phút sau Allie mới trả lời.

Allie: Ko đến được.

J-Man: IU2U.

Del cảm thấy lòng dạ quặn thắt. Anh đoán câu đó có nghĩa là Tùy em thôi. Anh phải ép mình đọc tiếp cuộc trò chuyện giữa hai đứa, nó có vẻ gần như liên tu bất tận suốt ba ngày ba đêm tiếp theo. J-Man dai như đỉa. Cậu ta nói với Allie rằng cậu ta yêu cô bé và quảng cáo chất lượng của loại heroin mới, khiến sức phản kháng của cô bé yếu dần. Allie vẫn tiếp tục từ chối, nhưng có lẽ chỉ vì cô bé không có xe. Cuối cùng, cô bé không chống đỡ được nữa, và những động cơ của J-Man trở nên rõ ràng.

Del đọc đến đoạn trò chuyện mà anh lo sợ nhất, vào cái đêm trước khi Maggie phát hiện Allie đã chết.

J-Man: A đón e ở chỗ làm nhé?

Allie: OK.

J-Man: Mong gặp e lắm!!!

Allie: Chúng ta có thể đến nhà e.

J-Man: Người nhà e thì sao?

Allie: Về muộn.

J-Man: Tuyệt. Có lẽ chúng ta có thể tiêu hết số tiền e đang kiếm được vào đúng nơi đúng chỗ.

Mục đích của cậu ta là vậy đấy.

Đó không phải là tình yêu. Đó cũng không phải là tình bạn. Đó là thứ mà chuyên gia tư vấn đã nói với Del và Maggie. J-Man chẳng khác gì tất cả những kẻ nghiện ngập cặn bã ở ngoài kia. Cậu ta chỉ quan tâm đến tiền. Cậu ta chỉ quan tâm đến việc mua được liều ma túy tiếp theo và chẳng màng đến chuyện cậu ta lấy tiền ở đâu hoặc lấy bằng cách nào, cậu ta chỉ cần biết mình lấy được số tiền đó mà thôi.

Tin nhắn cuối cùng của Allie giống như một lưỡi dao đâm vào trái tim Del. Đứng trước thói nghiện ngập mới dứt bỏ chưa bao lâu cùng sức quyến rũ của loại heroin mới và sự mồi chài dai như đỉa đói của J-Man, cô bé đã chẳng thể kháng cự được.

Allie: Có lẽ thế.

Del nhắm mắt, những giọt nước mắt ướt đẫm trên má anh. Anh trút ra hơi thở nãy giờ vẫn kìm nén và điều đó làm ngực anh rung lên. Điện thoại của anh reo. Lúc đầu anh không thể tìm thấy nó. Anh phải thò tay xuống dưới bụng của Sonny để lấy nó.

“Ơi.” Anh nói, nghĩ rằng người gọi là Faz.

“Ơi á? Đó là cách trả lời điện thoại của anh đấy à?” Giọng nói thật nhẹ nhàng.

Del bỏ điện thoại xuống để kiểm tra tên người gọi, trên màn hình hiển thị chữ “Vô danh”. Anh hắng giọng. “Celia à?”

“Rõ ràng không phải là người mà anh đang mong đợi?”

“Tôi cứ tưởng là cộng sự của tôi.” Del xem đồng hồ đeo tay. Còn vài tiếng nữa anh mới phải quay lại văn phòng. “Chúng tôi đã lấy được các email cùng tin nhắn từ điện thoại và máy tính của Allie, và tôi quyết định xem chúng ở nhà.”

Celia im lặng trong một thoáng. Rồi cô lên tiếng. “Anh ổn chứ?”

“Vâng.” Anh nói. “Tôi hoàn toàn ổn.”

“Tôi chỉ gọi cho anh để đáp lại cuộc gọi của anh tối qua thôi.” Cô nói. “Tôi gọi lại sau được không?”

“Không, không sao đâu.” Del nói. “Tôi đang tự hỏi liệu… cô có muốn đi ăn gì đó với tôi lần nữa không.”

“Tôi đang phải tranh tụng, và… có vẻ như anh sẽ chẳng có buổi tối nào rảnh rỗi cho đến khi các ca trực đêm tháng này của anh kết thúc.”

Del chỉ để ý đến những gì cô không nói ra. Cô không nói cô muốn đi ăn tối. “Hẳn rồi.” Anh nói. “Ừ. Tôi cho rằng giờ giấc của tôi hơi bất tiện.”

“Sáng mai tôi phải tranh biện lần cuối.” Cô nói.

“Chúc cô may mắn nhé!” Anh nói. “Cô sẽ làm tốt thôi. Các bồi thẩm viên yêu quý cô mà.”

“Anh chắc là anh ổn chứ, Del?”

Del không chắc. “Vâng. Vâng, không vấn đề gì. Tôi sẽ gọi điện cho cô, có lẽ là khi lịch trình của hai chúng ta dễ thở hơn.”

Khi Battles theo Cho và Clark rời khỏi phòng xử án, cô nghe thấy đám đông đằng sau tiếp tục phản đối. Đến cuối hành lang, họ bước vào một văn phòng chật chội mà Rivas đã trưng dụng cho phiên tiền thẩm. Trong phòng có một cái bàn kim loại mộc mạc và một giá sách kim loại chỉ chứa một vài cuốn sách. Rivas tới ngồi đằng sau bàn. Battles đứng xa xa ở phía bên trái, bên cạnh giá sách. Clark và Cho đứng ở phía bên phải Rivas. Tốc ký viên của tòa án là Bob Grassilli đứng gần cửa ra vào nhất.

“Chúng ta hãy cùng nhau xem xét kĩ chuyện này một lần nữa.” Rivas nói với Cho, cố gắng xoa dịu tình hình đang căng thẳng. “Anh lấy cuốn băng video từ phòng cất giữ vào lúc nào?”

“Chiều hôm qua.” Cho vẫn còn giận sôi lên, trông anh ta cứ như đang bị một đàn kiến bò trên da vậy. “Lúc ấy chúng tôi đang chuẩn bị cho phiên tiền thẩm này.”

“Và anh chắc chắn là anh đã trả nó lại?”

“Vâng. Chúng tôi đã trả cả hộp đựng bằng chứng, không chỉ riêng cuốn băng video. Sổ ký nhận sẽ xác thực điều này.”

Cho nhìn Grassilli để đợi anh ta xác nhận. Anh ta đang cầm một tờ giấy trên tay và xem xét nó một lượt. “Đúng vậy, thưa quý tòa. Họ đã trả cái hộp vào lúc năm giờ ba mươi hai phút chiều.”

“Lúc đó, trong hộp có cuốn băng không?”

“Tôi nghĩ là có.” Cho nói.

“Vậy là anh không biết chắc chắn.”

“Lúc chúng tôi kiểm tra các bằng chứng thì nó có nằm trong cái hộp, vì vậy tôi dám nói cuốn băng có ở trong hộp khi chúng tôi trả nó lại.”

Rivas quay sang Battles. “Tối qua cô đã lấy cuốn băng à?”

“Tôi đã lấy chính cái hộp bằng chứng đó.” Cô nói, cố gắng không tỏ ra hay nghe có vẻ tội lỗi. “Tôi đã đăng ký mượn nó và đề nghị mang nó tới văn phòng của mình ngay trước khi Bob ra về, nhưng tôi không nhớ rõ có nhìn thấy cuốn băng hay không.”

“Như thế nghĩa là sao?” Rivas hỏi.

“Nghĩa là, tối qua tôi đã không nhìn xem trong hộp đựng bằng chứng có cuốn băng hay không. Tôi chẳng có lý do gì để xem lại nó cả, hơn nữa, tôi không có ti vi để mở nó lên.”

Rivas lại quay sang Cho. “Tôi tưởng anh nói lần cuối cùng anh nhìn thấy cuốn băng là vào tối qua?”

“Cái hộp.” Cho nói, ánh mắt gay gắt. “Tôi không nhìn thấy cuốn băng, nhưng tôi nhìn thấy cái hộp trên bàn làm việc của cô ấy vào tối qua. Cuốn băng còn có thể ở đâu…”

Rivas chặn lời anh ta, rồi lại nhìn Battles. “Cô có đem trả cái hộp lại không?”

Battles gật đầu. “Tôi đã mang trả nó lại và để nó trên ghế của Bob. Lúc đó anh ấy đã về nhà rồi.”

“Vì thế cô đã không ký nhận?”

Grassilli lắc đầu xác nhận.

“Nhưng tôi đã trả nó lại.” Battles nói với Grassilli. “Sáng nay anh vẫn có cái hộp, đúng không?”

“Tôi vẫn có cái hộp.” Grassilli nói.

“Nhưng không có cuốn băng.” Cho nói.

“Tôi đã trả cái hộp lại.” Battles nói. “Chúng tôi không biết gì về cuốn băng, chúng tôi không biết liệu nó có ở trong hộp hay không.”

“Và cuốn băng không ở trong văn phòng của anh?” Rivas hỏi Grassilli.

“Tôi không thể tìm thấy nó ở đâu trong phòng tôi.”

“Và sáng nay nó không nằm trong cái hộp?”

“Không.” Cả Clark và Cho đều nói.

“Và nó không bị để nhầm ở một văn phòng nào đó chứ?” Rivas hỏi.

“Điều đó thì tôi không biết.” Cho đáp.

“Tôi đã không lôi nó ra.” Battles nói.

“Kiểm tra lại đi.” Rivas nói.

Họ đều đồng ý là sẽ làm vậy.

“Có bản sao nào không?” Rivas hỏi Grassilli.

Grassilli thở dài. “Đó là một cuốn băng VCR, thưa Thẩm phán. Ở đây chúng tôi không có thiết bị để sao chép nó, hơn nữa, nó còn đang được dùng để chuẩn bị sử dụng trong phiên tiền thẩm đang được tiến hành này. Chúng tôi định sẽ gửi nó đi sao chép sau phiên tiền thẩm.”

“Không có bản sao nào ư?” Rivas nhìn Cho, giọng bà ta vừa cao hơn vừa to hơn.

“Không có.” Cho đáp. Anh ta vội vã xác nhận những gì Grassilli đã nói. “Thiết bị được sử dụng ở cửa hàng video đã lỗi thời rồi. Ở đây chúng tôi không thể sao nó ra, mà nó lại đang được sử dụng… Tôi định sẽ gửi nó đi sao chép sau phiên tiền thẩm này.”

“Sở Cảnh sát Seattle thì sao? Họ có giữ một bản sao không?” Rivas hỏi.

“Tôi nghĩ là không.” Cho nói. “Chúng tôi đã giành lấy thẩm quyền xét xử gần như ngay lập tức.”

“Hừm, tôi nghĩ anh nên tìm hiểu lại cho chắc chắn.”

“Vâng.” Cho nói, nghe giọng không có vẻ gì là lạc quan.

Rivas nhìn Grassilli rồi chụm hai bàn tay lại thành hình tháp và chống các ngón tay lên môi, có lẽ bà ta đang suy nghĩ, nhưng không nói ra, những điều mà tất cả mọi người trong phòng cũng đang suy nghĩ. Đây là một rắc rối lớn mà phía công tố phải tìm mọi cách để khắc phục, đặc biệt là ở tòa án binh sau phiên tiền thẩm này, nơi có đòi hỏi cao hơn về các bằng chứng phạm tội.

“Thưa quý tòa.” Cho nói. “Tôi có thể chứng minh sự tồn tại của cuốn băng thông qua Archibald Issa, chủ cửa hàng tiện lợi, cả anh ta và điều tra viên Crosswhite đều có thể làm chứng rằng họ đã nhìn thấy Laszlo Trejo trên cuốn băng.”

Rivas lắc đầu và bỏ tay xuống. “Nếu không có cuốn băng, anh Trejo và luật sư của anh ta sẽ không thể tranh cãi một cách hiệu quả đối với bất cứ lời khai nào khác của điều tra viên Crosswhite liên quan đến cuốn băng ấy. Tôi sẽ không cho phép điều đó. Và tôi có thể đảm bảo với anh rằng, ở một tòa án binh, một thẩm phán sẽ nhận định rằng việc thiếu cuốn băng đã ngăn trở quyền Tu chính án số Sáu của anh Trejo là được đối chất với không chỉ điều tra viên Crosswhite, mà còn cả ông Issa, và bất cứ ai khác mà anh có thể đưa lên bục nhân chứng.”

“Chúng tôi có thể yêu cầu ông Issa xác nhận rằng ông ta nhớ việc anh Trejo từng có mặt trong cửa hàng của ông ta.” Clark nói.

“Ông ta có nhớ được cụ thể không? Ông ta có không bị phụ thuộc vào cuốn băng không? Hay ông ta nhớ được chỉ vì ông ta đã nhận được một cuộc điện thoại và sau đó mở cuốn băng lên xem? Lúc đó là… bao lâu rồi nhỉ, gần ba tuần trước phải không? Ông ta có nhớ được bất cứ khách hàng nào khác không?” Bà ta lắc đầu, giọng nói trở nên dứt khoát hơn. “Ngay cả khi ông ta nhớ được bị cáo đã mua đồ trong cửa hàng của ông ta, bằng chứng tốt nhất đã bị mất. Vậy là vấn đề ban nãy của anh vẫn chưa được giải quyết. Và dựa theo sự hiểu biết của tôi, cuốn băng sẽ là mối dây kết nối tất cả các bằng chứng khác - giống như tầm quan trọng của tờ hóa đơn mua hàng tìm thấy trong xe - anh có thể qua được phiên tiền thẩm này, nhưng anh sẽ không qua được bất cứ phiên tòa án binh nào tiếp theo đấy, nơi các quy tắc về bằng chứng và trách nhiệm dẫn chứng được tuân thủ cực kỳ nghiêm ngặt.”

Cho chỉ tay vào Battles. “Không có gì phải bàn cãi về việc bên công tố đã trả lại bằng chứng đó vào phòng cất trữ vào chiều hôm qua và không có gì phải bàn cãi về việc cô ấy đã yêu cầu mượn nó và lấy nó về phòng mình sau đó. Cô ấy nói cô ấy chính là người giữ nó cuối cùng. Đó là điều không có gì phải bàn cãi.”

Battles lắc đầu. “Tôi nói tôi không nhớ có nhìn thấy cuốn băng hay không, và tôi căm ghét những lời bóng gió. Tôi đã đem trả cái hộp lại văn phòng của Bob.”

“Sổ ký nhận không xác nhận điều đó.” Cho nói.

Rivas nhìn Grassilli, Grassilli miễn cưỡng lắc đầu. Battles có thể thấy rằng cô đã đẩy anh ta vào một tình huống bất lợi và hối hận vì đã làm thế.

Cho đối mặt với Battles, Grassilli ở giữa họ như một người bảo trợ đứng giữa hai võ sĩ trong cuộc họp báo về một trận đấu sắp diễn ra.

“Tôi đã để cái hộp trên ghế của Bob.” Battles nói. “Có lẽ cuốn băng đã không được cất lại vào trong hộp.”

Cho nói qua hàm răng nghiến chặt. “Đây là điều nhơ nhớp nhất…”

“Đủ rồi.” Rivas nói. Cho ngoảnh đi, đầu anh ta nghênh nghênh vẻ thách thức. Có cảm giác như ai đó đã đột nhiên hít hết không khí trong phòng và chẳng ai có thể thở nổi. “Thật không may, Đại úy, bên công tố có bổn phận tuyệt đối là phải bảo quản bằng chứng.”

“Và chúng tôi đã làm đúng bổn phận!” Cho gắt gỏng. “Cuốn sổ ký nhận chứng minh rằng chúng tôi đã làm vậy. Vì luật sư bào chữa là người cuối cùng giữ bằng chứng, tôi cho rằng bằng một cách nào đó bằng chứng đã bị mất hoặc hủy hoại khi đang ở chỗ cô ta, và tất cả các suy đoán tiêu cực nên được dồn về bên bị.”

Rivas lắc đầu. “Chuyện đó là dành cho một phiên tiền thẩm khác.” Bà ta nói. “Dù sao đi nữa, vấn đề của anh vẫn chưa được giải quyết; sẽ chẳng có phiên tòa nào quyết định đưa một bị cáo ra tòa án binh dựa trên những hành động được cho là sai trái của luật sư của anh ta. Vì anh Trejo đang bị giam ở JBLM, anh ta rõ ràng không có liên quan gì. Như tôi đã nói, anh có thể qua được phiên tiền thẩm theo Điều 32 này, nhưng tòa án binh lại là một chuyện hoàn toàn khác.”

Rivas ngừng lại, có lẽ đang nghĩ đến những hậu quả liên quan đến chính trị có thể xảy ra nếu bên công tố không tìm thấy cuốn băng. Bà ta lắc đầu như để xua ý nghĩ đó đi. “Tôi sẽ cho bên công tố hai mươi tư giờ để mang cuốn băng đến, hoặc có một lời giải thích về sự biến mất của nó. Tôi sẽ kéo dài phiên tiền thẩm theo Điều 32 cho đến lúc đó. Nếu các anh không thể tìm thấy cuốn băng, tôi sẽ quyết định dựa trên các bằng chứng mà tôi có trước mặt mình. Nếu các anh muốn khiếu nại rằng cần phải điều tra về hành vi sai trái của luật sư bào chữa, các anh có thể làm vậy. Trong thời gian đó, nếu là tôi thì tôi sẽ gọi điện cho Sở Cảnh sát Seattle. Và kiểm tra hết tất cả văn phòng của các anh chị.”

Cho gật đầu. Anh ta và Clark theo Grassilli ra khỏi phòng. Battles đợi họ đi rồi mới bắt đầu rời đi. “Đại úy Battles.” Rivas gọi.

Battles dừng bước và quay người lại, cô biết thừa Rivas định nói gì. Cô là người cuối cùng giữ hộp đựng bằng chứng, và những hậu quả có thể có của việc cuốn băng bị mất cũng sẽ rơi xuống đầu cô.

“Nếu là tôi thì tôi sẽ nghiêm túc tính chuyện tìm một luật sư mới cho anh Trejo.” Rivas nói. “Và có lẽ cho chính bản thân cô nữa.”

Battles vội vã đi vào văn phòng của mình và đóng cửa lại. Nhưng nó không đóng được lâu.

Brian Cho lao xộc vào trong phòng mà không gõ cửa. “Việc đánh bại tôi quan trọng đến mức cô sẵn sàng mạo hiểm đánh đổi sự nghiệp của mình ư?”

Battles đối mặt với anh ta. “Đừng có tự huyễn hoặc bản thân! Chuyện này không liên quan gì đến anh.”

Cho bước thêm một bước về phía trước, hai người giờ chỉ còn cách nhau có vài phân. “Đúng là chuyện này đếch liên quan gì đến tôi. Nó liên quan đến cô. Vô cùng liên quan đến cô. Chúng tôi sẽ khiếu nại, và sau đó, tôi sẽ thả một quả bom điện tử ở DC. Trejo sẽ không phải là người duy nhất bị đưa ra tòa án binh đâu.”

Thả một quả bom điện tử nghĩa là gửi đơn khiếu nại về vấn đề đạo đức tới văn phòng JAG ở Lầu Năm Góc tại Washington, DC. Một lời đe dọa như vậy không hề tầm thường và cũng không thể bị xem nhẹ. Các sĩ quan JAG phụ trách việc điều tra được gọi là máu lạnh bởi vì mặc dù thông minh nhưng họ thường khá cứng nhắc và không có khiếu hài hước.

“Cứ việc!” Cô cứng người lại. Nếu Cho muốn đe dọa cô thì anh ta đã chọn nhầm người rồi. “Tôi không lấy cuốn băng chết tiệt đó.” Cô nói. “Và khi anh tìm thấy nó trên bàn làm việc của anh, hoặc trên giường của Clark, thì đừng có xin lỗi tôi mà hãy nhét lời xin lỗi đấy vào cái mông của mình ấy.”

Trông Cho như sắp nhảy xổ vào cô. Battles hy vọng anh ta sẽ làm thế. Cô sẽ đấm gãy mũi anh ta và tống cổ anh ta ra khỏi phòng bằng một ngón đòn sẽ khiến anh ta phải đi lòng khòng suốt cả tuần lễ trước cả khi anh ta kịp động tay vào người cô.

“Luật sư.” Rebecca Stanley bước vào văn phòng. Cho vội vã lùi lại. “Có vấn đề gì ư?”

“Không, thưa bà.” Cho nói.

“Vậy thì tôi nghĩ anh nên dành thời gian để tìm cuốn băng video đó, không phải sao?”

Cho gật đầu. Trông anh ta như một cái ấm đun nước sắp sửa phụt khói khi anh ta bước từ văn phòng ra hành lang.

“Đại úy?” Stanley nói.

Cho quay lại, hàm nghiến chặt.

“Làm ơn đóng cửa.” Stanley nói.

Cho vươn tay đóng sập cánh cửa của Battles sau khi lừ mắt nhìn cô lần cuối.

Một lát sau, Stanley quay người lại và nói chuyện với Battles. Giọng cô ta thật điềm tĩnh. “Cô có muốn nói với tôi chuyện gì đã xảy ra không?”

Battles lắc đầu. “Tôi không biết chuyện gì đã xảy ra.”

“Cô là người cuối cùng giữ hộp đựng bằng chứng ư?”

“Tối qua tôi đã đăng ký mượn cái hộp về văn phòng của mình. Bob nói nó chứa những bằng chứng quan trọng nên có vẻ sẽ dễ dàng hơn nếu tôi đăng ký mượn cả hộp.”

“Anh ta đã mang nó đến văn phòng của cô?”

“Vâng.”

“Và cô đã trả nó lại?”

“Đêm qua - có lẽ tầm mười một giờ.”

“Nhưng lúc ấy Bob không ở đó.”

“Vâng. Tôi đã để cái hộp lên ghế của anh ta. Trước đây tôi từng làm thế rồi.”

“Có lẽ vậy, nhưng như thế là không đúng quy trình, Leah ạ. Tốc ký viên của tòa án phải trông nom và chịu trách nhiệm về tất cả các bằng chứng của các phiên tòa theo Điều 32.”

“Tôi biết.”

“Cô đã đẩy Bob vào một tình huống tồi tệ.” Stanley thở dài. “Và cô không biết liệu cuốn băng có nằm trong cái hộp hay không?”

“Tôi không nhớ là mình có lôi cuốn băng ra khỏi hộp, và tôi chắc chắn không xem nó vào tối qua.”

“Cô có nhìn thấy nó không?”

“Tối qua thì không.”

“Vậy là cô không biết.”

“Tôi không thể khẳng định chắc chắn là mình có nhìn thấy nó hay không.”

Vài giây trôi qua. Stanley nói với giọng uy nghiêm: “Nhưng cô là người cuối cùng giữ cái hộp đựng bằng chứng.”

Battles nhớ lại một lát về tình hình đêm qua, Cho đã khiêu khích cô trong văn phòng của cô, và cái hộp đựng bằng chứng nằm trên bàn làm việc của cô. Cô cân nhắc câu trả lời. Cô biết từ lúc này trở đi, cô sẽ phải cân nhắc tất cả các câu trả lời.

“Tôi là người cuối cùng giữ cái hộp đựng bằng chứng.” Cô nói.

Stanley buông thõng hai tay xuống. “Vậy thì cô nên hy vọng Cho sẽ tìm ra cuốn băng đó, Leah. Cô nên hy vọng toàn bộ chuyện này chỉ là một sự nhầm lẫn lớn bởi vì Lopresti đang muốn tóm cổ ai đó để thử phản ứng của dư luận, và nếu ông ta không thể tóm được Trejo…”

Stanley bỏ lửng câu nói, nhưng cả hai người phụ nữ đều biết Lopresti sẽ tóm cổ ai để thử phản ứng của dư luận, và đó không phải là Stanley.

Del bước vào thang máy ở trụ sở cảnh sát vào cuối ca làm việc, mệt mỏi và rệu rã cả về thể xác lẫn cảm xúc. Sau khi kiểm tra các email và tin nhắn của Allie, anh đã đi làm; anh cần thứ gì đó khiến mình sao lãng, và công việc luôn giúp anh làm được điều đó. Tuy nhiên, tối nay trôi qua thật chậm, khiến anh có thời gian để suy nghĩ về những tin nhắn của Allie và những gì có thể đã xảy ra nếu anh hủy điện thoại của cô bé khi cô bé đi cai nghiện.

Anh đã quyết định đợi một thời gian nữa mới nói cho em gái biết về nội dung của các email và tin nhắn. Ngày mai anh sẽ ghé qua nhà cô ấy trước khi đi làm và nói chuyện với hai cậu nhóc sinh đôi, hỏi xem liệu chúng có biết về J-Man không, hay ít nhất liệu chúng có biết tên thật của cậu ta không.

Anh bước ra khỏi thang máy và bắt đầu đi qua bãi đỗ xe an ninh, nơi các điều tra viên để xe cá nhân của mình và Sở Cảnh sát để các xe công vụ. Lũ bồ câu nhảy nhót và cất tiếng gù trên những thanh xà bằng bê tông. Hàng rào có cọc nhọn không ngăn cản được chúng, nó cũng không ngăn chặn được tiếng ầm ì liên miên không dứt của đám xe cộ trên đường cao tốc 1-5 ngay bên cạnh. Hầu hết xe riêng của các điều tra viên đều đã ra về, nhưng cho dù bãi đỗ xe có kín chỗ thì Del cũng sẽ không thể không nhìn thấy cô.

Celia McDaniel đang tựa vào cốp chiếc Impala của anh, trông như một người mẫu trong catalogue. Cô mặc quần jean xanh và đi đôi bốt đen cao đến đầu gối, một chiếc áo lụa trắng bên trong một cái áo khoác jean, và một cái khăn màu trắng và đen quấn quanh cổ theo đúng mốt.

Del dừng khựng lại, bối rối khi thấy cô ở đây, vào giờ khuya khoắt này. Tâm trí mỏi mệt của anh cố gắng xác định một lý do khiến cô có mặt ở đây.

“Celia? Cô đang làm gì ở đây vậy?”

“Tôi đã đoán đây là xe của anh.” Cô đẩy mình ra và ngắm nghía chiếc Impala. “Anh thực sự là người truyền thống, có phải thế không?”

Anh để ý thấy trên cốp xe anh có một cái giỏ đựng đồ dã ngoại đan bằng liễu gai. “Tôi nghĩ là trong một vài chuyện.”

“Tôi thích điều đó.” Cô nói. “Tôi cũng là người truyền thống.” Nụ cười của cô có một vẻ ấm áp và chân thật mà Del đã không được nhìn thấy trong nhiều năm qua.

“Cô…” Anh nói. “… Không có vẻ gì là người truyền thống.”

“Không ư?”

“Trông cô như mới hai mươi tám tuổi.”

Nụ cười của cô nở rộng hơn. “Đó là một trong những lợi thế của người da màu. Chúng tôi không bị nhàu.”

“Cái gì cơ?” Anh phải nén cười.

“Da màu không bị nhàu; anh chưa nghe thấy câu nói này bao giờ à?”

Del thổi ra một hơi, không biết phải nói gì.

“Tôi bốn mươi mốt tuổi.” Cô nói. “Nhưng da dẻ tôi nói lên rằng tôi hai mươi tám tuổi. Không có nếp nhăn nào. Mẹ tôi và tôi từng bị nhầm là chị em đấy. Điều đó từng khiến tôi khó chịu cho đến khi tôi nhận ra một ngày kia tôi cũng sẽ bốn mươi tuổi.”

“À.” Del nói, anh đã hiểu ra. “Mẹ tôi và tôi chẳng bao giờ bị nhầm là chị em cả.”

Celia cười, nhấc cái giỏ lên và tiến lại gần anh. Họ nhìn nhau chăm chú, giống như hai học sinh trung học.

“Tôi chẳng biết gì thêm về kẻ đã bán ma túy cho Allie cả - chỉ có một địa chỉ email, nhưng không có tên.”

“Anh sẽ tìm ra thôi.” Cô giơ cái giỏ đựng đồ dã ngoại lên. “Tôi cho rằng anh chưa ăn gì.”

“Giờ là mười hai rưỡi đêm rồi.”

“Tôi biết. Tôi nghĩ anh đã nói anh tan làm lúc mười hai giờ. Cảnh sát các anh làm gì trong nửa tiếng đồng hồ vậy? Tôi cứ tưởng anh sẽ chạy ra khỏi nơi đó như thể nó đang bốc cháy kia chứ.”

Del chợt hiểu ra rằng McDaniel đến đây chẳng phải vì vụ của Allie. Celia biết anh sẽ có một ngày khó khăn khi kiểm tra dữ liệu máy tính và điện thoại của Allie, vì vậy cô đã cất công tới đây chỉ để giúp tâm trạng anh dễ chịu hơn, để anh biết rằng cô quan tâm đến anh. “Faz đang đợi vợ anh ấy… Khoan đã, còn vụ tranh tụng của cô thì sao?”

“Tôi không còn phải tranh tụng nữa. Ngay sau khi ngắt cuộc gọi với anh, tôi đã nhận được một cú điện thoại từ luật sư bào chữa, họ đã chấp nhận phương án điều đình cuối cùng mà tôi đưa ra. Chúng tôi đã trở lại tòa và thông báo về điều đó.”

Vậy là cô ấy không phải làm việc.

Cô nhấc cái khăn kẻ ô trắng đen đang phủ trên cái giỏ lên. “Nào, chẳng có gì đặc biệt đâu - một ít bánh mì Pháp, chân giò xông khói kiểu Ý, salami, pho mát và ô liu.”

“Oa. Còn gì đặc biệt hơn thế được nữa.” Del nói, thậm chí không cần liếc nhìn những thứ bên trong giỏ.

“Tôi cho rằng đồ ăn Ý là một lựa chọn an toàn. Nhưng chúng ta chẳng có gì để uống cả. Tôi hy vọng anh có một loại rượu vang Ý tuyệt hảo để uống kèm với chúng?”

“Tôi cá là tôi có thể tìm được thứ gì đó.” Anh nói.

cy thầm ghi nhớ trong đầu là phải xác định xem liệu NCIS có đánh máy lại các cuộc thẩm vấn của họ không. Battles nói: “Vậy là có vẻ ai đó đã lấy cuốn băng trước khi tôi mượn cái hộp, hoặc đến vào sáng sớm hôm sau, nhìn thấy nó trên ghế của
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.