Jack Welch sống trên một con đường rất giống với đường nhà Allie - với những ngôi nhà trong một khu vực trung lưu có sân nhỏ và trồng nhiều cây xanh, phù hợp với một hộ gia đình. Những chiếc ô tô con đỗ dọc theo lề đường, chỉ chừa lại chỗ trống vừa đủ cho một phương tiện đi qua. Chẳng ai nghĩ cư dân sống trong những ngôi nhà như thế này lại có con cái nghiện heroin. Người ta cho rằng những con nghiện phải sống ở khu trung tâm, trong những con ngõ tối tăm và những tòa nhà bị bỏ hoang, ngủ trên những tấm đệm bẩn thỉu giữa đống rác rưởi và lũ chuột bọ. Del lại nghĩ về những gì Celia McDaniel đã nói, về bệnh dịch, về các tổ chức buôn bán ma túy đang phá bỏ những cánh đồng cần sa và trồng những cánh đồng anh túc, và về những loại thuốc giảm đau thuộc nhóm opioid mà người ta dễ dàng mua được. Anh nghĩ đến câu nói của chuyên gia tư vấn về chuyện những kẻ nghiện bây giờ là những đứa trẻ ngoan xuất thân từ những gia đình tử tế, và chúng dễ dàng trở thành nạn nhân của những tổ chức buôn bán ma túy này. Điều đó khiến anh rùng mình.
Vào lúc năm giờ ba mươi phút chiều, hoàng hôn buông xuống, một cơn gió nhẹ xào xạc thổi qua những hàng cây trồng ở những cái sân trước nhà. Faz đỗ chiếc Prius ở cuối một lối đi bằng bê tông và tắt động cơ xe. Ông và Del ngồi quan sát một ngôi nhà khung chữ A hai tầng màu vàng. Trong nhà có ánh đèn, chứng tỏ đang có người ở nhà.
Del nhổ một cái vỏ hạt hướng dương vào một cái cốc. Việc này khiến anh có cảm giác anh đang trở lại tuổi mười hai, chơi bóng chày trong giải Little League. Một người bạn đã nói với anh rằng anh ta đã giảm mười lăm cân nhờ ăn hạt hướng dương khi xem ti vi, thay vì khoai tây chiên và bánh Oreo. Del đã nhìn thấy gói hạt hướng dương này ở nhà em gái và quyết định ăn thử. Anh vui mừng nhận ra rằng loại hạt hướng dương này không giống với loại hạt hướng dương mà anh từng ăn hồi còn nhỏ. Loại hạt hướng dương mà anh từng ăn hồi còn nhỏ chỉ có một vị - đó là vị mặn. Còn loại hạt hướng dương này có vị thịt nướng, nhưng Stevie bảo chúng còn có vị hạt tiêu, nước xốt Ranch và những vị khác nữa.
Faz nhìn sang anh. “Cậu vẫn đang ăn kiêng hử?”
“Cứ nhìn xem tôi đang ăn gì đây.” Del nói, cắn vỡ một hạt hướng dương, mắt vẫn nhìn chằm chằm vào ngôi nhà.
“Trong này như có mùi thịt nướng ấy.”
Del giơ cái gói lên. “Bây giờ chúng còn có cả vị nước xốt Ranch và thì là nữa.”
“Tuyệt quá. Tôi hy vọng lũ chim ở sân sau đánh giá cao chúng.” Một lát sau, Faz hỏi: “Cậu đã gọi điện cho cô công tố viên đó chưa?”
Del nhổ vỏ một hạt hướng dương vào cái cốc trong lúc vẫn nhìn chằm chằm ngôi nhà. “Rồi.”
“Vậy là cậu sẽ gặp lại cô ấy?”
“Tôi đã gặp cô ấy tối qua.” Del đáp.
“Tối qua… Tối qua cậu làm việc mà.”
“Cô ấy gặp tôi sau giờ làm.”
“Cậu không đùa tôi đấy chứ? Chuyện ấy diễn ra thế nào?”
“Tuyệt lắm.” Del nhổ một cái vỏ khác vào trong cốc. “Cô ấy mua chân giò xông khói kiểu Ý, xúc xích salami, bánh mì Pháp và một ít pho mát.”
“Cậu đang làm tôi tò mò muốn chết đấy. Thật chứ?” Faz nói.
“Thật.”
“Hai người đã đi đâu?”
“Nhà tôi.”
Faz gật đầu, miệng nở nụ cười toe. “Tốt lắm, Del.”
“Vâng. Để xem rồi chuyện đó sẽ tiến triển đến đâu.” Mọi chuyện đã diễn ra suôn sẻ - dễ dàng và thoải mái. Del đã lo lắng, nhưng Celia nói rõ rằng cô chẳng mong gì hơn ngoài sự bầu bạn của anh. Vì thế mà anh có thể thoải mái tận hưởng buổi tối hôm đó.
“Cái gì thế?” Faz hỏi.
“Cái gì cơ?” Del nói.
“Cậu đang lo lắng về chuyện gì à?” Faz hỏi.
“Không.”
“Trông cậu chẳng có vẻ gì phấn khích về chuyện đó cả.”
Del thở ra một hơi. “Tôi cũng không biết nữa. Chỉ là…” Anh vẫn dán mắt vào ngôi nhà. “Đã lâu rồi, anh biết đấy.”
“Lâu rồi cậu chưa hẹn hò?”
Del nhìn Faz. “Lâu rồi tôi chưa ngủ với ai.”
“Ồ.” Faz nói. Một thoáng sau, ông tiếp tục. “Này, chuyện đó giống như đạp xe đạp thôi.”
“Vâng, nhưng ý tôi là, nếu chiếc xe đạp bị xịt lốp thì sao?”
Faz nhìn anh. “Chuyện đó đã xảy ra à?”
Del lắc đầu. “Không. Không, hoàn toàn không.”
“Cậu lo lắng về chuyện đó?”
“Tôi cũng không biết nữa. Ý tôi là… Vâng, tôi đoán có lẽ tôi đang lo lắng về chuyện đó.” Đúng vậy. Anh đã không ngủ với ai từ lúc anh và vợ chia tay.
“Nghe này. Bây giờ người ta có đủ các loại thuốc. Nếu đó là vấn đề, cậu hãy nói chuyện với bác sĩ.”
“Anh từng gặp chuyện như vậy rồi à?”
“Tôi á? Chết tiệt, tôi đã kết hôn hai mươi tám năm nay đấy. Câu thoại trong bộ phim đó là gì nhỉ? Gió thổi qua cũng khiến tôi giương cờ.”
“Eddie Murphy - phim Bốn mươi tám giờ”
“Nghe này, đừng có lo lắng về một chuyện chưa xảy ra. Mà nó chưa xảy ra, đúng không?”
Del lắc đầu. “Tôi chỉ đang giả định thôi.” Anh đặt cái cốc đựng vỏ hạt hướng dương xuống. “Nào. Hãy đi xem liệu Jack Welch có nhà không.”
“Chờ đã.” Faz nói.
Del vẫn nhìn chằm chằm vào ngôi nhà. Anh chắc chắn Faz sẽ hỏi về những chi tiết cụ thể còn lại của buổi tối anh ở cùng Celia McDaniel. Cô đã ở lại - Del không định để cô về nhà vào lúc bốn giờ sáng, nhưng họ không ngủ với nhau, dù đã có một vài tiếp xúc cơ thể. Họ đã nằm chung giường.
“Cậu sẽ để tôi dẫn dắt cuộc thẩm vấn này chứ?” Faz hỏi.
Del nhìn anh. “Cái gì? Vâng. Đừng lo.”
“Del.”
“Tôi ổn, được chứ? Anh có thể dẫn dắt cuộc thẩm vấn. Tôi ổn mà.”
“Trông cậu chẳng ổn gì cả. Cậu đang có vẻ bực bội.”
“Không phải, tôi chỉ… Tôi ổn mà. Ok? Tôi đã làm công việc này bao lâu rồi chứ? Hãy đi xem thằng nhóc sẽ nói gì.” Del chui ra khỏi xe.
Một hàng rào màu trắng bao quanh một cây sồi và một thảm cỏ nhỏ. Một lối đi rải sỏi và trồng cỏ chạy dọc theo sườn bên trái của ngôi nhà. Ở phía cuối là một ga ra hai tầng với một ô cửa sổ nằm bên trên cửa chính của ga ra. Dọc theo sườn phía bắc của ga ra có một cái cầu thang, cho thấy có người nào đó sống ở trên tầng hai. Faz bắt kịp Del khi anh bước qua một khe trống, nơi cánh cổng gắn liền với hàng rào từng đu đưa, nhưng bây giờ cánh cổng ấy đang dựa vào thân cây sồi. Del nhận thấy cánh cổng bị hỏng không phải do cũ mòn. Trông nó như bị ai đó đá tung khiến nó bật ra khỏi bản lề vậy.
Del leo ba bậc thềm gỗ tới cửa trước. Bóng đèn trần ở hàng hiên sáng quá mức và phát ra tiếng o o đến là bực mình. Anh nghe thấy tiếng ti vi vọng ra từ bên trong nhà và ngửi thấy mùi thức ăn đang nấu. Anh gõ cửa.
Một cô bé ra mở cửa. Với vóc dáng nhỏ bé và mái tóc vàng hoe suôn thẳng buông ngang lưng, trông cô bé chỉ khoảng chín hoặc mười tuổi, trạc tuổi Mark và Stevie. Del hít một hơi sâu. Mặc dù anh rất muốn tóm chặt cổ áo của Jack Welch, nhưng đây là một gia đình - có lẽ là một gia đình cũng đã chịu đựng nhiều đau khổ như Maggie và hai cậu nhóc sinh đôi.
“Chào cháu.” Faz nói. “Cha hay mẹ cháu có nhà không?”
Cô bé ngoái đầu vào trong nhà và gọi to: “Mẹ ơi! Có người đến này.”
Một người phụ nữ vội vã đi tới từ phía trong cùng của ngôi nhà. Tay cô ta cầm một cái khăn lau bát đĩa nhưng cô ta đang mặc đồ đi làm - quần màu kem, giày gót thấp màu đen, áo cánh. Căn cứ vào dáng vẻ vội vã ấy, có lẽ cô ta đã từng nhắc nhở cô bé không được mở cửa cho người lạ. Những đứa trẻ ngoan xuất thân từ những gia đình tử tế, Del nghĩ.
Khi nhìn thấy Del và Faz, người phụ nữ dừng khựng lại. Trông cô ta như đã bắt đầu tan chảy. Cơ thể cô ta chùng xuống, hai vai thõng thượt. Cô ta đánh rơi cái khăn. Trên mặt cô ta hiện lên một nỗi đau đớn tột cùng.
“Về phòng con đọc sách đi.” Cô ta nói với cô bé bằng một giọng nhỏ nhẹ đến nỗi Del gần như không thể nghe thấy.
Cô bé không cãi lại hay thắc mắc gì. Hẳn là cô bé đã từng trải qua chuyện này. Cô bé biến mất dọc theo hành lang. Người phụ nữ đợi cho đến khi nghe thấy tiếng cánh cửa đóng lại mới cất tiếng. Cô ta tiến tới chỗ họ, ngập ngừng, hai cánh tay khoanh lại ôm lấy mình. “Nó chết rồi sao?” Cô ta hỏi.
Del và Faz thậm chí còn không kịp cho cô ta xem thẻ cảnh sát và phù hiệu của mình. “Chị là mẹ của Jack Welch phải không?” Faz hỏi.
Cô ta thở dài. “Vâng, tôi là Jeanine Welch. Các anh đến đây để nói với tôi rằng con trai tôi đã chết sao?”
“Không.” Faz nói. “Chúng tôi chỉ muốn nói chuyện với cậu ta.”
Cô ta trút ra một hơi thở bị kìm nén. Hai đầu gối cô ta khuỵu xuống và cô ta bước lùi lại, gục xuống chiếc bàn uống cà phê.
“Chị ổn cả chứ?” Faz hỏi.
Jeanine Welch lại thở ra một hơi dài nặng nề và nhắm mắt lại, như thể choáng váng hoặc đang chiến đấu với một cơn đau đầu.
“Tôi cho rằng con trai chị không có nhà?” Faz hỏi.
“Vâng.” Cô ta nói, đầu vẫn cúi thấp và giọng nói nhỏ nhẹ. “Thằng bé không có nhà.”
“Chị có biết cậu ta đang ở đâu không?” Faz hỏi.
Cô ta lại thở dài cái nữa rồi ngẩng lên nhìn họ. “Gì cơ?”
“Chị có biết cậu ta đang ở đâu không?”
“Lúc nãy nó đã gọi điện cho tôi lúc tôi ở chỗ làm. Nó nói nó sẽ về nhà. Tôi không biết nó nói thế là có ý gì. Tối qua nó không về nhà.”
“Chúng tôi có thể vào trong không?” Faz hỏi.
“Các anh muốn gặp nó làm gì?” Người phụ nữ hỏi.
“Vì Allie Marcello.” Del nói.
Cô ta nhíu mày. “Cô bé học cùng trường với nó?”
“Đúng vậy.” Del nói.
Đôi mắt người phụ nữ di chuyển qua lại giữa Del và Faz. “Các anh muốn nói chuyện gì về cô bé ấy?”
“Con bé đã bị sốc ma túy.” Del nói. “Nó đã chết.”
“Tôi biết.” Người phụ nữ nói. “Tôi đã đến dự đám tang. Tôi đã thấy anh ở đó.” Cô ta nói với Del. Nghe giọng cô ta có vẻ mệt mỏi và chán chường nhưng vẫn cố gắng chịu đựng. “Tại sao các anh lại muốn nói chuyện với Jack?”
“Chúng tôi muốn hỏi con trai chị xem cậu ta biết gì về cái chết của cô bé.” Faz nói.
“Các anh nghĩ nó có liên quan đến cái chết của Allie sao?”
“Chúng tôi nghĩ cậu ta có thể có thông tin liên quan đến việc cô bé bị sốc ma túy.” Faz nói.
Người phụ nữ ngẫm nghĩ về câu nói ấy trong một thoáng. Rồi cô ta nói: “Mời vào.”
Họ bước vào trong nhà và đóng cửa lại. Căn phòng khách có vẻ lạ thường nhưng ấm cúng. Có một cái ghế xô pha và một chiếc ghế thường đối diện với một cái ti vi. Trên xô pha có một cái chăn và một tờ báo đang mở. Del tự hỏi phải chăng người phụ nữ này đã ngủ ở đó, đợi con trai về nhà; dạo gần đây trên xô pha của em gái anh cũng có một cái chăn và một tờ báo như thế. Các tờ tạp chí vứt vương vãi trên bàn cà phê, cùng với một tờ báo chưa mở vẫn nằm trong bao ni lông. Người phụ nữ vội vã dọn dẹp ghế xô pha và dùng điều khiển từ xa để tắt ti vi đi.
Del và Faz ngồi xuống. Cô ta ném cái chăn và tờ báo ra sau xô pha và nhặt cái khăn lau bát đĩa lên. “Tôi xin lỗi vì sự bừa bộn này.” Cô ta nói, đi tới cái ghế thường.
“Đấy là chị chưa nhìn thấy nhà tôi thôi.” Faz mỉm cười lịch sự. “Khi con trai tôi ở nhà, ngôi nhà trông như vừa bị một cơn lốc xoáy quét qua vậy.”
Cô ta ngồi sụp xuống ghế.
“Tại sao chị lại hỏi có phải con trai chị đã chết không, chị Welch?” Del nói, nhẹ nhàng gợi chuyện.
Cô ta nhún vai rồi thở dài. Trông cô ta như đang cố kìm nước mắt. “Tôi đã chuẩn bị tâm lý cho một cú điện thoại hoặc một tiếng gõ cửa được một thời gian rồi.”
“Cậu ta nghiện loại ma túy gì?” Del hỏi.
“Heroin.” Cô ta nói. “Chừng một năm nay.” Cô ta lại nhún vai và dùng chiếc khăn lau bát đĩa chấm chấm khóe mắt. “Tôi không thể quản nổi nó. Tôi đã tính tống cổ nó ra đường nhưng… nó là con trai tôi. Tôi lo lắng cho con gái tôi, tôi lo lắng nó sẽ làm ảnh hưởng đến con bé.”
“Chị nói tối qua cậu ta không về nhà?” Faz hỏi.
“Vâng.” Cô ta nói.
“Chị có biết cậu ta ở đâu không?”
“Giờ tôi chẳng còn biết nó đi đâu nữa.” Nhìn vẻ mặt và nghe giọng nói, cô ta có vẻ mệt mỏi. “Tôi đã từ bỏ việc cố gắng theo dõi nó.”
“Nhưng cậu ta vẫn sống ở đây phải không?” Faz hỏi.
Cô ta nhún vai như thể nói Tôi biết làm gì đây? Rồi cô ta gật đầu. “Vâng. Nó sống ở tầng trên của ga ra.”
Sau khi có thời gian để quan sát cô ta, Del nhận ra Jeanine Welch vẫn còn trẻ, có lẽ trạc tuổi Maggie, mới ngoài bốn mươi. Cô ta cũng hấp dẫn, cao và gầy, mái tóc cùng màu với con gái nhưng cắt ngắn ngang vai. Nhưng cũng giống như Maggie, cô ta có dáng vẻ như thể phải mang một gánh nặng khổng lồ, cái gánh nặng đã bào mòn nhiều năm tuổi tác của cô ta.
“Nó là thành viên của một ban nhạc.” Cô ta nói. “Chúng tập luyện ở đó…”
“Làm thế nào chị phát hiện ra cậu ta nghiện heroin?” Faz hỏi.
“Tôi đã tìm thấy mấy thứ trong phòng nó. Kim tiêm, thìa.” Cô ta lắc đầu. “Nó bắt đầu hút cần sa từ năm lớp tám. Từ đó càng ngày càng tồi tệ. Tôi nghĩ có lẽ những đứa khác trong ban nhạc đã dụ dỗ nó chơi heroin.”
“Chị có biết rõ Allie không?” Del hỏi.
Người phụ nữ gật đầu. “Khá rõ. Thỉnh thoảng cô bé tới đây để nghe ban nhạc chơi và chúng đều lên phòng của Jack ở tầng hai của ga ra. Allie là một cô gái dễ thương. Chuyện xảy ra với cô bé thật đáng buồn.”
“Còn cha của Jack thì sao?” Faz hỏi. “Anh ta có gần gũi với bọn trẻ không?”
Cô ta mỉm cười, nhưng nụ cười có vẻ buồn bã. “Còn tùy vào định nghĩa của anh về từ gần gũi. Anh ta đón bọn trẻ về vào các tối thứ Tư và cứ cách mỗi tuần lại đón chúng về vào thứ Bảy, Chủ nhật. Jack ngừng đến nhà anh ta chừng một năm trước và bây giờ cha thằng bé không thể ép buộc nó, vì vậy anh ta chỉ còn gần gũi với con gái tôi thôi.”
“Anh chị ly hôn bao lâu rồi?” Del hỏi.
“Bảy năm.” Cô ta đáp.
“Chị có biết nhóm bạn của Jack không?” Faz hỏi.
“Một vài đứa.”
“Chị có biết ai đang cung cấp heroin cho cậu ta không?” Faz hỏi.
Cô ta lắc đầu. “Không. Như tôi đã nói, có lẽ là ban nhạc, nhưng bây giờ có vẻ như ban nhạc của nó ở khắp nơi.” Giọng cô ta lạc đi nhưng cô ta nhanh chóng điều chỉnh lại nó. “Tôi không biết mình có thể làm gì hơn nữa. Nếu tôi đuổi nó đi… thì sau đó sẽ thế nào?” Cô ta dừng một lúc để bình tĩnh lại. “Nhưng tôi phải tống nó ra khỏi nhà, ít nhất là vì… con gái tôi.” Cô ta lại chấm chấm mắt. Rồi cô ta hỏi: “Tại sao các anh lại muốn nói chuyện với nó về Allie?”
“Chúng tôi tin rằng Allie đã dùng một loại heroin rất mạnh. Chúng tôi đang cố tìm hiểu xem nó bắt nguồn từ đâu.” Del nói.
“Các anh nghĩ Jack đưa loại heroin đó cho cô bé à?”
“Chúng tôi chỉ muốn tìm hiểu xem cậu ta biết những gì.” Faz nói. “Chị có thể vào phòng của Jack trên tầng hai của ga ra không?”
“Trước đây thì có, nhưng bây giờ nó khóa một cái ổ khóa số ở bên ngoài. Tôi đã đề nghị nó bỏ cái ổ khóa đó đi nhưng… Tôi không biết mật khẩu.”
Del cúi người về đằng trước. “Con trai chị đã bao giờ bị sốc ma túy chưa?”
“Hai lần.” Cô ta nói mà không chần chừ.
“Gần đây là khi nào?” Del hỏi.
“Lần gần đây nhất là chừng một tháng trước. Các bạn của nó… Chúng đã đưa nó đến bệnh viện, các bác sĩ đã cứu chữa nó rồi cho nó về. Họ nói họ không thể giữ nó lại.”
Faz nói: “Con trai chị có điện thoại di động không?”
“Có.” Cô ta đáp, giọng nói có chút bối rối bởi câu hỏi này.
“Đó là điện thoại của cậu ta hay chị đã mua điện thoại cho cậu ta? Chị có phải là người đăng ký không?”
“Tôi đăng ký số điện thoại của nó theo gói gia đình.” Cô ta cười. “Jack thậm chí còn chẳng có tiền để mua bữa trưa ở trường.”
Câu nói này càng khẳng định cho kết luận của Del rằng Jack đã lợi dụng Allie để lấy tiền của cô bé. “Vậy là hóa đơn điện thoại đứng tên chị.”
“Vâng. Sao anh lại hỏi vậy?”
“Chúng tôi muốn truy cập vào các tin nhắn và Snapchats của Jack.” Faz nói. “Chúng tôi muốn tìm hiểu xem cậu ta đang nói chuyện với ai… và kẻ cung cấp ma túy cho cậu ta là ai.”
“Tìm hiểu được rồi thì các anh có thể làm gì?”
“Nhốt hắn lại.” Faz nói. “Dạo gần đây có quá nhiều vụ sốc ma túy và chúng tôi đang cố ngăn con số đó tăng lên.”
“Chúa ơi!” Cô ta khẽ nói.
“Chúng tôi lo rằng sẽ có thêm nhiều người nữa thiệt mạng trừ phi chúng tôi có thể tìm ra nguồn bán ma túy. Chị có thể truy vào cập điện thoại của Jack không?”
“Tôi cho rằng có.” Cô ta nói. “Nhưng tôi chưa bao giờ làm chuyện đó.”
Del đọc nhanh một số có mười chữ số.
“Đó là số điện thoại của Jack.” Cô ta nói.
Del lấy ra một tờ giấy được gập lại - đó là giấy ủy quyền cho công ty điện thoại lấy dữ liệu điện thoại di động của Jack rồi đưa nó cho cô ta. Cô ta nhìn nó một lúc. “Tôi không…”
Del đưa cho cô ta một cây bút. “Nó chỉ cho phép chúng tôi truy cập vào điện thoại di động của Jack thôi, để xác định xem cậu ta đang liên lạc với những ai.”
Cô ta cầm lấy cây bút, đọc lướt qua văn bản, và ký tên mình. Rồi cô ta đưa cả tờ giấy lẫn cây bút lại cho Del. Anh khẽ gật đầu với Faz. Họ đã có thứ họ cần. Faz đưa cho Jeanine Welch một tấm danh thiếp. “Chúng tôi muốn nói chuyện với con trai chị. Chúng tôi không đón lõng cậu ta ở trường vì không muốn làm cậu ta hoặc chị xấu hổ. Đây là số của tôi. Nếu cậu ta về nhà, hãy gọi điện cho tôi.”
Người phụ nữ cúi người về đằng trước và nhận tấm danh thiếp. “Các anh có thể nhốt nó lại không?”
“Cái gì cơ?” Faz hỏi.
“Các anh có thể bắt giữ nó không? Tống nó vào tù? Có lẽ như thế nó sẽ được giúp đỡ. Tôi cũng không biết nữa, có lẽ nó sẽ sợ mà chừa không chừng. Tôi không biết phải làm gì khác nữa.” Nghe giọng cô ta rất giống giọng Maggie. “Mỗi lần điện thoại reo hoặc có tiếng gõ cửa… Tôi lại ngỡ là ai đó đến nói với tôi rằng con trai tôi đã chết.”