Phóng Khai Na Cá Nữ Vu

Lượt đọc: 2309 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 429
Phân ly nguyên tố

❊ ❊ ❊

Hướng về phía gió bắc rít gào cùng tuyết rơi lả tả, Lucia bước vào sân sau núi Bắc Pha, đóng cửa gỗ lại, ngăn cách cái lạnh bên ngoài.

Sau khi vào đông, phía trên sân đã dựng lên một vòng mái che gỗ, tuy có chút ảnh hưởng đến ánh sáng, nhưng ít nhất có thể tránh tuyết tích tụ chôn vùi nơi này.

Một bên sân đang cháy đống lửa rực rỡ, đứng ở cửa đã có thể cảm nhận được nhiệt sóng do lửa tạo ra, Lucia cởi găng tay, đưa đôi tay lạnh băng về phía đống lửa, hấp thụ nhiệt độ của nó.

"Lạnh không?" Anna đang đứng trước bàn làm việc quay đầu lại, "Đến chỗ tôi đi, tôi sưởi ấm cho cô."

"A... cảm ơn," Lucia chạy bước nhỏ đến bên cạnh cô ấy, sau đó toàn thân bị một ngọn lửa xanh ấm áp bao vây, giống như đang ngâm mình trong bể tắm của lâu đài vậy, từ đầu đến chân đều cảm nhận được hơi ấm dễ chịu dịu dàng.

Đúng là năng lực tiện lợi... Lucia hâm mộ nghĩ, cô chưa bao giờ phải sợ hãi cái lạnh khắc nghiệt.

"Ấm hơn rồi chứ?"

"Ừm!" Cô gật đầu mạnh, "Cậu đang chế tạo cái gì vậy?"

"Không phải, một vài linh kiện súng mới," Anna cầm lên một ống thép dài mảnh ở giữa có lồng piston, rút ra cắm vào hai lần, "Điện hạ nói anh ấy cũng không nắm chắc thành công ngay lần đầu, cần phải thử nghiệm lặp đi lặp lại mới được."

Những linh kiện này bề mặt sáng loáng trơn nhẵn, rõ ràng đều dùng loại thép tốt nhất, và được Hắc Hỏa cắt gọt tỉ mỉ. Trước khi đến thị trấn, Lucia hoàn toàn không thể nghĩ tới bề mặt đồ sắt cũng có thể làm phẳng như thủy tinh, đơn giản giống như từng tác phẩm nghệ thuật vậy.

Mà những tác phẩm nghệ thuật này cũng có một phần công lao của mình, nghĩ tới đây cô không nhịn được cong khóe miệng, Roland Điện hạ và Anna đều từng nói, không có vật liệu chất lượng cao, dù thủ đoạn gia công có chính xác thế nào, thành phẩm nhận được cũng chỉ là thiên sang bách khổng.

"Điện hạ không đến cùng cô à?" Anna thu hồi lửa xanh.

"Anh ấy nói còn chút việc cần xử lý, sẽ đến muộn một chút, bảo tôi cứ tự làm quen với năng lực mới trước đã," Lucia bĩu môi nói.

"Năng lực sau khi tiến hóa của cô... biến thành như thế nào rồi?" Cô ấy đầy hứng thú hỏi, "Trong Liên Minh Phù Thủy chắc không có ai khi trưởng thành lại gây chấn động hơn cô đâu."

Lucia ngượng ngùng sờ sờ đầu, "Lúc đó nếu không có cô và đại nhân Spell, tôi e rằng không chống đỡ được đến phút cuối cùng."

"Cô đã cảm ơn rồi mà, không cần cứ mãi để chuyện này trong lòng," Anna xua xua tay, "Mau thi triển năng lực mới của cô cho xem đi."

Lucia đáp tiếng, bắt đầu thúc đẩy ma lực trong cơ thể. Cảm giác kỳ quái đêm hôm đó lại dâng lên trong lòng: đường nét vạn vật trở nên không còn quen thuộc và liên tục, mà phân hóa thành rất nhiều khối vuông nhỏ. Chúng tụ lại với nhau theo màu sắc, hình thành từng mảng màu. Chỉ là lần này cô không còn cảm thấy cơn đau thắt do ma lực phản phệ nữa, cho nên có thể tĩnh tâm để tỉ mỉ quan sát từng khối vuông.

Cô cầm lấy một linh kiện Anna đã gia công xong, bề mặt vốn dĩ sáng bóng màu trắng xám trước kia nay đã trở nên gồ ghề, dưới sự bao quanh của ma lực, những mảng màu trên đó rõ ràng có thể thấy được, đại khái có bảy tám loại màu sắc, trong đó mảng lớn nhất có màu xanh. Sự sắp xếp của chúng hoàn toàn không có quy luật, giống như họa sĩ bất cẩn làm đổ đống màu vẽ trong bát xuống đất vậy, khác biệt duy nhất là biên giới của chúng rõ ràng, không xâm phạm lẫn nhau.

Đây không phải là hạt vi mô mà Điện hạ đã nói, Lucia nhận thức được, nếu thật sự là thứ cấu thành nền tảng vạn vật, thì những "khối vuông" và "mảng màu" này cũng quá lớn rồi.

Mà trên hạt còn có một phân loại lớn hơn, đó chính là nguyên tố.

Các hạt theo những quy luật khác nhau tổ hợp thành những quả cầu lớn hơn, những quả cầu này do cấu trúc khác nhau, cho nên phản ứng ra tính chất hoàn toàn khác biệt.

Nếu như nói khi ở Kim Tuệ Thành cô còn mờ mịt ngây ngô về năng lực của bản thân, không hiểu rõ tác dụng cụ thể của nó, thì hiện tại cô đã có thể hiểu rõ khái niệm về nguyên tố. Dựa theo sự miêu tả và phân loại của Điện hạ về chúng, thứ cô quan sát được chắc hẳn chính là những thứ này.

Sau khi nói cho Anna biết cảnh tượng và suy nghĩ mình nhìn thấy, cô trầm tư một lúc mới mở miệng, "Đây có lẽ là một loại năng lực phân nhánh."

"Năng lực... phân nhánh?"

"Đó là một thiên phú hiếm có đấy," Anna cười nói, "Trong số các phù thủy trưởng thành của Liên Minh Phù Thủy chỉ có một bộ phận nhỏ người sở hữu. Nghe theo cách nói của bà Agatha, dường như nó chỉ xuất hiện vào ngày trưởng thành, một khi bỏ lỡ thì không bao giờ có khả năng đạt được nữa. Tôi cho rằng nó có mối quan hệ mật thiết với năng lực chính của phù thủy, hoặc có thể nói là một sự bổ sung và cường hóa cho năng lực chủ đạo. Ví dụ như bút ma thuật của Soraya, nếu không có nó, cô ấy còn cần phải điều phối màu vẽ xong mới có thể vẽ tranh. Ma Lực Chi Thư của cô giáo Thư Quyển cũng vậy, cô ấy từng nói với tôi, trước khi trưởng thành, mặc dù cô ấy có thể ghi nhớ nhanh chóng phần lớn sách đã đọc qua, nhưng vì không có tiền mua giấy bút, mà không thể chia sẻ nội dung trên sách cho người khác."

Cô ngừng một chút, tiếp tục nói, "Mà năng lực chính của cô là phân giải và hoàn nguyên, cho nên tôi đoán những mảng màu này biết đâu đang dẫn dắt cô tách rời chính xác một loại nguyên tố nào đó. Có lẽ cô có thể thử xem, xem có thể tách riêng một loại mảng màu nào đó không?"

Lucia gật đầu, một lần nữa thi triển năng lực lên một thỏi sắt sống bên cạnh bàn làm việc. Khác với sự phân giải trước kia, lần này cô cẩn thận từng li từng tí để ma lực thu lại thành sợi mảnh, đi kéo những khối vuông màu xanh kia.

Quá trình này khó hơn cô tưởng tượng rất nhiều, cô chưa bao giờ thao túng ma lực của mình tỉ mỉ như thế này, nhưng trong lòng Lucia cũng cảm thấy vui mừng khôn xiết. So sánh với trước khi trưởng thành, hiện tại cô có thể cảm nhận chân thực hơn sự tồn tại của ma lực, tựa như chúng đã trở thành ngón tay hay thậm chí là phần mở rộng ý thức của cô vậy.

Cùng với việc càng ngày càng nhiều sợi mảnh dính kết vào mảng màu, những khối vuông đó cuối cùng cũng lỏng lẻo ra, chúng dính sát nhau bị kéo ra khỏi thỏi sắt, mà mảng màu còn lại đột nhiên xảy ra biến hóa: biên giới vốn rõ ràng run rẩy lên, tiếp đó toàn bộ thỏi sắt sụp đổ xuống, cuộn lại thành một tinh thể màu vàng lục to bằng nửa móng tay, mà bên cạnh lại xuất hiện thêm một khối sắt vuông vức.

Lucia thu lại năng lực, lau mồ hôi trên trán. Cô chú ý tới hai thứ này trong thị giác ma lực so với thị giác bình thường màu sắc không giống nhau: mảng màu xanh ban đầu trở thành màu trắng bạc, cũng là ánh sáng thường thấy của sắt nguyên chất. Còn khối màu của cái sau vẫn ngũ sắc rực rỡ, nhưng nếu không sử dụng năng lực, trông nó giống như một viên ngọc sạch sẽ vậy.

"Đây là cái gì?" Cô nhẹ nhàng nhón lấy tinh thể nhỏ bé kia, so với thỏi sắt, thể tích của nó không đáng kể, nhưng dáng vẻ đẹp hơn nhiều.

"Đây có lẽ là hợp chất được cấu thành từ những nguyên tố khác trong sắt sống," Anna mắt sáng lấp lánh nói, "Tôi không dám khẳng định, nhưng có thể làm một thí nghiệm nhỏ để kiểm chứng nó. Nếu là thật, cô biết điều này có ý nghĩa gì không? Cô có thể trích xuất riêng một phần nguyên tố nào đó từ một vật thể hoàn chỉnh, mà những nguyên tố còn lại sẽ không tan thành một đống cát rời rạc, mà sẽ tổ hợp lại dựa theo điều kiện mất đi nguyên tố đó... Bất kỳ vật liệu thấp kém vô dụng nào, đều có thể tỏa sáng sự sống mới trong tay cô."

(Còn tiếp.)

[Dịch từ bản vi] ChuongId:370
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 27 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.