Phóng Khai Na Cá Nữ Vu

Lượt đọc: 2241 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 438
"Ánh sáng"

❊ ❊ ❊

Theo quy hoạch xây dựng, Roland đã bố trí một gian phòng thiết bị tại mỗi điểm giếng, gom tất cả thiết bị cần thiết cho hệ thống dẫn nước vào trong đó để thuận tiện quản lý.

Cả bộ thiết bị bao gồm một máy hơi nước, một động cơ điện, một bộ cấp điện, một cái nồi hơi và hai bể chứa nước. Cộng thêm tháp nước bên ngoài căn phòng, cấu thành nên toàn bộ hệ thống dẫn nước.

Trong đó, máy hơi nước chịu trách nhiệm bơm nước giếng vào tháp nước và các bể chứa nước. Cái trước chủ yếu cung cấp nước sinh hoạt cho các khu nhà, cái sau là nước sưởi chuẩn bị cho nồi hơi. Bể chứa nước cấp một đặt ở vị trí cao so với mặt đất, bên trong treo đá vôi và đá giặt để lắng đọng các ion magie, canxi trong nước, đóng vai trò làm mềm nước. Nước sau khi làm trong sẽ được dẫn vào bể chứa nước cấp hai ở vị trí thấp hơn, các chất lơ lửng trong nước sẽ được màng lọc do Soraya chế tạo đặc biệt giữ lại.

Còn việc cấp nước cho nồi hơi thì do động cơ điện đảm nhận. Khi mực nước bên trong quá thấp, nó sẽ kích hoạt van phao, khởi động động cơ điện để cấp nước cho đến khi mực nước trở lại bình thường. Quá trình này ổn định hơn nhiều so với việc thêm nước thủ công hay dùng máy hơi nước vận chuyển, cũng loại bỏ được phiền phức khi lúc nào cũng phải có người đứng canh.

Do việc cấp nước và cấp sưởi đều đã có công trình kiểm chứng giai đoạn đầu, lần xây dựng này đương nhiên không có điểm khó khăn nào. Mấu chốt nằm ở hệ thống cấp điện, đây là lần đầu tiên đối với thị trấn. Dù là Karl hay các thành viên khác của Hội Thạch Tượng, họ chắc chắn đều mù tịt về điện, cho nên Roland dự định trước tiên sẽ làm một mô hình nhỏ trong sân, sau khi thành công mới giải thích cho Bộ Xây dựng — dù sao thì bản thân hắn cũng không hiểu quá nhiều về phương diện này, kiến thức mạch điện cơ bản chỉ dừng ở trình độ cấp ba.

Có nguồn điện ổn định, đáng tin cậy rồi, bước đầu tiên cần làm là chế tạo ra một thiết bị sử dụng điện đạt chuẩn, đó chính là bóng đèn.

Nghĩ đến đây, Roland khoác chiếc áo khoác dày dặn lên người, khởi hành đi tới sân sau núi Bắc Pha.

Dưới sự hỗ trợ di chuyển trong màn sương của Nightingale, quãng đường vốn cần mất một khắc đồng hồ, chỉ tốn ba bốn phút là đã tới đích.

Đẩy cửa gỗ ra, Anna và Lucia lập tức chú ý tới hắn, nhưng người trước vì đang bận việc trong tay nên chỉ gật đầu với hắn, người sau thì chạy tới một cách vui vẻ: "Điện hạ, buổi sáng tốt lành."

"Buổi sáng tốt lành," Roland mỉm cười gật đầu, sau đó bước tới bên cạnh Anna: "Đang bận gì vậy?"

"Nòng súng và cơ cấu bế khóa mới," cô nghiêm túc chỉ vào mấy ống thép dài trên bàn: "Bản vẽ của ngài có chỗ hơi bất hợp lý, em cảm thấy sửa đổi như thế này sẽ tốt hơn."

Lợi hại quá nha Anna của ta. Roland không nhịn được đưa tay muốn xoa đầu đối phương, nhưng lại bị cô lắc đầu từ chối. Ưm... cảnh tượng này dường như đã gặp ở đâu đó rồi. Hắn ho khan hai tiếng, thu liễm tâm trạng trêu chọc: "Ừm, cứ làm theo ý em đi."

Roland không hề bận tâm việc cô chất vấn thiết kế của mình. Bản thân bản vẽ súng ống là do hắn tự suy luận ra dựa trên nguyên lý, có sơ hở và chỗ cần cải tiến là chuyện bình thường. Huống hồ thiên phú học tập và khả năng lĩnh ngộ của Anna đều vượt xa bản thân hắn, hắn cảm thấy rồi sẽ có một ngày, sự hiểu biết của cô đối với tri thức sẽ đạt tới độ cao mà chính hắn cũng không thể với tới.

Qua một hồi lâu, Anna mới đặt linh kiện đang làm dở trong tay xuống, bước tới bên cạnh Roland, khẽ cúi đầu.

Ự... Roland không khỏi ngẩn ra, đây là muốn bù lại cái xoa đầu lúc nãy sao?

Hắn thử xoa xoa mái tóc mềm mại của cô, Anna lúc này mới thỏa mãn ngẩng đầu lên: "Ngài lại có thứ gì mới muốn thử chế tạo sao?"

"À... đúng vậy," Hoàng tử nhìn sang Lucia: "Các em làm việc tách đống quặng lộn xộn trong mỏ đến đâu rồi?"

"Cơ bản đã hoàn thành, kết quả đều ở đây," người sau đưa một xấp sổ sách vào tay hắn: "Tuy nhiên thử nghiệm trộn với thép e là còn cần một khoảng thời gian rất dài, vì các nguyên tố đơn chất tách ra được thực sự quá nhiều."

"Có thể làm được đến bước này đã là rất khá rồi," Roland tán thưởng khích lệ.

Đây cũng là phần mở rộng của kế hoạch cải tiến vật liệu. So với việc kiểm soát hàm lượng cacbon và loại bỏ tạp chất để đạt được tỷ lệ thép chất lượng cao trước kia, hiện tại các nguyên tố liên quan đã mở rộng ra toàn bộ tài nguyên mà khu mỏ núi Bắc Pha có thể cung cấp. Phần nội dung này không có nhiều mẹo mực gì, chỉ có thể từng chút một thêm vào để thử nghiệm.

Roland giở sổ ra, xem xét đặc tính các loại khoáng vật không rõ nguồn gốc trong bãi tập kết, rất nhanh đã tìm thấy nguyên tố có điểm nóng chảy cao nhất. Hắn chỉ vào cột đánh dấu vật thí nghiệm số mười hai: "Quặng này đâu?"

Lucia lập tức lục tìm ra mẫu vật thí nghiệm — chúng được đóng gói trong những túi tráng phủ trong suốt, lần lượt là một khối quặng nguyên bản và một gói hạt đơn chất sau khi phân tách.

Mà khối quặng đen xì đó, Roland cảm thấy hình như mình đã gặp ở đâu rồi.

Khoan đã, chẳng phải nó giống hệt với khối đá đen từng được đưa vào văn phòng của mình sao? Từ sau khi giao nó cho giả kim thuật sư xử lý, chính hắn cũng vứt sự việc này ra sau đầu, không còn chú ý tới tin tức của nó nữa.

Kết quả nó lại chính là loại khoáng vật có điểm nóng chảy cao nhất trong núi Bắc Pha?

Trong sổ ghi chép, Anna không cách nào đưa ra chỉ số chính xác cho điểm nóng chảy, cho nên chỉ có thể dùng ngôn ngữ để mô tả. Trong khoảng từ bình thường, cao đến khá cao, chỉ riêng cột đặc tính của nó lại ghi là cực cao.

Còn về gói hạt đơn chất kia, thì cũng giống như đại đa số các nguyên tố kim loại, hiện lên màu trắng bạc, nhìn không ra có gì khác biệt.

Chẳng lẽ thứ này là Vonfram?

Tuy nhiên kệ nó đi, chỉ cần khó nóng chảy là được.

Roland bảo Anna gia công nó thành sợi kim loại cực mảnh, sau đó xoắn thành hình xoắn ốc, cố định trên giá đỡ thủy tinh, rồi lắp giá đỡ vào trong bóng thủy tinh, phần thân chính của bóng đèn điện xem như đã hoàn thành.

Tất nhiên, muốn để nó phát sáng ổn định, vẫn còn hai bước công việc cần phải làm — mà đây cũng là nơi khó xử lý nhất trong công nghệ bóng đèn: một là hút chân không, cách ly oxy không cho phản ứng với dây tóc; hai là niêm phong, đảm bảo không khí sẽ không lọt vào trong bóng đèn.

Không nghi ngờ gì nữa, hai bước này cũng chỉ có phù thủy mới làm được.

Roland tìm tới Agatha trước tiên.

Hút chân không chủ yếu là vì dây tóc khi ở nhiệt độ cao sẽ trở nên cực kỳ hoạt tính, rất dễ xảy ra phản ứng oxy hóa, tạo ra oxit mới, kết quả biểu hiện chính là bị đứt do nóng chảy. Muốn đạt được hiệu quả này, bơm khí trơ vào cũng có hiệu quả tương đương, thậm chí còn tốt hơn.

Mà khí nitơ tinh khiết chính là vật liệu lấp đầy cực tốt.

Lợi dụng nguyên lý khí nitơ nhẹ hơn không khí, áp dụng phương pháp đẩy khí xuống dưới đơn giản là có thể dễ dàng khiến bên trong bóng đèn chứa đầy khí nitơ, đơn giản hơn bước hút chân không nhiều. Khi đầu kia cũng thải ra khí nitơ, thì giao cho Soraya phụ trách niêm phong, một chiếc bóng đèn sợi đốt đơn giản coi như đại công cáo thành.

Nhìn bóng đèn điện to bằng bàn tay trong tay, trong lòng Roland cảm khái muôn vàn, một thứ đồ vật vốn đã bị đào thải ở hậu thế, giờ phút này lại đại diện cho trình độ chế tác cao nhất của thị trấn.

Tối hôm sau, hắn triệu tập tất cả thành viên Tòa Thị Chính đến tiền đình lâu đài, đồng thời ra lệnh cho thân vệ dập tắt hết đuốc trong sân.

Ngay trong đêm tuyết với màn đêm che phủ mọi thứ, Roland đóng công tắc mạch điện.

Trong nháy mắt, giữa sân sáng bừng lên một vầng ánh sáng màu cam vàng. Nó không giống như Chúc Hỏa sẽ lay động tắt ngấm trong gió lạnh, cũng không lập lòe không ổn định như lửa trại. Phạm vi chiếu sáng không lớn, chỉ khoảng vài mét, nhưng vầng sáng ổn định đứng vững trước gió lại là cảnh tượng mà mọi người chưa từng thấy bao giờ.

Lúc này đã không cần bất kỳ lời giải thích nào nữa.

Biểu cảm không chớp mắt của mọi người cùng hiện trường tĩnh lặng đã nói lên tất cả.

Hắn đã mang điện tới thế giới này.

[Dịch từ bản vi] ChuongId:370
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 27 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.