Phong Lưu Nhân Sinh Nơi Quan Trường

Lượt đọc: 1511 | 1 Đánh giá: 1/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 816
Chợ nông sản

❊ ❊ ❊

Sau khi đón Thành Di từ bến xe, Thẩm Hoài lái xe quay về Hà Phổ.

Thành Di dựa vào cửa sổ xe, nhìn những hàng cây nở hoa rực rỡ ven đường, hỏi Thẩm Hoài: "Hải đường, anh đào đang độ nở rộ, màu sắc đẹp mắt thật đấy, nhưng đến khi vào thu rồi thì ven đường này còn gì để ngắm nữa?"

"Ngắm những cây ngân hạnh, phong ba lá xen kẽ," Thẩm Hoài nói.

Được Thẩm Hoài nhắc nhở, Thành Di mới chú ý đến dải cây cảnh ven đường, cứ cách hơn mười mét lại có một cây ngân hạnh, trồng xen kẽ giữa long não, sơn cử, tiểu diệp dương và những loài cây khác.

Lúc này chưa đến mùa lá vàng, ngân hạnh lại là giống cây sinh trưởng cực chậm, cây giống ba năm tuổi chỉ bé tí tẹo, trồng lẫn giữa những hàng cây hoa khác, nếu Thẩm Hoài không nhắc, Thành Di thật sự không thể nào dễ dàng nhận ra; phong ba lá thì càng không bắt mắt — Thành Di nhắm mắt lại, để mặc khuôn mặt đón những cơn gió mát rượi, gần như có thể tưởng tượng ra cảnh tượng đẹp đẽ sau mùa thu, khi sắc lá ngân hạnh vàng kim, lá phong ba đỏ rực xen lẫn giữa màu xanh um tùm.

Thành Di quay đầu lại, nhìn Thẩm Hoài hỏi: "Ở trong nước em chưa từng thấy nơi nào xây dựng dải cây cảnh ven đường phức tạp đến thế này..."

"Đó là đương nhiên, chuyện không phức tạp, không khó khăn thì anh còn chẳng buồn làm..." Thẩm Hoài cười nói.

"Đây chính là sự lãng mạn mà các anh đàn ông gọi sao?" Thành Di hỏi.

"..." Thẩm Hoài cười khan, lại hỏi: "Tối nay muốn ăn gì?"

"Anh rảnh rỗi ở bên em ăn cơm sao?" Thành Di hỏi.

"Rảnh chứ, hôm nay không còn việc gì khác, cả người anh đều giao cho em đấy, em muốn chơi thế nào cũng được." Thẩm Hoài nói.

"Đi đi," Thành Di lườm Thẩm Hoài một cái đầy tình tứ, đẩy đẩy quai hàm đang ngứa ngáy của anh, nói: "Em muốn ăn cơm anh nấu."

"Thế thì được thôi." Thẩm Hoài nói, đánh lái rẽ vào một lối tắt, hướng về phía chợ nông sản.

---❊ ❖ ❊---

Mấy năm nay, thị trấn Thành Quan cũng chỉ có hai cái chợ nông sản.

Thẩm Hoài lái xe đến chợ Thái ở phía nam thành phố, nằm sát đường tỉnh lộ Tĩnh Hải, cách khu dân cư phía nam không xa, là công trình phụ trợ khi thúc đẩy việc phát triển khu thành cũ về phía nam và xây dựng khu phát triển phía nam hồi trước.

Tuy rằng hai năm nay Thẩm Hoài đã đóng băng các công trình xây dựng trong khu vực thị trấn Thành Quan, nhưng với vị thế là khu trung tâm toàn huyện, thị trấn Thành Quan chịu ảnh hưởng sâu sắc nhất từ sự tăng trưởng kinh tế nhanh chóng của Tân Phổ, mà ảnh hưởng trực tiếp nhất chính là chợ nông sản phía nam xây dựng đầu năm 92, hai năm trước còn vắng vẻ đìu hiu, gần đây đã bắt đầu có chút chen chúc.

Công trình mở rộng đường tỉnh lộ Tĩnh Hải đã khởi động công tác di dời từ lâu, đường tỉnh lộ Tĩnh Hải lúc này lại càng thêm tắc nghẽn, may mà bộ phận cảnh sát giao thông huyện đã liệt nơi này vào đoạn đường trọng điểm cần giám sát, Thẩm Hoài lái xe đến, đã có cảnh sát giao thông đứng hai bên duy trì trật tự, tình hình buổi chiều tối vẫn chưa đến mức hỗn loạn.

Đường vào chợ nông sản càng thêm chật hẹp, dòng người càng dày đặc, bãi đỗ xe nằm ở phía trong, Thẩm Hoài cũng chỉ đành kiên nhẫn nối đuôi dòng người, lái xe từng chút một nhích vào.

"La Dung ở đằng trước kìa..." Thành Di mắt tinh, nhìn thấy cô bé con nhà hàng xóm, chỉ cho Thẩm Hoài xem.

Thẩm Hoài nhìn theo hướng tay Thành Di chỉ, thấy La Dung trong đám đông.

La Dung mặc quần lửng, để lộ đôi cẳng chân mảnh khảnh, tết tóc đuôi ngựa, môi hồng răng trắng, đôi mắt sáng lấp lánh, đang đỗ xe đạp ở phía trước, nhìn giỏ thức ăn treo trên đầu xe, chắc cũng là đi mua thức ăn về nhà nấu cơm.

Sau khi sự kiện ở bệnh viện xảy ra, Thành Di đã từng hai lần đến Hà Phổ, cũng biết chuyện hôn nhân của vợ chồng hàng xóm La Đái Dân, Đinh Tú, cô nhóc La Dung này miệng lưỡi ngọt ngào, qua lại hai ba lần đã trở nên khá thân thiết với Thành Di.

Thẩm Hoài từ từ lái xe tiến lên, Thành Di vừa định vẫy tay chào La Dung, thì có một bà lão không biết là bị người phía trước chen lấn hay thế nào, lùi lại phía sau hai bước, có lẽ đã dẫm lên chân La Dung, cả người bà lão đứng không vững, loạng choạng một chút rồi ngã xuống, còn làm đổ mấy chiếc xe đạp đỗ bên cạnh.

Thẩm Hoài đạp phanh, nhìn qua thấy bà lão ngã cũng không có việc gì, thấy La Dung đã đỡ bà lão đứng dậy, anh và Thành Di cũng không xuống xe, nghĩ bụng chờ La Dung đi qua rồi sẽ chào sau, nào ngờ ngay khi La Dung đỡ bà lão đứng vững, quay người định bỏ đi, bà lão kia lại lớn tiếng kêu gào: "Mày làm tao ngã, thế mà định chuồn à..." Vừa nói vừa túm lấy La Dung, không cho cô bé đi.

Thành Di kinh ngạc vô cùng, cô đã sớm nhìn thấy La Dung nên định chào hỏi, vì vậy đã nhìn thấy rõ mồn một cảnh tượng vừa rồi, rõ ràng là bà lão lùi lại dẫm vào chân La Dung nên mới ngã, La Dung có lòng tốt đỡ bà lão dậy, không ngờ bà lão đứng dậy xong lại "vừa ăn cướp vừa la làng".

Đúng lúc Thẩm Hoài và Thành Di định xuống xe đi qua nói giúp cô bé, thì thấy La Dung nhấc chân đạp thẳng vào bà lão, mắng xối xả: "Bà già chết tiệt kia, bà bị người ta chen lấn nên lùi lại, dẫm lên chân tôi ngã, tôi chưa trách bà dẫm đau chân tôi, đã có lòng tốt đỡ bà dậy, bà lại còn cắn ngược lại tôi..."

La Dung đạp bà lão lùi lại mấy bước, người qua đường cũng không hiểu rõ sự tình, cô bé cầm giỏ thức ăn đi thẳng vào trong chợ, trong nháy mắt đã chen vào đám đông biến mất tăm, để lại bà lão kia đứng đó tức đến mức kêu gào ầm ĩ.

Thẩm Hoài và Thành Di nhìn nhau ngơ ngác, cứ ngỡ cô nhóc này còn nhỏ sẽ bị bà lão bắt nạt, không ngờ lại là một nhân vật đanh đá như vậy, bình thường cô bé đối với Thành Di trông rất ngoan ngoãn, hoàn toàn bị đôi mắt trông có vẻ ngây thơ vô tội kia che mắt.

Thẩm Hoài lắc đầu cười khổ, đằng trước cũng không thấy bóng dáng La Dung đâu, anh và Thành Di đương nhiên cũng sẽ không đi quản bà lão đang tức tối kêu gào kia, tiếp tục lái xe nối đuôi dòng người đi vào trong, đỗ xe ở bãi đất trống phía nam, rồi xuống xe vào chợ mua thức ăn.

Đúng vào giờ cao điểm tan tầm, rất nhiều người đều chen vào chợ mua thức ăn về nhà nấu cơm tối, trong chợ người đông như kiến cỏ, Thẩm Hoài và Thành Di cũng không thấy bóng dáng La Dung đâu nữa, họ mua thịt, trứng cùng một số rau xanh, rồi lại ra cửa tây đến cửa hàng hoa quả chọn ít trái cây, thì thấy ba bốn người đàn ông đàn bà, vây quanh bà lão vừa bị La Dung đạp ngã lúc nãy, khí thế hừng hực đi về phía này, trông có vẻ như muốn lục tung cả cái chợ để lôi La Dung ra.

Thẩm Hoài vừa định quay người vào lại chợ tìm La Dung trốn tạm, thì bà lão kia mắt tinh, nhìn lướt qua họ một cái, từ đám đông nhận ra La Dung, chỉ tay mắng: "Chính là con nhóc mặc áo vàng kia..." Trước khi Thẩm Hoài và Thành Di kịp phản ứng, đám người đang đi cùng bà lão với vẻ mặt hằm hằm kia đã chia nhau đuổi theo La Dung.

Nhìn đám người khí thế hừng hực này, Thẩm Hoài sợ cô nhóc chịu thiệt, đưa đồ trong tay cho Thành Di, rồi đuổi theo.

Một thanh niên ở sạp đậu phụ lôi La Dung lại, một người phụ nữ hơn ba mươi tuổi, vừa chửi bới vừa quát tháo: "Con ranh con, mày từ đâu ra thế, đâm ngã người ta không xin lỗi, còn đá người rồi chạy trốn, hôm nay không dạy dỗ mày, sau này lớn lên còn ra thể thống gì nữa!" Vừa nói vừa vung tay định tát thẳng vào mặt cô bé.

Thẩm Hoài nhanh tay lẹ mắt, từ phía sau túm chặt lấy tay ả, quát: "Các người định làm gì?" Thẩm Hoài không cho họ cơ hội phản bác, kéo người phụ nữ đó ra khỏi chỗ La Dung, khí thế hừng hực nghiêm giọng quát: "Các người bốn năm người lớn, chạy khắp chợ chộp lấy một cô bé định đánh, các người coi trời bằng vung rồi à, các người tưởng đây là đâu?"

Chợ vừa bị náo loạn một trận, thấy một đám người túm lấy một cô bé xinh xắn vừa mắng vừa đánh, mọi người nhất thời không hiểu chuyện gì xảy ra, lúc này thấy có một người qua đường bất bình đứng ra, lòng đồng cảm tức thì nghiêng về phía cô bé đáng thương, có mấy người đứng ra chỉ trích đám người của bà lão.

Ở trong nước, sự phẫn nộ của đám đông luôn khó mà chống lại, đám người bà lão lúc xông vào tìm người thì khí thế hừng hực, nhưng thấy người xem đều nhìn họ bằng ánh mắt đầy nghi ngờ và cảnh giác, khí thế liền không còn hung hăng như trước nữa, lúc này không dám ra tay đánh người.

Nhưng bà lão kia cũng là bậc thầy diễn xuất, lập tức ngồi bệt xuống đất, "ai da" rên rỉ, chỉ vào La Dung khóc lóc với mọi người: "Con nhóc này vừa nãy đi xe đạp ở bên ngoài nhìn đông ngó tây, đâm tôi ngã xuống đất, tôi cũng không oán trách nó, nhưng tôi bị ngã đau hết cả xương mông, tôi chỉ muốn bảo nó gọi người nhà đến đưa tôi đi bệnh viện khám một chút, cũng không có ý làm khó nó, đi bệnh viện khám xong không sao là tốt rồi. Không biết gia đình dạy dỗ thế nào, vừa nhấc chân lên đã đạp tôi một cú, rồi chạy vào trong chợ —— cũng may con gái lớn của tôi làm việc ở trong chợ, nếu không, bà già này nằm lại giữa đường cũng không có ai ngó ngàng! Mọi người phân xử xem, vết bầm trên đùi tôi đây, chẳng lẽ là tôi tự véo vào để vu oan cho nó sao?"

Bà lão vừa khóc lóc, đám người đi cùng bà ta thấy người xem còn đang lưỡng lự do dự, khí thế tức thì lại tăng lên, hai người đàn ông bước tới định đẩy Thẩm Hoài ra: "Chàng trai trẻ, cậu vào đây mà phân bua lý lẽ, con ranh này có cần dạy dỗ không? Nhỏ tuổi mà đã thế này rồi, lớn lên còn ra thể thống gì nữa!"

Thẩm Hoài giơ hai tay lên, không muốn xảy ra xung đột gì với đám người này, nhưng vẫn che chắn La Dung ở phía sau, nói: "Trước khi làm rõ sự tình, các người có thể chặn không cho cô bé đi, nhưng các người bốn năm người lớn muốn đối phó đánh đập một cô bé mười bốn mười lăm tuổi ngay trong chợ, các người phải cân nhắc hậu quả cho kỹ vào!"

"Mẹ kiếp, mày là cái thá gì!" Một tên thanh niên đẩy Thẩm Hoài một cái, hống hách hỏi.

Thẩm Hoài không thèm đếm xỉa đến hắn, mắt chỉ chằm chằm vào cô con gái lớn của bà lão kia, người phụ nữ trung niên này tầm khoảng bốn mươi tuổi, cũng một bộ dạng đanh đá, trông có vẻ như mấy người kia đều là do ả gọi tới để tìm người, chỉ cần áp chế được khí thế của ả, thì chuyện này sẽ không đến mức tệ đi trong thời gian ngắn:

"Mọi người đều là người Hà Phổ, không cần thiết phải làm cho mọi chuyện trở nên khó coi, nếu thực sự là lỗi của cô bé, thì bồi thường tiền, xin lỗi, còn phải gọi phụ huynh của cô bé tới đây, đúng không?"

Lúc này có hai người mặc đồng phục, trông giống như hai nhân viên trật tự.

Người đi đầu là một người đàn ông trung niên chừng bốn mươi tuổi, nhíu mày, mặt mày không vui bước tới quát hỏi: "Chuyện gì thế, ồn ào cái gì, tất cả theo chúng tôi về đồn mà xử lý, mọi người cũng đừng tụ tập ở đây xem náo nhiệt nữa..." Lại quay sang bà lão nói, "Bà nói cô bé đi xe đạp đâm vào bà, có ai nhìn thấy không, bà tìm một nhân chứng tới đây, chuyện này mới dễ xử lý, nếu không chúng tôi cũng không thể vô cớ mà vu oan cho người ta được."

"Tôi chính là nhân chứng đây," tên thanh niên vừa đẩy Thẩm Hoài lúc nãy, đứng dậy nói, "Tôi nhìn thấy con ranh này đi xe đạp đâm vào bà Chu, đâm người không xin lỗi, còn đạp bà Chu một cú rồi bỏ chạy."

Đối mặt với tình hình này, Thẩm Hoài cũng chỉ đành câm nín, bây giờ xem ra hai nhân viên trật tự này cũng quen biết với bà lão hoặc có thể nói là quen với cô con gái lớn của bà lão.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:831
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 13 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của Canh Tục

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.