Phong Lưu Nhân Sinh Nơi Quan Trường

Lượt đọc: 1448 | 1 Đánh giá: 1/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 817
Nấu cơm

❊ ❊ ❊

Gã thanh niên đứng ra làm chứng, đám người vây xem càng thêm mơ hồ, khí thế nhóm người bà lão lại dần dần hung hăng; bà lão thậm chí ngồi bệt xuống đất bẩn không chịu đứng lên, rên rỉ kêu đau, gào thét rằng xương đã gãy.

“Chuyện này khó giải quyết rồi đây,” vị trị an viên trung niên liếc mắt nhìn La Dung, “Nhà cháu ở đâu, bố mẹ cháu làm ở cơ quan nào, cháu gọi điện bảo họ tới đây đi...”

Thẩm Hoài thấy hai gã trị an viên xuất hiện, thầm nghĩ đám người bà lão lúc này chắc chỉ muốn nhân cơ hội tống tiền chút đỉnh, tình hình trái lại không còn căng thẳng như lúc nãy nữa. Thấy cô bé kia cũng trấn tĩnh, lại rất thông minh không để lộ ra vẻ quen biết với anh, bèn đứng ra nói với vị trị an viên trung niên:

“Chuyện này hay là đến văn phòng các anh, rồi thông báo cho cha mẹ cô bé tới xử lý nhé?”

Hai gã trị an viên thấy chợ búa bị chặn lại hỗn loạn, cũng biết phải giải tán đám đông trước, khống chế cục diện không để chuyện làm lớn thêm, liền nói: “Được thôi, tất cả cùng theo chúng tôi về phòng quản lý một chuyến...”

Bà lão giả vờ bị thương ngồi bệt không dậy, con gái bà ta liền gọi hai người khiêng tới phòng quản lý; Thẩm Hoài bảo La Dung cứ đi theo qua đó trước, anh sẽ đuổi theo sau.

“Có cần thông báo cho chủ nhiệm Đỗ không?” Thành Di hỏi.

Thẩm Hoài lắc đầu, cười nói: “Không cần, nơi nào mà chẳng có mấy chuyện tào lao kiểu này, Hà Phố cũng không ngoại lệ. Anh chỉ muốn xem thử cấp dưới rốt cuộc sẽ xử lý chuyện này thế nào...”

Nếu không có cơ hội thâm nhập cơ sở, vĩnh viễn không thể biết được hệ sinh thái của xã hội này phức tạp tới mức nào. Thẩm Hoài bảo Thành Di cứ mang thức ăn vừa mua bỏ vào xe trước, anh đi theo xem bọn họ định diễn tiếp thế nào.

Thành Di cũng không lo lắng gì, gật đầu, đi cất thức ăn vào xe trước, rồi mới đuổi tới văn phòng quản lý ở góc tây nam chợ, lúc này mới để ý ngay cạnh phòng quản lý có một trạm trị an.

Thành Di ló đầu nhìn vào trong, bà lão giả vờ bị thương, được đồng bọn khiêng tới, lúc này đang nằm trên một chiếc ghế dài mô tả lại quá trình “bị đâm phải”. Toàn bộ sự thật đã hoàn toàn bị đảo ngược, hơn nữa còn tỏ vẻ phẫn nộ bất bình, đanh thép vô cùng. Nếu không phải chính mắt Thành Di nhìn thấy cảnh bà ta ngã xuống, thì gần như không thể phân biệt được bà ta đang nói dối.

Thành Di thầm thấy sợ hãi, trong lòng nghĩ, nếu không phải cô cùng Thẩm Hoài tận mắt chứng kiến cảnh này, thì hôm nay cô bé kia thực sự không còn cách nào để thanh minh chuyện này nữa rồi.

Thành Di cũng không vội bước vào trong, mấy người lúc nãy được cô con gái lớn của bà lão lôi kéo đuổi theo La Dung, có hai người đang đứng trước cửa hút thuốc. Họ không thấy cảnh Thành Di nói chuyện với Thẩm Hoài, chỉ tưởng cô có việc gì đó, liếc nhìn cô mấy cái: “Có việc gì à?”

“À, không có gì.” Thành Di né sang một bên, thấy Thẩm Hoài đang thong dong tự tại ngồi bên trong, cô cũng không vội vào.

Lúc này một gã dân cảnh mặc quân phục đi tới, có lẽ là dân cảnh trực ban ở trạm trị an. Hắn đi tới nhìn vào trong một cái, không vội vàng vào trong, nhíu mày hỏi hai người đang hút thuốc ở cửa:

“Chuyện gì thế, sao bà lão họ Chu lại ở trong đó nữa?”

“Có con bé kia đâm phải bà lão họ Chu, bò dậy không nhận, còn đạp bà lão một cái rồi định chuồn, bị chúng tôi bắt được trong chợ.”

“Bà lão họ Chu này cũng dễ bị đâm quá nhỉ?” Gã dân cảnh hồ nghi nhìn chằm chằm hai người, hạ thấp giọng hỏi, “Năm nay đã mấy lần rồi?”

Thành Di nghe ba người nói chuyện, biết trong chuyện này có điều mờ ám. Cô thính tai, không tiến lại gần mà ngược lại còn nép sang bên cạnh, tránh để ba tên này cảnh giác không nói gì nữa.

Lúc này cô con gái lớn của bà lão từ bên trong đi ra, thấy gã dân cảnh này, liền lấy từ trong túi ra hai bao thuốc lá nhét qua, nói: “Dấu chân của con bé kia vẫn còn trên người mẹ tôi đấy, cảnh sát Triệu, anh phải làm chủ cho tôi; thằng Trần ở tiệm gạo dầu cũng thấy nó giơ chân đạp mẹ tôi rồi...”

Thành Di mượn ánh phản chiếu từ ô cửa kính, thấy gã dân cảnh kia liếc mắt nhìn phía này một cái, thấy cô không nhìn qua, liền thản nhiên nhận lấy hai bao thuốc Trung Hoa nhét vào túi quần, chỉnh đốn y phục rồi đi vào.

Đợi hai gã hút thuốc ở cửa có việc chạy đi chỗ khác, Thành Di mới bước vào văn phòng, ngồi xuống cạnh Thẩm Hoài, kể lại màn vừa diễn ra ở cửa cho anh nghe.

Thẩm Hoài bình thản bảo Thành Di: “Đã gọi điện liên lạc được với mẹ của La Dung rồi, một lát nữa bà ấy sẽ tới. Anh đang cân nhắc tối nay nấu món gì đây.”

Ngoài việc bà lão họ Chu và con gái bà ta lần lượt kể lại “sự việc” xảy ra với những người trong văn phòng ra, mọi người đều đang chờ Đinh Tú tới để hòa giải chuyện này.

Ngược lại gã dân cảnh bước vào sau cùng, lúc nãy nhìn thấy Thành Di đi tới cửa, giờ lại đi vào ngồi cùng Thẩm Hoài, trong lòng có chút cảnh giác, hỏi: “Hai người là?”

“Ở trong chợ, chúng tôi thấy mấy người các cô, đuổi theo con bé nhà người ta đòi đánh, chúng tôi tới làm chứng thôi.” Thẩm Hoài nói.

Câu này của Thẩm Hoài giống như tia lửa bắn vào chảo dầu, bà lão họ Chu cùng con gái bà ta nghe thấy câu này, lập tức khí thế hung hăng đi tới chất vấn: “Cái gì gọi là chúng tôi đuổi đánh con bé? Nó đâm ngã người ta, còn đạp một cước rồi bỏ chạy, chúng tôi rỗi hơi mà phải mất sức thế à, đuổi theo nó khắp cả cái chợ! Giờ lại thành nó có lý rồi - hai người chưa nhìn rõ tình hình thì đừng có nói bậy có được không, nói năng phải chịu trách nhiệm đấy.”

“Tôi chịu trách nhiệm cho mỗi một câu tôi nói. Các người cũng phải chịu trách nhiệm cho mỗi một câu các người nói.” Thẩm Hoài bình tĩnh nhìn cặp mẹ con này cùng gã thanh niên đang đóng vai nhân chứng kia.

“Thôi nào, thôi nào,” gã dân cảnh nhíu mày quát lớn, “Cãi cái gì mà cãi, chuyện này có gì đáng cãi chứ?” Gã đẩy cặp mẹ con bà lão họ Chu ra sau, lại do dự một chút, cuối cùng lấy bao thuốc vừa nhét túi quần ra, ném một bao lên bàn, một bao xé ra, chia cho hai gã trị an viên, rồi lại rút một điếu thuốc đưa về phía Thẩm Hoài, “Làm điếu không?”

Thẩm Hoài từ chối điếu thuốc của gã dân cảnh.

Thành Di thấy gã dân cảnh vứt bao thuốc còn thừa lại trên bàn, liền thì thầm với Thẩm Hoài: “Người này cũng biết điều đấy chứ...”

Thẩm Hoài cười bất đắc dĩ, rất nhiều cán bộ cấp cơ sở trong khi làm việc lười biếng, cũng có chút khôn vặt và sự trơn trượt bất thường. Đây là chuyện khiến anh đau đầu nhất hiện tại, tạm thời cũng chưa có biện pháp quản lý hiệu quả nào.

Cặp mẹ con bà lão họ Chu rõ ràng không nhìn ra những thay đổi tinh vi này, dù bị gã dân cảnh đuổi ra nhưng khí thế nắm chắc phần thắng vẫn chưa mất đi. Con gái bà lão ồn ào đòi gọi xe cứu thương tới, đưa bà lão họ Chu đi bệnh viện kiểm tra trước.

Gã dân cảnh chỉ nói không nghiêm trọng thì đợi thêm chút nữa. Gã trị an viên trung niên thấy chán, vừa hút thuốc vừa nhấc mông đi tới góc văn phòng, bật chiếc tivi đen trắng mười bốn inch được treo bằng giá sắt ở đằng kia lên.

Màn hình đầy tuyết trắng nhấp nháy mấy cái, vừa đúng lúc phát bản tin sáu giờ của Đài truyền hình huyện Hà Phố. Hình ảnh nhảy ra đúng là cảnh Thẩm Hoài chiều hôm qua đi thị sát việc xây dựng ruộng đồng ở trấn Tân Liên - gã trị an viên trung niên ban đầu không chú ý gì, thấy tivi đã chỉnh bình thường rồi, lại cầm thuốc ngồi xuống ghế nói chuyện với gã dân cảnh: “Nghe nói tân huyện trưởng vài ngày nữa là đảm nhận chức bí thư rồi. Cậu nói xem, người chưa tới ba mươi tuổi đã đảm nhận chức bí thư huyện ủy, tổ tiên chắc phải thắp hương khói dữ lắm đây...”

Gã trị an viên trung niên đang nói, mông còn chưa ngồi vững, trên màn hình tivi liền lướt qua một tấm cận cảnh gương mặt của Thẩm Hoài. Cả người hắn như bị điện giật, quay đầu lại nhìn chằm chằm Thẩm Hoài, điếu thuốc đang cháy trượt khỏi miệng lúc nào cũng không hay. Cả người hắn ngây ra như phỗng, cho đến khi quần bị tàn thuốc đốt thủng, cháy vào da thịt, mới nhảy cẫng lên, vỗ đùi muốn đập tàn thuốc chui vào trong quần ra...

Động tĩnh của gã trị an viên trung niên làm kinh động cả phòng. Hình ảnh tin tức trên tivi vẫn đang phát, tuy cận cảnh rất ngắn, lướt qua rồi, nhưng vẫn đang phát cảnh Thẩm Hoài trò chuyện với cán bộ trấn Tân Liên.

Gã dân cảnh kia mặt đỏ bừng như gan lợn, đứng dậy, bước từng bước như đổ chì đi tới trước mặt Thẩm Hoài: “Thẩm huyện trưởng, tôi...”

Thẩm Hoài thấy không thể ở lại xem kịch tiếp được nữa, dang tay với Thành Di nói: “Được rồi, chúng ta về thôi.” Không để ý tới đám người đang kinh ngạc đến rớt cả cằm trong phòng, anh đứng dậy cùng Thành Di đi ra ngoài. Đến cửa văn phòng, anh mới quay đầu lại nói với gã dân cảnh: “Tôi nhớ số hiệu cảnh sát của anh rồi. Sau khi chuyện này điều tra ra kết quả, bảo sở trưởng của các anh gọi điện cho tôi ngay...” Nói xong, cũng không thèm nhìn cặp mẹ con bà lão họ Chu nữa, anh cùng Thành Di bước ra ngoài.

“Không xem kịch hay nữa à?” Thành Di hỏi.

“Xem kịch sao quan trọng bằng việc nấu cơm cho em?” Thẩm Hoài nói.

“Chỉ biết dẻo miệng lừa con gái nhà người ta vui thôi...” Thành Di làm nũng.

“Vậy em có vui không?”

“Chú ý hình tượng chút đi, mặt dày như thớt thế kia mà còn làm bí thư huyện ủy gì chứ?” Thành Di cười đẩy Thẩm Hoài ra, tuy ngượng ngùng không dám nhìn thẳng vào mắt anh nhưng trong lòng lại dâng lên chút ngọt ngào e thẹn.

Trở về chỗ ở, hoàng hôn đã buông xuống. Thẩm Hoài cũng không chậm trễ, vo gạo đổ nước, cắm cơm vào nồi cơm điện trước, rồi ngồi xổm dưới sàn bếp nhặt rau, Thành Di xắn tay áo ngồi xổm đối diện giúp một tay.

Thành Di mặc chiếc sơ mi voan trắng, ngồi xổm xuống, cổ áo hơi rộng, để lộ phần cổ trắng ngần như ngọc.

Thẩm Hoài thấy nhìn như vậy vẫn chưa đã, anh lấy một chiếc ghế đẩu thấp đưa cho Thành Di, nói: “Em ngồi xổm mỏi lắm...”

Thành Di không biết là kế, nhận lấy ghế đẩu ngồi xuống. Tuy ghế thấp nhưng giỏ rau để trên sàn còn thấp hơn, Thành Di cúi người xuống, vừa vặn để Thẩm Hoài đang ngồi xổm đối diện nhìn thấu hết sự trắng ngần đầy đặn ẩn sau lớp áo trước ngực cô.

Thành Di đang trò chuyện với Thẩm Hoài, chẳng được mấy câu đã nhận ra ánh mắt của anh có điểm không đúng, mới nhận ra sự vô sỉ của anh, dở khóc dở cười che mắt anh lại.

Thẩm Hoài cắn nhẹ vào tay Thành Di rồi bỏ ra, nói: “Nấu cơm là chuyện rất vất vả, em không cung cấp chút phần thưởng tinh thần nào thì lát nữa cơm nước làm ra sẽ không thơm đâu...”

“Vậy bình thường anh tìm ai nấu cơm cùng?” Thành Di làm bộ ôm ngực, nghiêng đầu hỏi anh.

Thẩm Hoài nói: “Ngoài em ra, em đã bao giờ thấy anh nấu cơm hầu hạ ai chưa? Em nhìn cái bếp này xem, bao lâu rồi chưa nổi lửa?”

Thành Di quay người nhìn một cái, mặt bàn bếp quả nhiên bám không ít bụi. Vừa rồi bước vào cô đã thấy ấm nước đặt trên bếp ga, các loại nồi niêu xoong chảo khác cũng xếp gọn gàng trong chạn bát, quả thực đã rất lâu không mở bếp.

“Sao, thấy cần thiết phải cho anh chút phần thưởng chưa nào?” Thẩm Hoài mặt dày hỏi.

“Đi đi,” Thành Di lườm Thẩm Hoài một cái đầy vẻ trách móc, sợ lòng mình mềm xuống thì Thẩm Hoài sẽ làm càn, cô đứng dậy không ngồi xổm trong bếp nhặt rau với Thẩm Hoài nữa. Cô bưng một chiếc ghế từ phòng khách vào, nói: “Em chỉ chịu trách nhiệm giám sát anh làm xong cơm nước hôm nay thôi...” rồi lại pha một tách cà phê, nhàn nhã ngồi ở cửa bếp, nhìn Thẩm Hoài bận rộn trong bếp, thực sự cảm thấy khoảnh khắc này khiến người ta dâng lên cảm giác ngọt ngào.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:831
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 13 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của Canh Tục

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.