Sự Thật Về Vụ Án Harry Quebert

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 193 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
* * *

❊ ❊ ❊

– Thế rồi sau đó thì sao? Tôi hỏi.

– Sau đó, Gahalowood nói với tôi, Stern muốn tìm cách bảo vệ Luther. Chính là sử dụng Pratt.

– Pratt?

– Đúng vậy, tôi nghĩ Stern biết chuyện Pratt làm với Nola. Ta biết rằng Caleb lảng vảng ở Goose Cove, rình rập Harry và Nola: chắc có thể anh ta bắt gặp Pratt túm lấy Nola ở vệ đường và bắt cô ta mút dương vật. Rất có khả năng Caleb đã kể lại chuyện này cho Stern biết. Cho nên tối hôm đó, Stern để Luther ở Goose Cove, đi tìm gặp Pratt tại văn phòng cảnh sát: ông ta đợi thật muộn, có thể là sau 11 giờ, khi các cuộc tìm kiếm đã kết thúc. Ông ta muốn gặp một mình Pratt để ra điều kiện: ông ta yêu cầu để cho Luther chạy thoát và dàn xếp thế nào đó để Luther lọt qua được rào chắn, đổi lại, Stern sẽ không tiết lộ với ai chuyện giữa Pratt với Nola. Pratt chấp thuận. Rất có khả năng là như vậy, nếu không thì làm sao mà Caleb có thể đi tới tận Massachusetts? Nhưng Caleb cảm thấy bị lâm vào bước đường cùng. Anh ta không còn chỗ nào để đi, anh ta mất phương hướng. Anh ta mua rượu uống. Anh ta muốn kết thúc mọi chuyện. Anh ta đã lao xuống vực ở vách đá Sunset Cove. Vài tuần sau, khi tìm ra được chiếc xe, Pratt đích thân tới tận Sagamore để bịt kín mọi chuyện. Ông ta dàn xếp để Caleb không trở thành đối tượng tình nghi.

– Nhưng tại sao lại phải đánh lạc hướng nghi ngờ Caleb trong khi anh ta đã chết rồi?

– Vì còn Stern nữa. Stern biết chuyện. Nếu tha cho Caleb, thì Stern cũng sẽ được yên ổn.

– Vậy cả Pratt lẫn Stern đều biết sự thật từ đầu ư?

– Đúng. Họ đã đào sâu chôn kín câu chuyện này. Họ không bao giờ gặp lại nhau nữa. Stern rũ bỏ ngôi nhà ở Goose Cove bằng cách bán đứt cho Harry rồi sau đó không bao giờ đặt chân tới Aurora nữa. Trong suốt ba mươi năm, tất cả mọi người đều tin rằng câu chuyện này sẽ không bao giờ được giải quyết.

– Cho tới tận khi người ta phát hiện ra hài cốt của Nola.

– Và một nhà văn cứng đầu cứng cổ đã tới để lục lại toàn bộ sự việc. Một nhà văn khiến có kẻ tìm mọi cách buộc anh ta từ bỏ.

– Pratt và Stern muốn giấu kín sự việc này, tôi nói. Nhưng vậy thì ai đã giết Pratt? Phải chăng là Stern vì thấy Pratt có vẻ suy sụp và sắp khai ra sự thật à?

– Điều đó còn cần phải điều tra tiếp. Nhưng đừng tiết lộ nửa lời về tất cả những việc đó vào lúc này nhé, nhà văn, tôi không muốn có bất kì sự rò rỉ thông tin một lần nữa trên báo chí. Tôi sẽ tìm hiểu cặn kẽ thêm về cuộc đời Stern. Giả thuyết trên khá là khó kiểm chứng. Nhưng trong mọi trường hợp, đã có một mẫu số chung cho tất cả các kịch bản đó là Luther Caleb. Và nếu chính xác hắn là kẻ giết Nola Kellergan, thì chúng ta sẽ có được kết luận…

– Qua việc phân tích nét chữ… tôi nói.

– Chính xác.

– Câu hỏi cuối cùng, thưa trung sĩ: tại sao Stern lại muốn bảo vệ Caleb bằng bất cứ giá nào?

– Điều đó chính tôi cũng rất muốn biết, nhà văn ạ.

Cuộc điều tra về cái chết của Pratt thực sự rất phức tạp: cảnh sát không hề có bất kì một mắt xích cụ thể hay một hướng điều tra nào cả. Một tuần sau khi Pratt bị ám sát, người ta tổ chức lễ mai táng cho Nola, đồng thời trả bộ hài cốt về cho mục sư Kellergan. Buổi lễ diễn ra vào thứ Tư ngày 30 tháng Bảy năm 2008 nhưng tôi không tham dự. Hôm đó trời bất chợt đổ mưa bụi, người đi dự lẽ không đông lắm. David Kellergan đi xe mô tô tới tận mộ. Ông ta đeo tai nghe. Theo như lời mọi người kể lại cho tôi, những lời duy nhất ông ta nói là: “Tại sao lôi nó từ dưới đất lên để rồi lại chôn nó xuống dưới đất như vậy?” Ông ta không hề khóc.

Tôi không có mặt tại buổi lễ vì phải làm một việc quan trọng: đi gặp Harry để bầu bạn với ông. Harry ngồi trên bãi đỗ xe, ngực trần.

– Thầy có muốn vào trong trú mưa không, Harry, tôi nói với ông.

– Người ta đang chôn cô ấy đúng không?

– Vâng.

– Họ chôn nàng, còn tôi thậm chí không hề có mặt.

– Như vậy tốt hơn… Tốt nhất thầy không nên có mặt…Vì tất cả chuyện này.

– Quỷ tha ma bắt cái gọi là người ta đi! Họ đang chôn cất Nola và tôi thì thậm chí không có mặt để nói với nàng lời vĩnh biệt, để nhìn thấy nàng lần cuối cùng. Để được ở bên nàng. Từ ba mươi ba năm nay tôi chờ đợi để được gặp nàng, dù chỉ là một lần cuối cùng. Anh có biết tôi đang muốn được ở đâu không?

– Chỗ đám ma.

– Không. Ở thiên đường của các nhà văn.

Ông nằm dài người trên nền xi măng và không cựa quậy. Tôi nằm xuống cạnh ông. Mưa rơi xuống người chúng tôi.

– Marcus, tôi muốn chết.

– Em biết.

– Làm sao anh biết điều đó?

– Những người bạn thì cảm nhận được như vậy.

Yên lặng một hồi dài. Rốt cuộc tôi nói thêm:

– Hôm trước, thấy bảo chúng ta không thể là bạn của nhau được nữa.

– Đúng vậy. Chúng ta đang tới gần thời điểm nói lời vĩnh biệt Marcus ạ. Như thể anh biết rằng tôi đang đến gần cái chết, và anh biết rằng chỉ còn vài tuần nữa trước khi nói lời vĩnh biệt. Đây chính là bệnh ung thư của tình bạn.

Ông nhắm mắt lại. Dang rộng hai tay như thể đang nằm trên cây thánh giá. Tôi bắt chước ông. Chúng tôi cứ nằm như vậy trên nền xi măng rất lâu.

Sau đó, tôi rời nhà nghỉ đến tiệm Clark’s tìm cách nói chuyện với những người dự lễ mai táng Nola. Tiệm ăn hoàn toàn vắng bóng người: chỉ có duy nhất một nhân viên phục vụ đang uể oải đánh bóng quầy hàng và khi thấy tôi đến thì giả vờ hoạt bát nhanh nhẹn, rót cho tôi cốc bia lạnh. Đúng lúc đó tôi phát hiện ông Robert Quinn đang nằm ẹp dưới đất ở cuối phòng, vừa nhấm nháp lạc rang, vừa chơi trò điền từ vào ô trống trên mấy tờ báo cũ lăn lóc trên bàn ăn. Robert Quinn đang trốn vợ. Tôi tới gần, mời ông ấy uống bia, ông ấy nhận lời và ngồi dẹp vào một đầu ghế để nhường chỗ cho tôi. Một động tác hết sức cảm động: nhẽ ra tôi có thể ngồi đối diện với ông ấy, trên một trong số khoảng năm mươi chiếc ghế trống trong nhà hàng. Nhưng ông ấy lại ngồi lui về một đầu để tôi ngồi xuống ngay bên cạnh, trên cùng một chiếc ghế dài nhỏ.

– Ông có dự đám tang Nola không? Tôi hỏi.

– Có.

– Vậy việc diễn ra thế nào?

– Bẩn thỉu giống như toàn bộ câu chuyện này. Nhà báo nhiều hơn người nhà.

Chúng tôi ngồi im lặng một lúc lâu rồi ông ấy hỏi, để cho có chuyện mà nói.

– Thế việc viết sách của anh thế nào rồi?

– Đang tiến triển tốt. Nhưng cháu vừa đọc lại hôm qua và phát hiện cần phải làm sáng rõ thêm một số sự việc. Đặc biệt là về vợ bác. Bác ấy khẳng định đã có trong tay một tờ giấy quan trọng, do chính tay Harry Quebert viết, cho phép kết luận sự việc nhưng nó bị biến mất một cách bí ẩn. Thế bác có tình cờ biết tờ giấy đó biến đi đằng nào không ạ?

Ông uống một ngụm bia thật lớn, rồi còn tiếp tục ăn mấy hạt lạc trước khi trả lời tôi.

– Đốt rồi, ông nói với tôi. Tờ giấy chết tiệt ấy bị đốt rồi.

– Gì cơ ạ? Làm sao bác biết chuyện đó? Tôi vô cùng sửng sốt.

– Vì chính tôi là người đốt.

– Gì cơ? Nhưng tại sao? Sao bác chẳng bao giờ nói?

Ông nhún vai, nói rõ ràng:

– Bởi vì chưa bao giờ người ta hỏi tôi. Cho tới bây giờ tính ra là ba mươi ba năm vợ tôi nói với tôi về tờ giấy. Bà ấy gào thét, la lối om sòm: “Nó ở đấy cơ mà! Nó ở trong két này cơ mà! Ở đây cơ mà! Ở đây cơ mà!”. Bà ấy chưa bao giờ nói: “Robert, chồng yêu à, anh có tình cờ nhìn thấy tờ giấy ấy ở đâu không?”. Bà ấy chưa bao giờ hỏi tôi, thế cho nên tôi chưa bao giờ trả lời.

Tôi cố gắng không tỏ vẻ ngạc nhiên để ông nói tiếp.

– Thế là thế nào? Chuyện gì đã xảy ra?

– Mọi chuyện bắt đầu vào một chiều Chủ nhật: vợ tôi tổ chức một buổi liên hoan trong vườn rất nực cười để nghênh đón Quebert, nhưng Quebert lại không đến. Bà ấy phát điên phát dại, nên quyết định tới tận nhà riêng tìm gặp anh ta. Tôi còn nhớ rõ hôm đó là Chủ nhật ngày 13 tháng Bảy năm 1975. Cùng ngày cô bé Nola tự tử.

p làm việc: tôi bắt Denise ở lại thật muộn đến tận khuya để đánh máy tất cả những câu văn mà tôi cho là những áng văn bất hủ, những ngôn từ tinh túy và những cú tấn công táo bạo và độc đáo trong tiểu thuyết. Nhưng ngay ngày hôm sau, tôi lại
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.