Trích từ cuộc thẩm tra Jenny E. Dawn
Trung sĩ P. Gahalowood : Thưa bà Dawn, bà đã biết chuyện từ bao lâu rồi?
Jenny Dawn (nức nở): Tôi… Tôi không bao giờ nghi ngờ điều gì. Không bao giờ! Cho tới tận khi người ta tìm thấy hài cốt của Nola ở Goose Cove. Cả thành phố hỗn loạn vì việc đó. Tiệm Clark’s chật kín người: khách hàng, nhà báo đến để tìm hiểu. Thật là một địa ngục. Tôi cảm thấy rất khó chịu nên về nhà sớm hơn thường lệ để nghỉ ngơi. Tôi thấy một chiếc ô tô lạ đỗ trước cửa nhà. Khi vào trong, tôi nghe thấy những âm thanh chói tai. Tôi nhận ra giọng của Cảnh sát trưởng Pratt. Ông ấy cãi lộn với Travis. Họ không nghe thấy tiếng tôi về.
Ngày 12 tháng Sáu năm 2008
- Bình tĩnh nào Travis! Pratt dịu giọng. Sẽ chẳng có ai biết đâu, rồi cậu sẽ thấy.
- Nhưng làm thế nào mà ông lại chắc chắn đến vậy chứ?
- Chính Quebert sẽ lãnh mọi hậu quả. Bộ hài cốt ở trong vườn nhà ông ta! Tất cả đều kết tội ông ta!
- Mẹ kiếp, nếu ông ta có thể chứng minh mình vô tội thì sao?
- Ông ta không cãi được đâu. Không bao giờ được nhắc tới chuyện này nữa, hiểu chưa?
Jenny thấy có tiếng động liền nhanh chóng trốn vào phòng khách. Cô nhìn thấy Cảnh sát trưởng Pratt bước ra. Ngay khi ông ta nổ máy đi khỏi, cô chạy vội vào trong bếp tìm chồng mình, lúc này đang rất đau khổ.
- Điều gì đã xảy ra vậy Travis? Em đã nghe thấy tất cả câu chuyện của hai người! Anh đang giấu em điều gì vậy? Anh đang giấu em điều gì liên quan tới Nola Kellergan?
Jenny Dawn: Chính lúc đó Travis đã kể hết cho tôi. Anh ấy cho tôi xem sợi dây chuyền, và nói rằng anh ấy đã giữ nó để không bao giờ quên điều mình đã làm. Tôi cầm lấy sợi dây và nói sẽ lo liệu mọi chuyện. Tôi muốn bảo vệ chồng tôi, bảo vệ cuộc sống của chúng tôi. Lúc nào tôi cũng chỉ có một minh, trung sĩ ạ. Tôi không có con. Người duy nhất mà tôi có trên đời này là Travis. Tôi không muốn mất anh ấy…Tôi đã hi vọng biết bao cuộc điều tra sẽ nhanh chóng kết thúc và Harry sẽ bị kết án…Nhưng rồi Marcus Goldman xen vào xới tung quá khứ lên, và khẳng định chắc chắn Harry vô tội. Cậu ta có lí, nhưng tôi không thể để cho cậu ta làm thế. Tôi không thể để cho cậu ta phát hiện ra sự thật. Cho nên, tôi quyết định gửi thư đe dọa. Chính tôi đã tưới xăng đốt chiếc xe Corvette. Nhưng đó mới chỉ là những cảnh báo của tôi. Rốt cuộc tôi quyết định đốt nhà.
Trích từ cuộc thẩm tra Robert Quinn
Trung sĩ P. Gahalowood: Tại sao ông làm như vậy?
Robert Quinnz: Vì con gái tôi. Nó có vẻ rất lo lắng về những biến động trong thành phố kể từ khi phát hiện hài cốt của Nola. Tôi thấy nó rất quan tâm đến chuyện này, nó cư xử một cách kì quặc. Nhiều khi nó bỏ tiệm Clark’s không có lý do. Khi báo chí đưa tin về những trang bản thảo của Goldman, nó rơi vào tình trạng khủng hoảng. Thật kinh hoàng. Khi ra khỏi khu vệ sinh dành cho nhân viên, tôi thấy nó lặng lẽ bỏ đi bằng lối cửa sau. Tôi đã quyết định bám theo nó.
Thứ Năm ngày 10 tháng Bảy năm 2008
Cô ấy đỗ xe lại bên lề đường gần bìa rừng và vội vàng ra khỏi ô tô, lấy một bi đông xăng và một hộp xịt sơn. Cô đã rất cẩn thận đeo găng tay làm vườn để không để lại dấu vân tay. Ông lạch bạch đi theo cô từ xa một cách khó khăn. Khi ông vượt qua hàng cây bên đường, thì cô đã kịp tưới xăng lên chiếc Range Rover và ông phát hiện cô ấy đang đổ xăng lên cả thềm nhà.
- Jenny! Dừng lại ngay! Ông bố gào lên.
Cô ấy vội vàng bật diêm và ném xuống đất. Ngay lập tức lối vào ngôi nhà bốc lửa. Cô ngạc nhiên vì lửa cháy to đến thế liền lùi lại mấy mét và lấy tay che mặt. Bố cô túm lấy vai cô.
- Jenny, con điên rồi!
- Bố không thể hiểu được đâu, bố ơi ! Bố đang làm gì ở đây thế đi đi, đi đi!
Ông giật lấy cái bi đông trong tay cô.
- Chạy đi, ông ra lệnh. Chạy nhanh lên trước khi người ta kịp túm cổ con!
Cô biến vào trong rừng, chạy về phía xe ô tô của mình. Ông cần phải phi tang bi đông đựng xăng, nhưng nỗi sợ khiến ông không thể làm được việc đó. Rốt cuộc, ông đi tới tận bờ biển và giấu nó giữa bụi cây.
Trích từ cuộc thẩm tra Jenny E. Dawn
Trung sĩ P. Gahalowood: Thế sau đó thì chuyện xảy ra thế nào?
Jenny Dawn: Tôi cầu xin bố tôi hãy đứng bên ngoài vụ này. Tôi không muốn ông phải dính líu tới chuyện đó.
Trung sĩ P. Gahalowood: Thế mà ông ấy đã nhúng tay vào rồi đấy. Sau đó bà đã làm gì?
Jenny Dawn: Áp lực càng ngày càng đè nặng lên Cảnh sát trưởng Pratt kể từ khi ông ấy thú nhận đã ép Nola phải mút dương vật. Ban đầu ông ta còn bình tĩnh đến vậy, thế mà lại nhanh chóng suy sụp. Ông ấy sắp nói ra tất cả. Cần phải trừ khử ông ấy. Và lấy lại vũ khí.
Trung sĩ P. Gahalowood: Ông ấy đã giữ vũ khí…
Jenny Dawn: Đúng Vậy. Đó chính là vũ khí công vụ ông ấy có từ lâu…
Trích từ cuộc thẩm tra Travis S. Dawn
Travis Dawn: Thưa trung sĩ, tôi sẽ không bao giờ tha thứ cho điều tôi đã làm. Đã ba mươi ba năm nay tôi luôn nghĩ đến nó. Ba mươi ba năm, nó ám ảnh tôi.
Trung sĩ P. Gahalowood: Có điều này tôi vẫn chưa rõ, đó là, ông là một cảnh sát, vậy ông lại lưu giữ sợi dây chuyền, nó là vật chứng hùng hồn của vụ án.
Travis Dawn: Tôi không thể rũ bỏ nó được. Sợi dây này là sự trừng phạt đối với tôi. Nó nhắc tôi nhớ về quá khứ. Kể từ ngày 30 tháng Tám năm 1975, không có ngày nào là tôi không trốn vào một xó để nhìn sợi dây này. Hơn nữa, nhỡ ai phát hiện ra sợi dây này thì sao?
Trung sĩ P. Gahalowood: Thế Pratt thì sao?
Travis Dawn: Ông ấy sẽ khai. Kể từ khi các anh phát hiện ra chuyện giữa ông ta và Nola, ông ấy rất kinh hoàng. Một hôm, ông ấy đã gọi điện thoại cho tôi, ông ấy muốn gặp tôi. Chúng tôi hẹn gặp trên bãi biển. Ông ấy muốn khai hết mọi chuyện. Ông ấy muốn thỏa thuận với chưởng lý và muốn tôi làm tương tự như thế, vì cái kim trong bọc cũng sẽ có ngày lòi ra. Tối ngày hôm đó, tôi đã đến gặp ông ấy ở nhà nghỉ. Tôi đã cố gắng thuyết phục ông ấy. Nhưng ông ấy không chịu nghe. Ông ấy chĩa khẩu súng colt 38 cũ ra và nói sẽ giao cho anh ngay ngày mai. Ông ấy sẽ khai hết, trung sĩ ạ. Vậy nên, tôi lợi dụng lúc ông ta quay lưng lại, đập chết ông ta bằng dùi cui. Tôi lấy khẩu súng và bỏ trốn.
Trung sĩ P. Gahalowood: Đập bằng dùi cui? Cũng giống như với Nola.
Travis Dawn: Đúng.
Trung sĩ P. Gahalowood: Cùng một vũ khí?
Travis Dawn: Đúng.
Trung sĩ P. Gahalowood: Chiếc dùi cui đó ở đâu?
Travis Dawn: Đó là dùi cui công vụ của tôi. Chính hồi đó, tôi và Pratt đã thỏa thuận như vậy: ông ấy bảo biện pháp tốt nhất để giấu vũ khí của các vụ án mạng, đó là để cho tất cả mọi người nhìn thấy và đều biết. Súng và dùi cui mà chúng tôi đeo trên thắt lưng lúc đi tìm Nola chính là hung khí của vụ án.
Trung sĩ P. Gahalowood: Vậy tại sao rốt cuộc ông lại vứt bỏ chúng? Làm thế nào mà Robert Quinn lại có trong tay cả khẩu súng và sợi dây chuyền?
Travis Dawn: Jenny đã lấy của tôi. Và tôi đã nhượng bộ. Kể từ khi Pratt chết, cô ấy không ngủ nữa. Cô ấy không thể chịu đựng hơn được nữa. Cô ấy bảo chúng tôi không nên giữ chúng ở trong nhà mình, nếu cảnh sát điều tra vụ Pratt sờ đến gáy chúng tôi thì chúng tôi sẽ chết. Rốt cuộc cô ấy đã thuyết phục được tôi. Tôi muốn ra giữa biển để phi tang chúng, vì ở đó sẽ không bao giờ có ai tìm thấy được. Nhưng Jenny rất hoảng sợ và cô ấy đã lấy chúng đi trước khi hỏi ý kiến tôi. Cô ấy nhờ bố mình làm việc đó.
Trung sĩ P. Gahalowood: Tại sao lại là bố cô ấy?
Travis Dawn: Tôi nghĩ là cô ấy không tin tưởng tôi. Từ ba mươi ba năm nay, tôi đã không thể vứt bỏ sợi dây chuyền đi, cho nên cô ấy sợ rằng tôi sẽ không bao giờ làm được điều đó. Lúc nào cô ấy cũng có một lòng tin vô cùng vững vàng về bố mình, cô ấy coi ông là người duy nhất có thể giúp đỡ. Và rồi, ông ấy luôn bị nghi ngờ…Ông già Robert Quinn tốt bụng.
Ngày 9 tháng Mười một năm 2008
Jenny chạy ào vào trong phòng khách nhà bố mẹ. Cô biết là bố cô ở nhà một mình. Và sẽ thấy ông ở phòng khách.
- Bố ơi! Cô ấy gọi to. Bố ơi, con cần bố giúp!
- Jenny đã có chuyện gì xảy ra vậy?
- Đừng hỏi gì. Con cần bố vứt giúp con cái này.
Cô đưa cho bố một cái túi nilông.
- Cái gì thế?
- Đừng có hỏi là cái gì. Đừng mở nó ra. Rất nguy hiểm. Bố là người duy nhất có thể giúp con. Con cần bố vứt ở đâu đấy để không một ai có thể tìm thấy nó.
- Con có chuyện gì à?
- Vâng, con nghĩ thế.
- Vậy thì bố sẽ làm việc này cho con, con gái yêu ạ. Hãy bình tĩnh. Bố sẽ làm tất cả mọi điều cần thiết để bảo vệ con.
- Nhất là, bố đừng mở cái túi ấy ra. Bố chỉ được vứt nó đi vĩnh viễn thôi nhé.
Nhưng ngay khi con gái ông đi khỏi, Robert đã mở cái túi ra. Hoảng hốt bởi những thứ nhìn thấy, ông sợ rằng con gái mình là một tên giết người nên ông đã quyết định hành động từ khi màn đêm buông xuống: ném cái túi đó vào hồ Montburry.
Trích từ cuộc thẩm tra Travis S. Dawn
Travis Dawn: Khi tôi được tin bố vợ bị bắt, tôi biết rằng thế là chết. Cần phải hành động ngay. Tôi nghĩ cần biến ông ấy thành tội phạm. Ít nhất là tạm thời. Tôi biết ông ấy muốn bảo vệ con gái mình và ông ấy có thể trụ được một, hai ngày. Đủ thời gian để cho tôi và Jenny bỏ trốn đến một đất nước khác. Vì vậy tôi bắt đầu tìm một bằng chứng chống lại Robert. Tôi đã tìm trong cuốn album ảnh gia đình mà Jenny cất giữ, hi vọng tìm được một bức ảnh Robert và Nola chụp với nhau và viết vào đằng sau một điều gì đó có khả năng kết tội. Thế nhưng tôi lại tìm thấy ảnh của ông ấy chụp cùng một chiếc Monte Carlo màu đen. Thật là một sự trùng hợp hiếm có! Tôi đã viết ngày tháng vào đó, tháng Tám năm 1975, và tôi đã mang nó đến cho anh.
Trung sĩ P. Gahalowood: Cảnh sát trưởng Dawn, đã đến lúc kể chúng tôi biết điều gì đã xảy ra vào ngày 30 tháng Tám năm 1975…