Ngày 30 tháng Tám năm 1975, tại thiên đường của các nhà văn
Nàng quyết định không đến bằng đường 1 mà đi dọc bờ biển. Như vậy cẩn trọng hơn. Ôm chặt tập bản thảo trong tay, nàng chạy, dẫm chân trên đá cuội và cát. Nàng gần đến Goose Cove rồi. Chỉ cần đi bộ thêm hai hoặc ba dặm nữa thì sẽ tới nhà nghỉ. Nàng nhìn đồng hồ: hơn 18 giờ một chút. Khoảng 45 phút nữa, nàng sẽ đến được nới hẹn. Đúng vào lúc 19 giờ như đã hẹn. Nàng tiếp tục đi, đã rất gần đường Side Creek, và phải vượt qua bờ rừng để đến đường 1. Dưới bãi cát, nàng leo qua một đoạn đường đá để lên phía rừng, rồi thận trọng vượt qua mấy hàng cây, rất chú ý để những bụi cây bên đường không làm vướng hay rách chiếc váy đỏ duyên dáng. Từ xa, qua mấy hàng cây xanh, nàng thấy một ngôi nhà: trong bếp, một phụ nữ đang chuẩn bị làm bánh táo.
Nàng đã lên đến đường 1. Ngay trước khi ra khỏi rừng, một chiếc ô tô phóng vút qua. Chính là Luther Caleb đang quay trở về Concord. Nàng tiếp tục đi thêm hai dặm nữa và sắp tới khu nhà nghỉ. Lúc đó là 19 giờ đúng. Nàng len lỏi qua bãi đỗ xe, leo lên cầu thang phía bên ngoài. Căn phòng số 8 ở tầng một. Nàng leo bốn bậc cầu thang một, rồi đập liên hồi vào cửa phòng.
Có tiếng người vừa đập cửa. Anh vội vàng ra mở cửa.
– Harry! Harry yêu quý!
Nàng kêu lên ngay khi thấy anh xuất hiện ở khung cửa. Nàng nhảy lên ôm lấy cổ anh, hôn anh tới tấp. Anh nhấc bổng nàng lên.
– Nola! Em đây rồi! Em tới rồi! Em tới rồi!
Nàng nhìn anh với vẻ nực cười.
– Thì hiển nhiên là em tới rồi, anh nói thật buồn cười.
– Chắc anh đã thiếp ngủ và gặp ác mộng… Anh ở trong căn phòng này đợi em. Anh đợi em nhưng em không tới. Anh đợi em, đợi mãi, đợi mãi. Em chẳng bao giờ tới.
Nàng nép mình vào anh.
– Thật là cơn ác mộng khủng khiếp, Harry ạ! Bây giờ em tới đây rồi! Em sẽ ở đây mãi mãi!
Họ ôm nhau thật lâu. Anh tặng nàng bó hoa anh đang nhúng trong bồn rửa mặt.
– Em không mang theo gì à? Harry hỏi khi nhìn thấy nàng không có chút hành lí nào.
– Không, như vậy cho kín đáo. Chúng ta sẽ mua những thứ cần thiết trên đường. Nhưng em có mang theo tập bản thảo.
– Thế mà anh tìm nó mãi!
– Em đã cầm theo để đọc… Em rất thích, Harry ạ. Đúng là tuyệt tác!
Họ còn tiếp tục ôm nhau một lúc lâu nữa, rồi nàng nói:
– Chúng ta phải đi thôi, chúng ta phải đi thôi, nhanh lên. Chúng ta Phải đi ngay.
– Phải đi ngay ư?
– Vâng, em muốn đi xa nơi này. Harry, em không muốn ai đó phát hiện ra chúng ta, chiều lòng em đi Harry, em xin anh. Chúng ta phải đi ngay lập tức.
Màn đêm buông xuống. Hôm đó là ngày 30 tháng Tám năm 1975. Bóng hai người chạy trốn khỏi nhà nghỉ, nhanh chóng bước xuống các bậc cầu thang dẫn ra chỗ để xe trước khi mất hút trong chiếc Chevrolet Monte Carlo màu đen. Người ta có thể thoáng nhìn thấy chiếc ô tô lao trên con đường 1 thẳng hướng Bắc. Xe chạy rất nhanh rồi biến mất phía cuối chân trời. Ít phút sau, không còn thấy bóng dáng chiếc xe đâu nữa: nó chỉ còn là một chấm nhỏ màu đen, rồi thành một vết bé tí tẹo. Trong giây lát, chỉ còn có thể đoán được chấm sáng cực nhỏ do ánh đèn pha, rồi hoàn toàn biến mất.
Họ cùng nhau đi về hướng sự sống.