Sự Thật Về Vụ Án Harry Quebert

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 193 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
* * *

❊ ❊ ❊

Thứ Tư ngày 14 tháng Mười một năm 2008

Tại dinh cơ của Elijah Stern, gần Concord, bang NH.

– Cảm ơn anh đã tới đây, anh Goldman.

Elijah Stern tiếp tôi trong phòng làm việc.

– Tôi đã rất ngạc nhiên về cú điện thoại của ông, ông Stern ạ. Tôi nghĩ rằng ông không thích thú gì tôi lắm.

– Anh là một thanh niên rất có tài. Điều cánh nhà báo đang nói về Travis Dawn, chính là sự thực ư?

– Đúng vậy, thưa ông.

– Thật là điên rồ!

Tôi thừa nhận và nói với ông ta:

– Tôi đã hoàn toàn dậm chân tại chỗ về những gì liên quan tới Caleb. Tôi rất tiếc.

– Anh không hề dậm chân tại chỗ. Nếu như tôi hiểu chính xác, thì chính sự kiên trì của anh, rốt cuộc, đã cho phép cảnh sát hoàn thành vụ án. Có một viên cảnh sát thề rằng, hoàn toàn nhờ anh…hình như tên ông ta là Perry Gahalowood.

– Tôi đã yêu cầu người xuất bản sách của tôi thu hồi cuốn Vụ án Harry Quebert.

– Tôi thật vui mừng được biết điều đó. Vậy anh sẽ viết một cuốn khác để chữa lại chứ?

– Cũng có thể. Tôi còn chưa biết sẽ làm dưới hình thức nào, nhưng công lí sẽ được thiết lập. Tôi đã đấu tranh vì danh dự Quebert, và tôi cũng sẽ đấu tranh cho Caleb.

Ông ta mỉm cười.

– Chính điều này, thưa anh Goldman, là lí do tại sao tôi muốn được gặp anh. Tôi phải nói với anh sự thật. Và anh sẽ hiểu tại sao tôi không muốn đổ lỗi cho anh vì đã tin rằng Luther là thủ phạm trong vòng mấy tháng: chính tôi cũng đã sống trong ba mươi ba năm với cùng một suy nghĩ sâu kín rằng Luther đã giết Nola Kellergan.

– Thật ư?

– Tôi đã có niềm tin tuyệt đối vào điều đó. Tuyệt đối.

– Tại sao ông không bao giờ nói với cảnh sát?

– Tôi không muốn giết Luther thêm một lần nữa.

– Tôi không hiểu ông đang cố gắng nói với tôi điều gì, thưa ông Stern.

– Luther như bị Nola ám ảnh. Anh ta suốt ngày ở Aurora, để mà quan sát cô ấy…

– Tôi biết, tôi biết. Tôi cũng biết là ông đã đi bắt quả tang anh ta ở Goose Cove. Ông đã nói chuyện này với trung sĩ Gahalowood.

– Vậy tôi nghĩ rằng anh đã đánh giá quá thấp mối ám ảnh của Luther. Vào tháng Tám năm 1975, anh ta ở rịt cả ngày cả đêm ở Goose Cove, chui rúc trong rừng, để mà rình mò Harry và Nola, ở trên sân nhà, ở ngoài bãi biến, khắp nơi. Khắp nơi! Anh ta đã hoàn toàn điên dại, anh ta biết hết chuyện của hai người! Tất cả không trừ chuyện gì! Anh ta nói suốt với tôi về chuyện đó. Ngày này qua ngày khác, anh ta kể với tôi điều họ đã làm với nhau, điều họ đã nói với nhau. Anh ta kể cho tôi hết câu chuyện của họ: họ gặp nhau trên bãi biển, họ làm việc với nhau vì một cuốn sách, họ đã đi chơi với nhau suốt cả một tuần. Anh ta biết hết! Tất cả mọi chuyện! Dần dần, tôi hiểu rằng anh ta đang sống một câu chuyện tình thông qua họ. Tình yêu mà anh ta không thể được trải nghiệm bởi hình dáng bên ngoài đáng sợ của anh ta, thì nay anh ta trải nghiệm thông qua họ. Đến mức mà tôi không thể gặp anh ta trong ngày được nữa! Thế rồi tôi đành phải tự lái xe tới các cuộc hẹn công việc của tôi.

– Tôi xin lỗi vì đã ngắt lời ông, thưa ông Stern, nhưng có một điều mà tôi không thể hiểu nổi: tại sao ông lại không sa thải Luther? Tôi muốn nói là, thật vô lí: chúng tôi có cảm giác rằng chính ông là người vâng lời nhân viên của ông, khi anh ta đòi được vẽ Nola hay khi đơn giản anh ta cứ thế bỏ ông để suốt ngày loanh quanh ở Aurora. Hãy tha thứ cho câu hỏi của tôi, nhưng mối quan hệ giữa anh ta và ông là như thế nào? Ông có…

– Phải lòng anh ta ư? Không.

– Thế thì tại sao mối quan hệ giữa anh ta và ông lại kì lạ như vậy? Ông là người có quyền lực. Thế mà lại xảy ra chuyện như vậy?

– Bởi vì tôi mắc nợ anh ta. Tôi… Tôi… Anh sẽ hiểu thôi. Luther bị ám ảnh bởi Harry và Nola. Một hôm, anh ta trở về trong bộ dạng thê thảm. Anh ta bảo tôi một tay cảnh sát ở Aurora đã cho anh ta liếm đất vì bắt quả tang anh ta rình rập, và một cô phục vụ ở tiệm Clark’s cũng đã gửi đơn kiện anh ta. Câu chuyện này đang trở thành một thảm họa. Tôi yêu cầu anh ta không được tới Aurora nữa, tôi cho phép anh ta đi nghỉ một thời gian, ví như về thăm gia đình ở Maine hay đi bất cứ nơi nào. Rằng tôi sẽ trả hết toàn bộ chi phí…

– Nhưng anh ta đã từ chối, tôi nói.

– Không những anh ta từ chối, mà còn đòi mượn xe ô tô của tôi vì anh ta nghĩ chiếc xe Mustang của mình đã bị nhận diện sau vụ vừa rồi. Hiển nhiên là tôi đã từ chối, Thế là anh ấy kêu lên: “Anh chẳng hiểu gì cả, Eli! Họ sẽ bỏ đi! 10 ngày nữa, họ sẽ bỏ đi cùng nhau và sẽ bỏ đi mãi mãi! Mãi mãi! Trên bãi biển họ đã quyết định như vậy! Họ đã quyết định đi vào ngày 30! Ngày 30 họ sẽ bỏ đi mãi mãi! Tôi chỉ muốn nói lời vĩnh biệt với Nola, đây là những ngày cuối cùng của tôi với cô ấy ông không thể tước cô ấy của tôi được trong khi tôi đã biết rằng tôi sắp mất cô ấy”. Tôi đã giữ vững lập trường. Tôi nhìn thẳng vào mắt anh ta. Và rồi, cái ngày 29 tháng Tám chết tiệt ấy. Ngày hôm đó, tôi đã tìm Luther khắp nơi. Nhưng không tìm thấy anh ta. Trong khi chiếc Mustang xanh lơ của Luther vẫn đỗ đúng chỗ cũ. Một nhân viên đã thông báo cho tôi biết anh ta lấy chiếc xe Monte Carlo màu đen của tôi đi. Luther nói dối rằng tôi cho phép anh ta làm điều đó. Anh ta làm cho tôi phát điên. Tôi lập tức vào phòng anh ta và tìm thấy bức vẽ Nola khiến cho tôi phát buồn nôn. Sau đó, tôi phát hiện một chiếc hộp đựng thư từ giấu dưới giường của anh ta. Những bức thư mà anh ta đã lấy trộm… Những bức thư trao đổi giữa Harry và Nola đều bị anh ta lấy trộm trong hòm thư. Tôi đợi anh ta quay về cuối ngày hôm đó, chúng tôi đã cãi nhau kịch liệt…

Stern im bặt và nhìn vào trong mông lung.

– Điều gì đã xảy ra? Tôi hỏi.

– Tôi…Tôi muốn rằng anh ta không đi tới đó nữa, anh hiểu chứ! Tôi muốn sự ám ảnh về Nola phải chấm dứt ngay lập tức! Còn anh ta không muốn nghe gì hết! Không nghe gì hết! Anh ta bảo rằng Nola và anh ta, câu chuyện mạnh mẽ hơn bao giờ hết! Rằng không ai có thể ngăn cản họ ở bên nhau. Tôi mất phương hướng. Chúng tôi lao vào nhau và tôi đã đánh Luther! Tôi túm cổ anh ta, tôi hét lên và đánh anh ta. Tôi chửi anh ta là đồ nhà quê. Anh ta ngã xuống đất, bị dập mũi và chảy máu. Tôi vô cùng hoảng sợ. Và anh ta bảo tôi…Anh ta bảo tôi…

Stern không thể nói tiếp được nữa. Vẻ mặt ông ta trông thật kinh hãi.

– Thưa ông Stern, anh ta muốn nói gì với ông? Tôi hỏi để ông ấy không bị đứt mạch câu chuyện.

– Anh ta bảo tôi: “Chính là anh!”. Anh ta đã hét lên: “Chính là anh! Chính là anh!”. Tôi hoàn toàn bị tê liệt. Anh ta bỏ chạy vào phòng tìm một số đồ đạc và anh ta đã nhảy lên chiếc xe Chevrolet trước khi tôi có thể phản ứng. Anh ta đã… đã nhận ra giọng của tôi.

Stern khóc từ lúc đó. Ông ta nắm chặt đôi bàn tay điên dại.

– Anh ta đã nhận ra giọng của ông ư? Tôi nhắc lại. Ông muốn nói gì?

– Có… có một thời kì tôi đã gặp lại các bạn của tôi ở trường đại học Harvard. Một dạng kiểu tình huynh đệ. Chúng tôi đi Maine để nghỉ cuối tuần: hai ngày trong khách sạn lớn để uống rượu và ăn tôm hùm. Chúng tôi thích đánh nhau, chúng tôi thích lấy gậy thép gỉ quật vào hông những thằng trai ẻo lả. Chúng tôi bảo rằng bọn con trai ở Maine là những kẻ nhà quê và rằng sứ mệnh của chúng tôi ở trên trái đất này là phải đánh chúng nó. Chúng tôi lúc đó đều chưa đến ba mươi tuổi, chúng tôi là con trai nhà giàu, kiêu ngạo. Chúng tôi hơi phân biệt chủng tộc, chúng tôi bất hạnh, chúng tôi bạo lực. Chúng tôi đã phát minh ra một trò chơi: trò field goal, có nghĩa là phải đánh lên đầu nạn nhân của chúng tôi giống như chúng tôi tranh giành một trái bóng. Một ngày vào năm 1964, gần Portland, chúng tôi rất bị kích động vì đã uống rất nhiều rượu. Trên đường, chúng tôi đã gặp một thanh niên. Tôi là người lái xe ô tô…Tôi đã dừng lại và tôi đã đề nghị rằng cả bọn phải chơi đùa chút xíu.

– Ông chính là người đã tấn công Caleb ư?

Ông ta không còn kiềm chế được nữa:

– Đúng! Đúng! Tôi không bao giờ tha lỗi cho bản thân mình! Ngày hôm sau chúng tôi tỉnh dậy trong phòng hạng sang của khách sạn với cảm giác nôn nao như dưới địa ngục. Tất cả các báo đều tường thuật lại vụ tấn công: cậu thanh niên đang bị hôn mê. Cảnh sát đã tìm kiếm chúng tôi rất tích cực; người ta gọi chúng tôi là băng đảng field goal. Chúng tôi quyết định sẽ không bao giờ nhắc lại chuyện này nữa, đào sâu chôn chặt nó trong lòng mãi mãi. Nhưng tôi đã bị ám ảnh và hoàn toàn bị phát bệnh về chuyện này. Tôi đã đến Portland để tìm kiếm thông tin về gã thanh niên bị chúng tôi hành hung. Hai năm đã trôi qua như vậy, và một ngày không thể dừng được nữa, tôi quyết định cho anh ta một công việc và một cơ hội để thoát khỏi hoàn cảnh. Tôi giả vờ phải thay một lốp xe, tôi đã tìm anh ta để nhờ anh ta giúp đỡ và tôi đã tuyển anh ta làm tài xế riêng. Tôi đã cho anh ta tất cả những gì anh ta muốn Tôi đã tạo cho anh ta hẳn một xưởng vẽ ở trước sân trong ngôi nhà của tôi, tôi đã cho anh ta tiền bạc, tôi tặng anh ta một chiếc ô tô, nhưng không có gì trong số tất cả những thứ đó đủ để làm nhẹ cảm giác tội lỗi của tôi. Lúc nào tôi cũng muốn làm nhiều hơn cho Luther! Tôi đã phá vỡ sự nghiệp họa sĩ của anh ta, vậy nên tôi đã tài trợ cho tất cả các cuộc triển lãm, tôi để anh ta được tự do vẽ cả ngày. Và rồi, anh ta bắt đầu nói rằng anh ta cảm thấy cô đơn, rằng không có ai cần anh ta. Luther bảo rằng, điều duy nhất anh ta có thể làm với một người phụ nữ, đó là vẽ họ. Anh ta muốn vẽ những người phụ nữ tóc vàng, vì họ khiến anh ta nhớ tới người yêu cũ. Vậy nên tôi đã tuyển cả một đoàn gái đĩ tóc vàng để làm mẫu cho anh ta vẽ. Nhưng một ngày, ở Aurora, anh ta đã gặp Nola. Và đã phải lòng cô bé. Anh ta bảo rằng, đó là lần đầu tiên anh cảm thấy yêu một lần nữa. Và Harry xuất hiện, một nhà văn tài năng và đẹp trai. Chính là người mà Luther mong muốn được trở thành. Và Nola đã phải lòng Harry… Còn tôi, tôi có thể làm được gì? Tôi đã lấy cắp của anh ta cuộc sống, tôi đã lấy tất cả của anh ta. Làm sao tôi có thể ngăn cản anh ta yêu được?

– Vậy ông làm những việc đó để chuộc tội?

– Anh nói thế nếu anh muốn.

– Ngày 29 tháng Tám điều gì đã xảy ra sau đó?

– Khi mà Luther hiểu rằng chính tôi là kẻ đã tấn công anh ta. Anh ta liền xách hành lí và bỏ trốn cùng với chiếc xe Chevrolet màu đen. Tôi đuổi theo anh ta, tôi muốn giải thích và mong anh ta tha lỗi. Tôi tìm anh ta khắp nơi, suốt cả ngày lẫn đêm nhưng vô ích. Cuối ngày, đài đưa tin Nola Kellergan biến mất, kẻ tình nghi bỏ chạy trên chiếc xe Chevrolet màu đen… Chẳng cần phải kể nhiều cho anh làm gì nữa. Tôi đã quyết định không bao giờ kể chuyện này với ai để Luther không bao giờ bị nghi ngờ. Đó chính là lí do tại sao tôi đã không thể chịu được khi anh đến đây để dựng Các bóng ma dậy. Nhưng rốt cuộc là nhờ có anh, tôi đã được biết rằng Luther không giết Nola. Anh đã làm nhẹ lương tâm cho tôi, anh Goldman ạ.

– Thế còn chiếc xe Mustang?

– Nó vẫn nằm trong nhà xe của tôi. Đã ba mươi ba năm nay, tôi giấu nó ở trong nhà xe của tôi.

– Thế còn những bức thư?

– Tôi cũng cất giữ chúng.

– Xin phép ông cho tôi xem qua chúng.

Stern nhấc một bức tranh trên tường xuống, lộ ra một két sắt nhỏ và ông ta mở nó ra. Ông rút ra một hộp đựng giầy chứa đầy các bức thư. Nhờ vậy tôi đã phát hiện ra toàn bộ thư từ giữa Harry và Nola, những bức thư đã cho phép viết nên cuốn sách Nguồn gốc cái xấu xa. Ngay lập tức, tôi nhận ra bức thư đầu tiên: đó chính là bức thư mở đầu cho cuốn sách. Bức thư để ngày mùng 5 tháng Bảy năm 1975, lời lẽ ngập tràn nỗi buồn mà Nola đã viết khi Harry xua đuổi cô và cô biết anh đi chơi với Jenny trong Ngày Quốc khánh 4 tháng Bảy. Ngày hôm đó, cô đã kẹp vào cánh cửa một phong bì trong đó có bức thư này và hai tấm ảnh chụp ở Rockland. Một ảnh chụp đàn mòng biển. Ảnh thứ hai chụp hai người, đang ăn trưa ở chỗ pic nic.

– Làm thế quái nào mà Luther lại có thể lấy hết được tất cả những cái này? Tôi hỏi.

– Tôi không biết, Stern nói. Nhưng tôi không ngạc nhiên vì anh ta đã lẻn vào nhà Harry.

Tôi nghĩ anh ta hoàn toàn có thể ăn cắp những bức thư này trong những ngày mà Harry không có mặt ở Aurora. Nhưng tại sao Harry lại không bao giờ nói rằng những bức thư này đã biến mất? Tôi yêu cầu được mang hộp thư đi và Stern đã cho phép tôi làm điều đó. Trong tôi có một mối ngờ vực vô cùng to lớn.

p làm việc: tôi bắt Denise ở lại thật muộn đến tận khuya để đánh máy tất cả những câu văn mà tôi cho là những áng văn bất hủ, những ngôn từ tinh túy và những cú tấn công táo bạo và độc đáo trong tiểu thuyết. Nhưng ngay ngày hôm sau, tôi lại
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.