Nguồn gốc cái xấu xa được xuất bản tháng Sáu năm 1976. Ngay khi xuất bản, cuốn sách đã tạo được thành công vang dội. Đội ngũ các nhà phê bình đều hết lời ngợi khen. Người hùng Harry Quebert, 33 tuổi, từ bây giờ được coi là nhà văn lớn nhất thế hệ mình.
Hai tuần sau khi cuốn sách xuất bản, ý thức được tác động trong tương lai của cuốn sách, nên người xuất bản thân chinh tới tận Aurora tìm gặp Harry:
– Thế nào, Quebert, nghe nói anh không muốn tới New York, người xuất bản sách ướm hỏi.
– Tôi không thể đi được, Harry trả lời. Tôi đang đợi một người.
– Anh còn đợi ai nữa? Anh nói gì vậy? Toàn bộ nước Mỹ mong chờ anh. Anh sẽ trở thành một ngôi sao lớn.
– Tôi không đi được, tôi còn có con chó nhỏ.
– Không sao, anh mang nó đi theo. Chúng tôi sẽ chiều nó hết sức: sẽ có một người chăm sóc nó, một người nấu ăn cho nó, một người dẫn nó đi dạo và một người tắm rửa vệ sinh cho nó. Vậy thôi nào, hãy chuẩn bị hành lí và lên đường tới vinh quang thôi, anh bạn.
Harry rời Aurora làm một vòng xuyên đất nước trong nhiều tháng. Không lâu sau đó, người ta không còn nói gì ngoài cuốn sách kì diệu của anh. Từ nhà bếp của tiệm Clark’s hay từ phòng ngủ ở nhà riêng, Jenny dõi theo Harry qua các chương trình truyền thanh, truyền hình.
Cô mua và giữ gìn cẩn thận tất cả các tờ báo liên quan tới anh. Mỗi khi nhìn thấy sách của anh bày trong hiệu sách nào đó, cô đều mua một cuốn. Tất cả cô có tới hơn chục cuốn và đều đọc hết các cuốn đó. Thường xuyên, cô tự hỏi không biết anh có lại đón cô không. Mỗi khi người đưa thư đi qua, cô đều giật mình vì luôn đợi thư anh. Mỗi khi điện thoại reo, cô đều hi vọng là anh gọi. Cô đã đợi suốt cả mùa hè. Mỗi khi thấy một chiếc ô tô giống xe của anh, tim cô đập mạnh hơn.
Cô đã đợi anh suốt cả mùa thu sau. Mỗi khi cửa tiệm Clark’s mở ra, cô đều tưởng tượng chính là anh quay trở lại đón cô. Anh chính là tình yêu của đời cô. Trong khi chờ đợi, để đầu óc được bận rộn, cô lại nghĩ đến những ngày tháng may mắn khi anh tới ngồi làm việc tại bàn số 17 của tiệm Clark’s. Ở đó, gần sát với cô, anh đã viết nên tuyệt tác mà tối nào cô cũng đọc lại vài trang. Nếu anh muốn quay lại sống ở Aurora, anh có thể tiếp tục tới đây hàng ngày: cô sẽ ở lại phục vụ để có niềm vui ở cạnh bên anh. Đối với cô, làm người phục vụ bánh mì kẹp suốt cả đời cũng chả sao, nếu như được tồn tại bên cạnh anh. Cô sẽ giữ bàn này để dành riêng cho anh, luôn luôn chỉ dành cho anh. Mặc dù cách đối xử của mẹ cô có thay đổi, cô sẽ tự bỏ tiền túi ra đặt làm tấm biển bằng kim loại đóng vít vào bàn số 17, trên đó viết rõ:
Tại chính chiếc bàn này, trong suốt mùa hè năm 1975, nhà văn Harry Quebert đã viết nên cuốn tiểu thuyết nổi tiếng của mình Nguồn gốc cái xấu xa.
Ngày 13 tháng Mười năm 1976, Jenny tổ chức lễ sinh nhật thứ 26. Harry đang ở Philadelphie, cô đọc được tin đó trên báo. Kể từ khi ra đi, anh không hề gửi cho cô bất kì tin tức gì. Buổi tối hôm đó, trong phòng khách của gia đình và trước bố mẹ Jenny, Travis Dawn, từ một năm nay luôn tới ăn cơm tại gia đình họ Quinn vào các ngày Chủ nhật, đã ngỏ lời cầu hôn Jenny. Và vì không còn có chút hi vọng gì, nên cô đã chấp thuận.